Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tần Hữu Kiều.
Điên rồi!
Bùi Duẫn Ca sau khi vào bệnh viện tâm thần, thật sự điên rồi!!
Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Hữu Kiều tái mét, chưa kịp phản ứng đã lại bị túm lấy cổ áo, nhìn Bùi Duẫn Ca mở cửa.
"Bùi Duẫn Ca, cô làm cái gì vậy?! Còn không mau thả đại tiểu thư ra, đồ con sói mắt trắng này!!"
Người giúp việc trung niên béo mập, nhìn thấy Tần Lãng đi từ ngoài vào với vẻ mặt lạnh lùng, lập tức chỉ tay vào Bùi Duẫn Ca mắng nhiếc.
Bùi Duẫn Ca cười đầy ẩn ý.
Tiếc thật, nữ chính này cũng chẳng lợi hại mấy.
Đêm qua cô đã có một giấc mơ, mơ thấy từ khi nguyên chủ có ký ức cho đến khi chết thảm vài năm sau đó. Ngay cả một người vốn chẳng có lòng trắc ẩn như cô, cũng có thể cảm nhận được sự kìm nén và nỗi đau xé lòng mà nguyên chủ phải chịu đựng.
Bùi Duẫn Ca một tay câu lấy cằm Tần Hữu Kiều, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng rợn người.
"Đừng nói là tôi dám đẩy cô, tôi mà không vui, còn có thể chôn sống cô nữa đấy."
Dứt lời.
Tần Hữu Kiều vừa định hét lên, thì đột nhiên bị người ta đá trúng đầu gối sau!
Cả người cô ta trực tiếp lăn từ lầu hai xuống!!
Nhìn thấy cảnh tượng này, người làm trong nhà đều trợn tròn mắt.
Đó là Bùi Duẫn Ca ư??
Đồ phế vật này sao lại to gan đến thế!
Dám hành hung ngay trước mặt bọn họ?!!
"Đau quá, anh ba..."
Tần Hữu Kiều nằm trên đất, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhíu mày.
Sau khi hoàn hồn, đáy mắt bà Hoàng (người giúp việc) lóe lên tia sáng, ác độc nói: "Còn không mau bắt lấy con nhỏ tiện nhân này!"
Chỉ cần lần này đuổi được Bùi Duẫn Ca, cái đồ hoang giống này đi, đại tiểu thư nhất định sẽ ghi nhớ công lao của bà ta, và sẽ không còn gây phiền phức cho các cậu chủ nữa.
Nghĩ đến đây, bà Hoàng vặn vẹo thân hình đầy đặn chạy đến trước mặt Bùi Duẫn Ca, giơ tay lên định tặng cho cô một cái tát.
Nhưng không ngờ ngay lập tức đã bị bàn tay trắng nõn mảnh khảnh kia dễ dàng bắt gọn.
Bà Hoàng hoảng sợ, không ngờ lại vừa vặn đối diện với đôi mắt chứa đầy sát khí của Bùi Duẫn Ca, khóe môi cô vẫn còn đang cong lên.
Đồ phế vật hoang giống này sao lại như biến thành người khác vậy?
Ánh mắt lại đáng sợ đến thế!?
"Con nhỏ tiện nhân này, mày còn không thả tao ra, xem tao xé nát cái mặt hồ ly này của mày!"
Lời còn chưa dứt, mọi người đã nghe thấy một tiếng "chát" giòn giã vang lên.
Họ khó tin nhìn về phía nhị tiểu thư vốn dĩ ngày thường nhu nhược, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên này.
Ai cũng biết tính tình của bà Hoàng rất khó chơi, hơn nữa bà ta vì chăm sóc Tần Hữu Kiều mấy năm nay nên cũng được xem là người giúp việc có địa vị ở nhà họ Tần.
Nếu có ai đắc tội bà ta, chắc chắn sau lưng sẽ bị trả thù!
Trước đây Bùi Duẫn Ca sợ nhất, ngoài các anh nhà họ Tần ra, có lẽ chính là bà Hoàng!
Hôm nay cô lại dám cho bà Hoàng một cái tát!?
Mọi người chưa hoàn hồn, đã nghe thấy giọng điệu lười biếng nhưng đầy đe dọa của Bùi Duẫn Ca: "Quên mất mình là thân phận gì rồi à? Có đến lượt cô làm càn không?"
Lúc này, không khí dường như tự động đông cứng lại.
Rất nhanh sau đó lại vang lên giọng của Tần Lãng, "Ca nhi, em..."
"Anh ba, tay em đau quá." Tần Hữu Kiều ngắt lời Tần Lãng.
Tần Lãng quay đầu chú ý tới Tần Hữu Kiều đang nằm trên đất, lúc này mới buộc phải xử lý Tần Hữu Kiều trước.
"Còn ngẩn người ra đó làm gì? Còn không mau đưa người lên lầu, gọi bác sĩ đến??"
Khuôn mặt Tần Lãng trầm xuống.
Tần Hữu Kiều mà xảy ra chuyện gì, không biết lát nữa sẽ lại vu oan cho Ca nhi thế nào đây!
Thế nhưng Tần Hữu Kiều vừa nghe vậy, lại thở phào nhẹ nhõm, đắc ý liếc nhìn Bùi Duẫn Ca.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)