Trên đường về nhà, mẹ Hạ vừa đi vừa dặn dò không ngớt: “Uyển Ương này, mấy thứ thuốc rượu này con phải giữ kỹ. Nếu có dịp thì đem tặng cho mấy người có vai vế trong làng. Làm vậy họ sẽ phân cho con công việc nhẹ nhàng hơn. Nhớ nhé, miệng phải ngọt một chút, ai lớn tuổi thì gọi là ông bà, cỡ tuổi ba mẹ thì gọi là chú thím, còn mấy người lớn hơn con chút thì gọi là anh chị. Tuyệt đối đừng có tỏ vẻ xa cách, hiểu không?”
Tuy có phần bất đắc dĩ, nhưng Hạ Uyển Ương vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cô hiểu, tất cả những lời mẹ nói đều là vì lo cho cô.
Đến trưa, cha Hạ trở về, đưa cho cô một chiếc phong bì dày cộp: “Cái này cha đổi với người trong đơn vị sáng nay, con cất kỹ nhé. Bây giờ có tiền không mua được gì đâu, phải có tem phiếu mới quan trọng!”
Nghe thì có vẻ trách, nhưng giọng nói lại đầy yêu thương. Lưu Nguyệt từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Hạ Uyển Ương, là đứa trẻ mà mẹ Hạ xem như con gái ruột.
Hai giờ chiều, tại ga tàu.
“Con gái à, cha thêm tiền đổi cho con vé giường nằm rồi. Ghế cứng đông người lắm, vừa hay có cậu thanh niên đi công tác được đơn vị phát vé nằm, cha liền đổi với cậu ta. Đừng có áy náy gì cả nhé.”
Cha Hạ cảm thấy chính mình đã liên lụy đến con gái. Nếu không phải vì Từ Chính Quốc đeo bám ông, thì ông cũng không để đứa con gái duy nhất phải xuống nông thôn như thế này.
Hạ Uyển Ương nhận vé, ôm chầm lấy ông, ghé sát tai thì thầm: “Cha ơi, con với mẹ chuẩn bị một món quà cho cha rồi, cha nhất định sẽ thích lắm!”
Mẹ Hạ vỗ nhẹ lên đầu cô: “Thôi, lên tàu đi con. Chuẩn bị đủ cả rồi, cha mẹ yên tâm lắm.”
Lưu Nguyệt đỏ hoe mắt: “Uyển Ương, chị giờ là chị dâu của em, nhưng cũng là bạn thân của em nữa. Em nhớ phải viết thư cho chị đấy nhé, ngoài thư gửi về nhà, phải viết riêng cho chị một bức!”
“Biết rồi mà, khóc gì chứ! Ở nhà thay em chăm sóc cha mẹ cẩn thận nhé. Đợi em về, nhớ sinh cho em một đứa cháu trai hay cháu gái để em bế chơi đó!”
Lưu Nguyệt hôm nay lạ thường, không hề ngại ngùng, mạnh mẽ gật đầu: “Ừ, đợi chị sinh con rồi, em nhất định phải về đấy nhé!”
Tiếng còi tàu “tu tu tu” vang lên, Hạ Uyển Ương bước lên toa.
Tàu chầm chậm lăn bánh rời khỏi nhà ga. Trên sân ga chen kín người tiễn, kẻ vẫy tay tạm biệt người thân, người lặng lẽ đứng nhìn con tàu xa dần, trên gương mặt đượm vẻ bịn rịn không nỡ rời xa.
Cha mẹ Hạ và Lưu Nguyệt cũng chạy theo đoàn tàu đang tăng tốc. Ba người đưa tay ra cố níu giữ điều gì đó, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể đứng nhìn con tàu mang theo người thân dần khuất trong làn khói mờ xa.
“Cha mẹ, chị hai! Về đi thôi! Con đến nơi sẽ viết thư về cho mọi người!” Hạ Uyển Ương đứng trước cửa sổ toa tàu, vẫy tay thật mạnh, lớn tiếng gọi. Cô biết trong lòng họ đang lo lắng, nên càng muốn trấn an hơn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)