Hà Nguyệt Tâm không biết gì về cái nhìn của Mục Xuyên trên môi cô cả.
Sau khi Mục Xuyên uống nước xong, cơn khát trong cổ họng vẫn không giảm bớt một chút nào cả, mà còn càng khát hơn nữa.
Ánh mắt anh rơi vào đôi môi ẩm ướt của Hà Nguyệt Tâm một lúc lâu sau anh mới dời tầm mắt ra chỗ khác.
Hà Lộ Từ và Tôn Càn vừa bước vào cửa thì tình cờ nhìn thấy cảnh này.
Tôn Càn trợn to hai mắt, trong lòng nổi lên một tia lửa giận, nghe được Triệu Nghệ và Phương Viên nói bọn họ đã thay đổi căn cứ, sau khi hỏi địa chỉ liền vội vàng chạy qua đây ngay.
Lần gần nhất khi anh Lộ của cậu tức giận vẫn là lần đi đánh cái thằng muốn xin WeChat của Hà Nguyệt Tâm.
Trước khi cậu kịp định thần lại, thì Hà Lộ Từ đã lao đi đấm cho Mục Xuyên ngã rạp ra đất khi anh không phòng bị rồi.
"Mắt mày nhìn đi đâu đó hả thằng khốn?"
Cả hai người vốn quay lưng về phía Hà Lộ Từ, Hà Nguyệt Tâm kinh ngạc hét lên một tiếng, quay lại nhìn mới nhìn rõ người tới là Hà Lộ Từ.
Khuôn mặt khớp với tài liệu trên hồ sơ. Đây là anh tư của Hà Nguyệt Tâm, Hà Lộ Từ.
Hà Lộ Từ đánh người rất giỏi, sức lực lại lớn, khóe miệng của Mục Xuyên chẳng mấy chốc đã rỉ máu, Hà Lộ Từ lại vồ tới nữa.
"Mày mà cũng muốn theo đuổi em gái tao ư? Tao nói cho mày biết! Nếu mày muốn theo đuổi em gái tao, thì phải qua được ải của tao trước. Nếu may mắn không bị tao đánh cho tàn phế thì có lẽ mày vẫn còn có cơ hội này!"
Bồi Nghị vội vàng muốn tiến lên đỡ, đây là Mục tổng của bọn họ đấy, Hà Lộ Từ thật là quá gan rồi mà, đánh người cũng không nhìn đối tượng là ai sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)