Phải đến lúc này, Hạ Uyển Ương mới thực sự hiểu Trương Thời Dã đã âm thầm chuẩn bị nơi này như mái nhà cho cả hai, khi họ gặp lại. Từng món đồ, từng đôi giày, từng màu sắc đều đúng với thói quen của cô ở kiếp trước.
Có bộ nhìn thời thượng, chắc là mẫu sau thập niên 90, cũng có cái là kiểu dáng từ cuối những năm 80. Rõ ràng anh vẫn luôn chuẩn bị, chưa từng ngừng hy vọng tìm thấy cô.
Càng nhìn, lòng cô càng nghẹn lại. Cô rời khỏi biệt thự, đưa mắt nhìn về phía xa. Trước mặt là mấy chục mẫu ruộng tốt, đất đai phì nhiêu, phía sau là dãy núi cao sừng sững, rợp bóng cây xanh. Nắng rải khắp núi đồi, vô số bông hoa dại nở rộ đầy sườn đồi, giữa lưng chừng núi còn có một dòng thác nhỏ róc rách chảy.
Sau khi lang thang một lúc, Hạ Uyển Ương bắt đầu thấy mệt. Sự chia ly sinh tử với Trương Thời Dã, rồi niềm vui được gặp lại gia đình tất cả dồn dập đến trong cùng một ngày, khiến cô như kiệt sức.
Cô men theo con suối, nhìn quanh bốn phía, rồi như bị một ý nghĩ nào đó điều khiển, bèn cởi đồ bước xuống suối.
Dòng nước trong suối không lạnh như cô nghĩ, trái lại, ấm áp vô cùng. Cơ thể mệt mỏi như được thả lỏng hoàn toàn, cô dứt khoát mặc kệ hết thảy, vùng vẫy nghịch nước, thỏa thích cười đùa như một đứa trẻ.
Chẳng bao lâu sau, trên người cô bỗng xuất hiện một lớp dầu đen mỏng, khiến tim cô đập loạn xạ vì sợ. Cô cuống quýt dùng tay cọ rửa, cũng may là có thể làm sạch. Nhưng khi bước lên bờ, làn da toàn thân đỏ ửng như tôm luộc, chi chít những vết hằn.
Hạ Uyển Ương chu môi, tủi thân bước ra khỏi suối, nhanh chóng mặc lại quần áo. Cô lí nhí gọi một tiếng “ra ngoài” lập tức cả người rơi phịch xuống... giường!
Hạ Uyển Ương nằm ngủ một mạch đến tám giờ sáng hôm sau. Khi dụi mắt bước vào phòng tắm rửa mặt, cô bất chợt khựng lại trước gương, đứng bất động vì kinh ngạc.
Cô gái trong gương có khuôn mặt dịu dàng, đường nét mềm mại, giữa đôi mày phảng phất nét nhu tình, nhẹ nhàng như làn gió xuân đủ sức tan chảy mọi giá lạnh trong lòng người. Đôi mắt to tròn, đuôi mắt hơi xếch, vừa mang vẻ lười biếng như mèo, lại có nét quyến rũ như hồ ly. Hàng mi dày rợp, sống mũi nhỏ xinh, bờ môi chúm chím như đang nũng nịu. Hai má phúng phính như đứa trẻ đang ngậm viên kẹo ngọt, khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra nhéo thử một cái.
Uyển Ương biết rõ mình không xấu từ bé đến lớn, cô luôn được các cô chú trong khu tập thể khen ngợi. Thế nhưng lúc này, nhìn vào gương, cô lại cảm thấy khuôn mặt quen thuộc ấy bỗng trở nên xa lạ khó tả.
Trước kia da cô vốn đã trắng, nhưng bây giờ lại càng trắng mịn như sứ, phớt hồng tự nhiên, vừa đáng yêu lại tràn đầy sức sống.
Cô cúi xuống nhìn, mắt lập tức mở to kinh ngạc! Hồi còn ở kiếp trước, trước khi xuống nông thôn, cô vẫn luôn âm thầm tự ti vì thân hình gầy gò, đặc biệt mỗi lần nhìn mấy cô gái xung quanh có vòng một đầy đặn, trong lòng lại dâng lên nỗi ghen tị khó chịu, thậm chí từng suýt rơi vào khủng hoảng tinh thần vì điều đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)