Đợi lúc Hà Nguyệt Tâm về tới nhà hỏi Lý Nham mới biết Lý Yến đã dọn ra khỏi nhà rồi.
Hà Nguyệt Tâm trầm ngâm suy nghĩ, dựa theo tính cách của Lý Yến thì không thể nhanh thỏa hiệp như vậy được.
Trừ phi là anh cả ra lệnh, tăng nhanh tốc độ, khiến cho Lý Yến rời khỏi nhà trước khi cô quay về, cũng để tránh việc đụng chạm nhau.
Sau khi Hà Thúy Chi vào Thư phòng thì Lý Nham lập tức cung kính lên theo: "Hà Tổng, trạng sức trong két bảo hiểm của Lý Yến Tiểu thư phải xử lý như thế nào?"
Hà Thúy Chi cởi áo khoác ra đưa cho Lý Nham, Lý Nham vội vàng nhận lấy.
Hà Thúy Chi nghe vậy khẽ nhíu mày lại: "Bỏ hết vào trong tủ bảo hiểm của Tâm Tâm đi."
Giây lát sau lại cảm thấy không thỏa đáng lắm. Những thứ mang dấu ấn của Lý Yến, có đáng giá thế nào đi nữa cũng không thể đưa cho Hà Nguyệt Tâm như vậy được. Hơn nữa em gái anh đáng có được những thứ tốt hơn.
"Xử lý hết đi."
Lý Nham cung kính gật đầu: "Gần đây hội đấu giá lại có thêm một lượng hàng châu báu."
Ông cũng tính là nguyên lão làm việc trong nhà này rất nhiều năm rồi. Cũng hiểu là giờ đây trong lòng Hà Thúy Chi đã triệt để không còn chỗ cho Hà Nguyệt Dao nữa rồi, bây giờ người anh cưng như cưng trứng là Hà Nguyệt Tâm.
Ông nhớ là Hà Thúy Chi từng nói qua là phải lắp đầy tủ bảo hiểm của Hà Nguyệt Tâm, cho nên mới vội nhắc anh.
Hà Thúy Chi tán thưởng nhìn ông một cái: "Đem danh sách hàng bán đấu giá qua đây cho tôi xem xem."
Lý Nham vội vàng đưa danh sách cho Hà Thúy Chi xem.
Hà Thúy Chi đánh chéo khoanh tròn trên trang giấy, anh gần như là khoanh hơn nửa đống trang sức trong đó rồi, sau đó anh đưa cho Lý Nham: "Chú ra mặt mua hết đống này về đi."
Lý Nham vô cùng kinh hoảng: "Nhiều như vậy sao?"
Ông thậm chí có thể dự kiến được hành động lần này của anh sẽ dẫn đến làn sóng lớn mạnh như thế nào trong hội đấu giá rồi.
Hà Thúy Chi hoàn toàn không phát hiện được như vậy quá phô trương rồi, anh vừa mở máy tính trước mặt vừa lạnh nhạt nói: "Không nhiều."
Đã nói trước là phải lấp đầy tủ bảo hiểm của em gái rồi, mới có nhiêu đó thôi đối với anh vẫn chưa đủ đâu.
Lý Nham nuốt một ngụm nước miếng, ông coi như là đã nhìn rõ rồi đấy, phương pháp mà ông chủ cuồng công việc này của ông lấy lòng em gái chỉ có hai chữ thôi.
Đập tiền, đập tiền, đập tiền!
***
Hôm qua thái độ của mọi người trong lớp thay đổi khiến cho Hà Nguyệt Tâm và Phương Viên có chút không quen lắm.
Sự làm lơ của mọi người đối với hai người bọn họ rõ ràng là đã biến mất không thấy rồi.
Hà Nguyệt Tâm đăm chiêu nhìn chỗ ngồi trống không của Vương Mộng Giai và Lý Yến một hồi.
Sau khi tan học nữ sinh bàn trước liền quay đầu lại bắt chuyện với Hà Nguyệt Tâm: "Bà có biết tại sao Vương Mộng Giai và Hà......Lý Yến không lên lớp không?"
Phương Viên lúc đầu nói phải có cốt khí chút vẫn là không chống chọi nổi sự hiếu kỳ của bản thân, nhướng cổ qua hỏi: "Tại sao vậy?"
Nữ sinh đó cười nhẹ ra tiếng: "Hai người đó hôm qua không phải đánh nhau rồi sao, giờ này chắc trên người chỗ xanh chỗ tím, vết thương chưa lành thì sao dám mà đến trường chứ."
Nữ sinh còn lại cũng quay đầu lại nói: "Nếu là tôi thì tôi cũng không dám tới đâu, chuyện xấu làm sau lưng bị tung ra hết rồi, mất mặt muốn chết! Trước đây Vương Mộng Giai cũng từng ăn hiếp tôi qua. Hà Nguyệt Tâm, hôm qua bà thật lợi hại đấy! Thật là hả giận quá đi mất!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)