Hà Nguyệt Tâm không hề hay biết gì về cách suy nghĩ của hai người họ, thấy anh cả và Mục Xuyên ngồi cùng bàn ăn cơm vẫn là có chút lấy làm lạ.
Phải biết rằng trước đây anh cả rất là có thiên kiến với Mục Xuyên đó, chẳng lẽ thiên kiến của anh cả với Mục Xuyên đã giải trừ rồi sao?1
Trên mặt Mục Xuyên cũng không có biểu cảm gì khác thường cả, chỉ coi như là ăn bữa cờm thôi.1
Đợi đồ ăn được dọn lên rồi, Hà Thúy Chi theo thói quen gắp thức ăn choHà Nguyệt Tâm.
Hà Nguyệt Tâm sớm đã quen rồi, đầu cũng chả thèm ngẩng lên, gắp khối thịt Hà Thúy Chi gắp cho bỏ vào miệng.
Động tác của hai người vô cùng thân mật và tự nhiên.
Mục Xuyên: "......"1
Anh ngước mắt lên nhìn hai người họ một cái, rồi lại vô thanh vô thức dời tầm mắt ra chỗ khác.
Mục Xuyên: "......"
Bàn tay nâng ly của anh dừng lại trên không trung một lúc mới thhu về. Mùi rượu cũng trở nên có chút đắng rồi.
Hà Thúy Chi gọiHà Nguyệt Tâm là Tâm Tâm ư? Đây cũng quá thân mật rồi đi, nhìn bộ dạng của hai anh em họ thì chắc tình cảm của họ cũng rất tốt, hai người đều cảm ơn anh, hình như anh là một người ngoài không thể chen vào giữa hai người họ vậy.
Hơn nữaHà Nguyệt Tâm còn thật sự cùng Hà Thúy Chi cảm ơn anh nữa, cứ như anh và cô rất xa lạ nhau vậy.
Trước giờ anh đều rất biết cách khống chế biểu cảm của mình, nhưng biểu cảm trên mặt anh bây giờ cũng dần mất đi khống chế rồi, sắc mặt cũng không tự chủ được mà âm trầm hơn rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)