Ngày đầu tiên Hà Nguyệt Tâm đến biệt thự liền phát hiện mèo hoang quanh Hồ Sơn cực nhiều, hỏi qua người làm bên đây mới biết được là bởi vì bên sườn núi Hồ Sơn có trồng rất nhiều mèo bạc hà, cho nên mới hấp dẫn được không ít mèo bu đến.
Cô đã đặt không ít chén đầy lương thực mèo đặt trong sân, một lát sau liền có không ít con mèo ngửi thấy mùi đồ ăn mà chui vào trong sân.
Trong đó có một con mèo mẹ thuần trắng đang híp mắt chen thân mình múp mít của mình qua hàng rào.
Hà Nguyệt Tâm nhìn thấy có chút quen mắt, nhìn một hồi mới chợt nhớ ra đó chính là con mèo mẹ mà cô đã cứu mấy hôm trước.
Hà Nguyệt Tâm:......
Mắt thấy mèo mẹ đi rồi, Hà Nguyệt Tâm đứng dậy đi theo sau lưng nó ra ngoài.
Lần trước lúc cứu nó, tổ của nó còn đặt ở bên cạnh chỗ chó Ngao, không biết sau này có đổi sang chỗ nào an toàn hơn không nữa, lúc đó tổng cộng có 4 con mèo con, nghe nói tỉ lệ chết yểu của mèo con không thấp, mèo con lại còn rất yếu đuối nữa, nói không chừng bị chó Ngao hù nhẹ một cái thôi là cũng đủ quy thiên rồi, cô muốn đi theo mèo mẹ để xem coi đám mèo con đó có được an toàn không bị thương gì hay không.
Anh cả nhắc nhở cô phải tránh xa Mục Xuyên ra, nhưng cô chỉ đứng nhìn từ chỗ xa một cái thôi mà, chắc sẽ không đụng mặt đâu, nhỉ?
***
Đồ gia dụng trong căn phòng này đều theo phong cách Âu Châu, xa hoa đến có chút quá đáng. Bên giường có một người phụ nữ trung niên đang ngồi đó, quần áo trên người bà đều là đồ hiệu tinh tế, nhưng biểu cảm trên mặt lại vô tri vô giác không hề phù hợp với cách ăn bận trên người chút nào cả.
Ánh mắt bà đờ đẫn vô thần, cứ nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trong không khí, nhìn không chớp mắt.
Bồi Nghị cẩn thận đứng nhìn người phụ nữ này từ ngoài cửa một cái rồi nhỏ giọng nói với Mục Xuyên đang đứng bên cạnh: "Trạng thái của phu nhân đã ổn định hơn nhiều rồi, đã không còn xuất hiện hiện tượng nói nhảm như trước nữa."
Nói phát điên còn là nhẹ, ngay cả đứa con trai ruột của mình đều không nhận ra, trong miệng thốt ra toàn lời nói nhảm, quậy lên một cái là lại khắp nơi tìm hung khí, khiến cho Mục Xuyên toàn thân đều là máu.
Tình trạng ngồi yên bất động trên giường yên lành như hôm nay đã coi như là có chuyển biến tốt rồi.
Mục Xuyên nhìn vào trong phòng, tầm mắt anh dừng lại trên người Nhiếp Ngọc Phượng 聂玉凤, trong mắt không có chút cảm xúc nào cả.
Nhiếp Ngọc Phương được như vậy đích thực là đã coi như là có chuyển biến tốt rồi. Nhưng có chuyển biến tốt, không đồng nghĩa với việc đã khỏi hẳn.
Anh ngước mắt lên nhìn Bồi Nghị một cái: "Bên Mục Dật Lâm 穆逸林, thông báo bệnh viện "chăm sóc" ông ấy thật tốt."
Bồi Nghị ngây người một hồi sau đó liền phản ứng lại ngay, cậu thở dài trong lòng một hơi. Chăm sóc mà Mục Xuyên nói, chính là để cho Viện dưỡng lão gây khó dễ với Mục Dật Lâm. Nhiếp Ngọc Phượng không khỏi bệnh thì nỗi hận trong lòng Mục Xuyên sẽ trả đũa hết lên người Mục Dật Lâm. Cho nên người bên ngoài nói thủ đoạn của Mục Xuyên ác độc, chính là bởi vì anh ngay cả cha ruột của mình cũng không buông tha.
Mục Dật Lâm là cha của Mục Xuyên, Nhiếp Ngọc Phượng là mẹ của Mục Xuyên, nhưng Nhiếp Ngọc Phượng chỉ là một trong những người phụ nữ bên người Mục Dật Lâm mà thôi.
Năm đó lúc cậu vẫn còn làm việc dưới trướng Mục Dật Lâm, biết Mục Dật Lâm phong lưu thành tánh, phụ nữ bên người ông không ít, nhưng không có ai có danh phận cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)