Một mâm có thể chia ra tám hộp cơm, mà hộp nào cũng đầy ắp. Mẹ cô nấu thêm vài ngày nữa thì chắc cô ăn đủ cả năm cũng chưa hết!
Mẹ Hạ nấu ăn liên tục cho đến tận hai ngày trước khi cô xuất phát. Biết rõ con gái mình có bao nhiêu tay nghề, bà vừa đứng bếp vừa tranh thủ chỉ dạy từng chút một. Cơm được hầm trong không gian, bánh bao cũng hấp trong đó, đến tối bà còn kéo cô vào không gian tiếp tục làm màn thầu, gói bánh chẻo, làm đến khi cả hai buồn ngủ díp mắt mới thôi.
Trong căn biệt thự bên trong không gian của Hạ Uyển Ương, mẹ cô còn đặc biệt dọn riêng một phòng để chứa đồ ăn đã nấu chín. Bà xếp từng thùng vào ngay ngắn, trên mỗi thùng đều cẩn thận ghi chú rõ bên trong có gì. Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết nếu chỉ một mình Hạ Uyển Ương ăn, số đồ này đủ cho cô sống thoải mái suốt ba năm không thiếu thứ gì.
Trước ngày lên đường, số hạt giống mà mẹ cô nhờ người thu gom cũng được chuyển đến đầy đủ. Lại một lần nữa, Hạ Uyển Ương kinh ngạc đến mức há miệng to đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Mẹ cô liền đưa tay nâng cằm, giúp cô ngậm miệng lại: “Nhà quê! Sao mà ngạc nhiên dữ vậy? Mẹ bốn mươi mấy tuổi rồi, quen biết không tới cả ngàn thì cũng mấy trăm người, ai mà chẳng có vài người bà con ở quê. Gom ít hạt giống thôi mà, làm gì ghê gớm thế!”
Mấy ngày nay câu “nhà quê” đã lọt vào tai cô không dưới ba lần, Hạ Uyển Ương bất lực nhếch mép: “Mẹ à, trước kia mẹ cứ nói con như búp bê nhỏ xinh, bây giờ trông con quê mùa dữ vậy sao?”
“Ý mẹ là con không có trải nghiệm, chứ không phải nói con trông quê! Chậc, sao cái đầu của con không thông minh được như mẹ nhỉ? Chắc khéo thông minh bị đổ hết lên mặt mất rồi!”
Nói rồi bà vừa lắc đầu vừa rảo bước đi trước.
Hạ Uyển Ương: “...”
Hạ Uyển Ương lập tức lấy ra mấy chiếc vại lớn, đổ đầy nước rồi đặt vào trong phòng bằng ý niệm. “Thế là được rồi nhé. Đợi con đi rồi, mẹ kiếm cơ hội cho cha ngâm thử. Nói thật với ba cũng được, đánh lừa cha cũng không sao, tuỳ ý mẹ quyết!”
Mẹ Hạ gật đầu: “Tất nhiên phải nói thật với cha con rồi, nhưng phải đợi thêm một thời gian nữa. Dạo này có người cứ bám theo cha con từng bước, làm ông ấy buồn bực mãi. Giờ mà vướng thêm chuyện này, tâm trí ông ấy lại phân tán thì không hay chút nào.”
Hạ Uyển Ương chớp chớp mắt: “Con đã xuống nông thôn rồi mà còn có người theo dõi cha nữa sao? Đúng là phiền phức thật!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



