Hà Nguyệt Tâm vẫn còn đang ngây người, Mục Xuyên đi đến phòng có bàn làm việc, đứng trước cửa vẫy vẫy tay vớiHà Nguyệt Tâm: "Em qua đây."
Hà Nguyệt Tâm có chút không hiểu, Mục Xuyên vào trong phòng, thuần thục treo áo khoác lên trên giá treo đồ, sau đó ngồi dựa người trên sofa, mệt mỏi xoa nhẹ mi tâm.
Lúc chiều, Bồi Nghị có nói với anh là có gặpHà Nguyệt Tâm, lúc đó anh đã muốn qua đây ngay rồi, nhưng có việc bận không đi được, bây giờ mới trích ra được thời gian đến đây, lúc vừa vào cửa liền thấyHà Nguyệt Tâm đang chơi lướt ván, anh nhìn một hồi lâu, nhìnHà Nguyệt Tâm đạp ván trượt, nhảy lên sau đó đáp đất.
Tất cả sự mệt mỏi trong lòng đều tan biến hết.
Anh để tay xuống, nghiêng đầu nhìnHà Nguyệt Tâm: "Anh thỉnh thoảng cũng sẽ qua đây, em không ngại chứ?"
Hà Nguyệt Tâm nhìn bày trí trong phòng liền hiểu ngay, bên trong phòng bàn làm việc tủ sách đầy đủ hết cả, vừa nhìn là biết là chuẩn bị cho Mục Xuyên rồi. Cô chiếm địa bàn của người ta chơi ván trượt, chủ nhân muốn đến đây, cô làm sao dám ngại chứ?
Nghĩ nửa ngày trời cũng không nghĩ ra thêm được thứ gì hay ho, cô lắc lắc đầu, xua đuổi hết những suy nghĩ lung tung ra khỏi đầu, chuyên tâm đi chơi ván trượt.
Cô quay đầu lại nhìn một cái, Mục Xuyên đang lấy laptop từ trong túi ra, đặt lên trên bàn làm việc, ngồi ngay ngắn vào chỗ, bắt đầu làm việc.
ĐợiHà Nguyệt Tâm chơi đến cả người đầm đìa mồ hôi, vui đến không được thì Mục Xuyên cũng đã hoàn thành hết tất cả công việc của mình và bước ra khỏi phòng, anh ngồi bên cạnh quầy bar nhìn bọn cô chơi.
Hà Nguyệt Tâm chơi mệt rồi, ngồi xuống đất, Triệu Nghệ và Phương Viên cũng vây lại đó luôn.
Ánh mắt cô dừng lại trên người Mục Xuyên đứng đó không xa, Mục Xuyên cũng không có chơi điện thoại, chỉ đổ cho mình một ly rượu, lâu lâu uống một hớp, yên tĩnh đến nổi như không có con người này tồn tại vậy.
Cô có chút ngại ngùng, nói sao thì cũng đã chiếm chỗ của Mục Xuyên chơi rồi, cứ bỏ xó anh ở một bên như vậy, để cho anh nhìn bọn cô chơi không, cũng không có ai nói chuyện với anh cả.
Hà Nguyệt Tâm suy nghĩ một hồi rồi quyết định đi tìm Mục Xuyên.
Giây lát sau, Mục Xuyên có chút kinh ngạc nhướng mày: "Em muốn dạy anh chơi ván trượt?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)