*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc nữa.
Kiếp trước sau khi anh bị cuốn vào vụ lừa gạt mang tính thương nghiệp xong thì mới biết được đó là âm mưu của Mục Hoài, nếu để Mục Hoài tìm thấy anh thì cái chờ đợi anh chính là nạn lao ngục kéo dài mấy chục năm, cả nửa đời sau đều sẽ bị hủy hoại hết.
Nên anh chỉ có thể vừa lẩn trốn vừa chờ đợi thời cơ phản kích lại. Vì để tránh bị tìm thấy, cho nên anh đã ngụy trang thành người vô gia cư, cả ngày đều bận cái quần bạc màu và cái áo bành tô lớn dơ dấy nhìn không ra màu sắc vốn có của nó, rồi còn kết hợp với giày rách lổ và chải quả đầu che hết nửa khuôn mặt mình lại, mỗi ngày đều ngủ ở ven đường hoặc là dưới chân cầu.
Trên người anh tuy rằng còn tiền và có giấy tờ tùy thân, nhưng anh không dám đi thuê nhà nghỉ hay là đến những cửa tiệm nhỏ có CCTV để mua đồ. Vì để phù hợp với thân phận người vô gia cư của mình nên mỗi ngày anh chỉ ăn một bữa với bánh mì để giằng bụng, sau đó cứ khoác áo bành tô mà ngủ thẳng ven đường.
Lúc anh gặp cô bụng anh đói đến không được, nhưng siêu thị trước mặt anh lại tràn ngập CCTV, anh đã hai ngày không ăn gì rồi, nhưng giờ cũng chỉ có thể nhìn hàng bánh mì trong siêu thị không dời mắt được thôi.
Lúc này đột nhiên có một cánh tay trắng nỏn thon dài xuất hiện trước mặt anh, Hà Nguyệt Tâm đặt một cái túi nilon trắng thuần xuống trước mặt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)