Cha mẹ và chị dâu cô dừng lại, ánh mắt vẫn dõi theo chiếc tàu dần mất hút, trong lòng là muôn vàn nỗi nhớ và trăn trở khôn nguôi.
Hạ Uyển Ương gạt nước mắt, rảo bước tới toa giường nằm. Tìm đúng chỗ của mình, cô đặt gói hành lý lên giường.
Lại còn là giường dưới nữa cô mừng rỡ không thôi. Vừa định nhấc vali đặt lên giá, thì bỗng sau lưng vang lên một giọng the thé: “Này, ai nằm ở chỗ này đấy? Đổi chỗ với tôi đi, tôi lớn tuổi rồi, leo lên trên không tiện!”
“Người lớn? Bà sinh tôi ra hay nuôi tôi lớn mà xưng là bề trên? Dựa vào cái gì bắt tôi đổi? Dựa vào cái mùi mồ hôi chua loét hay cái mặt dày của bà?”
“Trời đất! Cái miệng chua như giấm! Cô biết tôi là ai không? Con trai tôi là lính đóng quân ở thành phố đấy, tôi là người thân của quân nhân đó! Cô đối xử với người thân của quân nhân kiểu này à?”
Hạ Uyển Ương cười khẩy: “Quân nhân thì sao? Là người thân của quân nhân thì có quyền ức hiếp người khác chắc? Con trai bà ở đơn vị nào, tôi sẽ hỏi thử xem. Để coi bên đó có biết người thân của chiến sĩ của họ ra ngoài đi đâu cũng mang cái mác này để uy hiếp người không? Cái giường này tôi mua vé đàng hoàng, giá còn khác hẳn nhau, bà há miệng đòi đổi là đổi được à? Cái thói oai rởm của bà nên vứt đi là vừa!”
Nghe Hạ Uyển Ương dọa sẽ đi hỏi han về con trai mình, Tiền Quế Lan lập tức co rụt cổ lại. Con trai là niềm tự hào cả đời của bà ta lần này bị vợ chồng con trai “mời” về quê cũng đủ để cả làng phải trầm trồ rồi. Nếu thực sự vì bà ta mà khiến con trai gặp rắc rối, e là sau này nó chẳng buồn về nhà nữa!
Dù trong lòng có phần lo lắng, nhưng miệng vẫn chưa chịu thua: “Cái con ranh này, đơn vị bộ đội mà cô nói hỏi là hỏi được à? Lông còn chưa mọc đủ đã bày đặt nói chuyện lớn tiếng! Hừ, tôi không thèm chấp cô! Tránh ra, tôi phải leo lên!”
Vừa thấy bà ta định cởi giày, Hạ Uyển Ương đã cảnh báo ngay: “Đằng kia có thang, đi mà trèo lên từ đó. Sức khỏe của tôi không tốt, nếu bà dám giẫm lên giường tôi, cái bàn chân thối của bà mà làm tôi khó chịu, bà lo mà trả tiền thuốc men cho tôi đi là vừa!”
Tiền Quế Lan liếc cô một cái sắc lẹm, rồi ngoan ngoãn trèo lên giường từ thang bên cạnh.
“Thân thể thế mà cũng lanh lẹ lắm. Đúng là có người, cứ thấy có thể chiếm lợi của người khác một chút là ngứa ngáy không chịu nổi!” Hạ Uyển Ương lật sách, vừa đọc vừa lẩm bẩm.
Tiền Quế Lan tức đến nghẹn họng, nhưng cũng không dám nói thêm lời nào. Nhìn con bé này ăn mặc chỉnh tề như thế, ai biết chừng lại là con cháu nhà cán bộ cấp cao thật, nếu bị con trai phát hiện ra thì chết dở!
Những người còn lại trong khoang là một cặp vợ chồng khoảng ba mươi tuổi dẫn theo con gái nhỏ, và một cặp ông bà tóc đã bạc phơ.
Cặp ông bà già nhìn thấy cảnh Hạ Uyển Ương ứng đối sắc sảo vừa nãy thì bật cười hiền hậu. Ông cụ hỏi: “Cô gái, con đi đâu đấy?”
Hạ Uyển Ương đặt sách xuống, nở một nụ cười ngọt ngào: “Dạ chào ông ạ, con là thanh niên trí thức đi xuống nông thôn, tới tỉnh Liêu để lao động cải tạo. Sức khỏe của con yếu nên người nhà đổi cho con vé giường nằm, không đi cùng toa với các bạn trí thức khác ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)