Người đang đứng đối diện Hà Nguyệt Tâm từ xa đã nhìn thấy đám người Triệu Nghệ đang đi về phía mình thì vẻ cười cợt trên mặt lập tức biến mất không thấy đâu nữa.
Thật là oan gia ngõ hẹp mà.
Triệu Nghệ đứng giữa Hà Nguyệt Tâm và người đó, che giấu Hà Nguyệt Tâm ra sau lừng.
Đột nhiên bị chặn mất tầm nhìn, Hà Nguyệt Tâm chỉ có thể nghe âm thanh truyền đến từ phía trước mà thôi. Cô cắn nhẹ môi, theo lý mà nói thì đây là lần đầu tiên trong kiếp này cô và Triệu Nghệ gặp nhau, nhưng dáng vẻ bảo vệ cô của Triệu Nghệ lại không khác gì với kiếp trước cả.
Triệu Nghệ hất nhẹ cằm lên: "Từ Dương 徐阳, một khoảng thời gian không gặp, mày càng ngày càng tiến bộ rồi đấy hả, một thằng đàn ông cao to lớn xác lại đi ăn hiếp một đứa con gái ư?"
Từ Dương nhíu mày: "Hai người đi chung ư?"
Nếu như không có gì tất yếu thì cậu thật sự không muốn đụng độ với Triệu Nghệ tí nào cả.
Mỗi lần hai bên đụng độ thì cuối cùng cũng chả ai thắng được cả, hơn nữa còn lãng phí không ít thời gian nữa chứ.
Nhưng người phe cậu đều đang đợi cậu thương lượng về cả, không thể để mình mất mặt được.
"Không phải." Triệu Nghệ suy nghĩ một hồi mới đáp.
Cô mới quen biết Hà Nguyệt Tâm cách đây không lâu thôi, thậm chí ngay cả tên nó cô còn không biết nữa. Hơn nữa Hà Nguyệt Tâm nhìn là biết gái ngoan rồi, nếu như cô nói đi chung với Hà Nguyệt Tâm thì đám người này sau này sợ là sẽ gây phiền toái cho Hà Nguyệt Tâm.
Ý cười trên mặt Từ Dương lập tức nở rộ lên, ngữ khí mang chút khách khí: "Không phải thì dễ làm rồi, lần nào cũng làm căng chuyện như vậy, cuối cùng cũng chả ai chơi được cả, đúng không. Bà khuyên khuyên người đẹp này đi, bọn tôi phải tập nhảy, lướt ván thì chơi chỗ nào mà chẳng được chứ? Tại sao nhất thiết phải chơi ở đây chứ? Đợi bọn tôi đi rồi, bạn ấy qua chơi cũng như nhau cả thôi!"
Triệu Nghệ cười lạnh một cái. Vậy bọn họ tập nhảy không phải ở đâu cũng tập được à, tại sao cứ nhất thiết phải tập ở đấy chứ, còn không phải là ỷ đông hiếp yếu đó sao.
Từ Dương thấy vẻ mặt Triệu Nghệ lạnh nhạt thì cũng biết là Triệu Nghệ không hùa theo ý họ rồi, da cười thịt không cười nói: "Hơn nữa tôi cũng lễ phép mời bạn ấy đi mà, cũng đâu có đuổi đi đâu. Đây còn không phải là nể mặt bạn ấy là con gái nên tôi mới dịu dàng một chút đó sao, nếu không thì bà nghĩ tôi sẽ ở đây phí lời với nó à?"
Lời này rõ ràng mang chút điệu bộ coi thường con gái.
Nụ cười trên mặt Triệu Nghệ lạnh đến cực điểm: "Việc lần trước của chúng ta, hôm nay tính chung luôn đi, hử?"
Mặt cậu triệt để lạnh đi: "Bà nhất quyết muốn quản đúng không?"
Triệu Nghệ lạnh nhạt nói: "Như vậy đi, chúng ta đánh một trận. Chỉ tao với mày thôi, ai thua rồi thì sau này không được bước chân vào đây nữa. Như thế nào?"
Đây rõ ràng là đang khiêu khích mà, Từ Dương trước giờ vẫn chưa đánh nhau với con gái bao giờ cả, cậu tức đến phát cười: "Mày đánh với tao ư? Được thôi, đến lúc thua rồi thì đừng nói là tao ăn hiếp con gái đấy."
Từ Dương có chút thấp thỏm, nhưng ngoài mặt thì không biểu hiện gì cả, anh từng nghe nói một số lời đồn về Triệu Nghệ rồi, một đứa con gái đánh tới nổi hai thằng con trai không bò dậy nổi luôn. Đánh nhau cứ như bị điên vậy, hoàn toàn mặc kệ mọi thứ.
Xem ra hôm nay không thể qua loa cho qua được rồi, Từ Dương liếc mắt nhìn về phía xa một cái, lập tức có người hiểu ý, lôi điện thoại ra gửi tin nhắn ngay.
Hà Nguyệt Tâm nghe cuộc đối thoại của hai người ngày càng dương cung bạt kiếm thì cũng có chút bất an. Chỉ vì để mình chơi lướt ván mà không chịu nhường địa bàn thôi ư? Đây cũng đâu phải là chuyện gì lớn lao đâu, nếu như biết sẽ gây ra chuyện đến nổi hai bên đánh nhau thì lúc đầu cô nhường người đó một chút là được rồi.
Một người trong đám Triệu Nghệ thấy sự bất an trên mặt Hà Nguyệt Tâm thì vội giải thích: "Bà đừng để ở trong lòng, trước đây bọn tôi cũng thường hay chơi lướt ván ở đây, vì chuyện này cũng từng mâu thuẫn với bọn họ nhiều rồi. Sớm muộn gì cũng phải giải quyết chuyện này thôi."
Lời tuy là nói vậy, nhưng Hà Nguyệt Tâm vẫn thấy có chút bất an.
Phương Viên đang đứng đằng xa thì thấy tình trạng này thì càng lo lắng hơn, cơ sợ Hà Nguyệt Tâm sẽ bị ăn hiếp, cho nên vẫn chưa về.
Bây giờ hai đám người dương cung bạt kiếm, bộ dạng muốn xăn tay áo lên đánh nhau ngay như vậy, Hà Nguyệt Tâm còn bị cuốn vào nữa chứ, cô gấp đến không được.
Cô lôi điện thoại ra nhắn tin cho Hà Thúy Chi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)