"Chậc, mẹ sợ con tham rồi không trả lại à? Mẹ yên tâm đi ~"
"Mẹ... kiếp trước con có lỗi, con không nghe lời ba mẹ, mới để hai người ra nông nỗi đó..."
Mẹ cô dịu dàng lau nước mắt cho con, nhẹ nhàng dỗ dành: "Con ngoan, đừng nói mấy chuyện kiếp trước làm gì. Mẹ chẳng nhớ gì đâu. Đời này con nghe lời là đủ rồi."
Hạ Uyển Ương thoáng sững người: “Nếu lần này con thật sự gặp lại Trương Thời Dã ở nông thôn, mẹ có đồng ý cho bọn con ở bên nhau không? Anh ấy là con út nhà trưởng thôn, nói gì thì nói, vẫn là một nông dân... mẹ với ba có thể chấp nhận được không?”
Mẹ cô bình thản đáp: “Một người sẵn sàng chết vì con mà mẹ còn không chấp nhận, thì còn cần người thế nào nữa chứ? Con gái à, tìm được một người bạn đời thật sự đồng điệu đã khó, nếu chỉ vì chút do dự mà bỏ lỡ nhau thì đáng tiếc biết bao. Con từng kể rằng kiếp trước hai đứa đã bỏ lỡ nhau, hai mươi năm sau, ngày nào con cũng nhớ đến cậu ấy con nghĩ xem, sống như vậy có khổ không? Mẹ không muốn con gái mẹ phải hối hận thêm một đời nữa. Nếu kiếp này con còn có thể gặp lại cậu ấy, mẹ nhất định sẽ chúc phúc cho hai đứa.”
Lòng Hạ Uyển Ương như được gỡ bỏ tảng đá đè nặng, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi vì xúc động trước tấm lòng bao dung của mẹ.
Mẹ cô dỗ dành một lúc lâu, Hạ Uyển Ương mới mỉm cười giữa hai hàng lệ: “Được rồi, về thôi mẹ ơi, con buồn ngủ muốn chết rồi đây này!”
Hai mẹ con về tới nhà đã gần hai giờ sáng, vừa đặt lưng xuống giường là ngủ mê mệt.
Hôm sau, khi Hạ Uyển Ương thức dậy đã gần mười giờ sáng. Vừa ra khỏi phòng, cô thấy mẹ đang bận rộn trong bếp, bàn bếp đầy ắp đồ ăn: bún dưa chua nấu thịt, khoai tây sợi xào, cải chua xào giấm, còn có cả đĩa bánh bao tròn xoe.
Mẹ cô không ngừng tay, quay đầu cười nói: “Ồ, con heo lười nhà ta dậy rồi à? Trong kho của con có phải còn nhiều hộp cơm không? Mau lấy ra đựng đồ ăn rồi cất vào đi. Mấy ngày này mẹ chuẩn bị nấu cho con thêm chút đồ mang theo. Chỉ tiếc thịt đang bị hạn chế mua, khó kiếm quá. Con lấy ít trong kho ra nhé, đem theo thịt sống con không biết nấu, mà ăn nhờ người khác thì không an toàn. Tới lúc đó cứ ăn cơm tập thể, khi nào đói thì lẻn vào ‘vườn bí mật’ mà ăn!”
Hạ Uyển Ương vòng tay ôm mẹ từ phía sau, giọng đầy tình cảm: “Mẹ ơi, mẹ tốt với con quá... con thật sự rất hạnh phúc.”
“Thôi nào, đừng có sến nữa, mau lấy thịt ra đây! Buổi trưa mẹ còn định đưa con đi mua đồ, để chị dâu cả với chị dâu hai ăn ở nhà ăn cơ quan rồi. Giờ chỉ còn chưa tới bảy tiếng nữa là họ tan ca tối, mẹ còn tranh thủ làm thêm mười mâm nữa đây này!”
Hạ Uyển Ương nghe mà thấy xót ruột. Hối hận ghê gớm sao cô lại không nghĩ ra sớm nhờ mẹ nấu thêm để mang theo chứ? Hôm qua cô còn dại dột bỏ ra hơn sáu mươi đồng để mua đồ ăn... giờ nhớ lại chỉ thấy đau lòng!
Buổi chiều, mẹ cô lại tiếp tục vào bếp, làm cả một nồi gà hầm nấm, thịt kho, chả viên chiên, tôm chiên giòn, thịt heo xào sợi sốt chua ngọt...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



