Hà Tinh Hoài: Mục Xuyên ở biệt thự Hồ Sơn à?
Hà Tinh Hoài: Chẳng lẽ hai người họ lúc đó đã quen biết nhau rồi à?
Hà Lộ Từ ngừng tay lại, anh cả sớm đã biết rồi à?
Hà Lộ Từ: Anh biết rồi sao không nói với bọn em?
Hà Lộ Từ: [Nổi giận] [Nổi giận]
Hà Thúy Chi qua một lúc sau mới chậm rãi đánh chữ.
Hà Thúy Chi: Chuyện anh đây không giải quyết được, nói cho mấy đứa thì có ích gì đâu.
Hà Lộ Từ: ... ...
Hà Tinh Hoài: Anh cũng là một thằng khốn thôi.
Hà Diễn Lạc: Sợ gì chứ, Tâm Tâm sẽ không không có mắt nhìn vậy đâu, hơn nữa, trong lòng em gái bây giờ chỉ có việc học thôi.
Hà Tinh Hoài: Nói cũng đúng, cơn giận của anh mày được dập nhỏ rồi cảm ơn.
Hà Diễn Lạc: Không cần khách sáo.
Hà Tinh Hoài: Mày bị nó đánh ngược lại một trận ư?
Hà Diễn Lạc: Như trên.
Hà Lộ Từ nghẹn họng một hồi, tiếp tục đánh chữ.
Hà Lộ Từ: Em gái sốt ruột đến khóc luôn rồi, đích thân bôi thuốc cho Mục Xuyên, còn giáo huấn em nữa, nói em sau này nếu mà còn đánh Mục Xuyên nữa thì em gái sẽ mặc kệ em luôn!
Đánh chữ xong anh nhếch khóe môi lên, tuy nói rằng chân tướng sự thật có chút sai lệch, nhưng có thể nâng cao được sự cảnh giác của bọn họ là đủ rồi.
Hà Thúy Chi đang mở cuộc họp video trong phòng, anh chỉ thỉnh thoảng nhìn xem trong nhóm nói gì thôi, thấy Hà Lộ Từ gửi đoạn tin nhắn qua thì sắc mặt đột nhiên cứng đờ, sau đó nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được sắc mặt của anh âm trầm hẳn đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)