Cô từ từ đứng dậy, vành mắt đỏ hoe vì lo sợ, nước mắt lưng tròng, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì hoảng hốt.
“Đây là đâu vậy? Có ai không? Mẹ ơi... mẹ có ở đây không?”
Đúng lúc đó, một giọng nói máy móc vang lên: “Tôi không phải mẹ cô. Tôi là hệ thống không gian 007. Nơi cô đang đứng là không gian bên trong ngọc bội. Giờ cô có thể tiến hành liên kết, từ giờ nơi này sẽ hoàn toàn thuộc về cô.”
“Hả? Cái chỗ rộng thế này là của tôi á? Liên kết là sao? Làm thế nào?”
“Chỉ cần nhỏ một giọt máu lên ngọc bội, không gian này sẽ nhận cô làm chủ nhân.”
“Máu sao...” Hạ Uyển Ương nhìn ngón tay mình, mày nhíu lại đầy đắn đo. “Có đau lắm không nhỉ...”
Sau gần năm phút suy nghĩ, cuối cùng cô vẫn nghiến răng, cắn nhẹ đầu ngón tay, bất chấp cơn đau, nhỏ giọt máu lên mặt ngọc.
“Xong rồi. Không gian đã nhận cô là chủ. Từ nay cô có thể dùng ý niệm để điều khiển mọi thứ bên trong trồng trọt, thu hoạch, lấy đồ hay cất giữ. Đây là nơi chỉ thuộc về cô, không có sự cho phép của cô, không ai có thể bước vào. Thời gian ở đây trôi với tốc độ giống hệt bên ngoài. Muốn vào hay ra, chỉ cần nghĩ đến là được. Nhưng tôi khuyên cô một điều: tốt nhất hãy tìm chỗ kín đáo mà vào, đây là không gian nghịch thiên, đừng kể với ai mà cô không hoàn toàn tin tưởng. À đúng rồi, mọi thứ khi đưa vào sẽ giữ nguyên trạng thái khi lấy ra, không thay đổi chút nào. Nếu cần giúp gì, cứ gọi ‘Đại nhân 007’, tôi sẽ xuất hiện.”
Hạ Uyển Ương bước đi trong không gian ấy, cảnh đầu tiên đập vào mắt cô là một căn biệt thự sang trọng. Nhìn thoáng qua đã thấy quen, rồi cô sững sờ trừng lớn mắt biệt thự này... chẳng phải chính là căn mà Trương Thời Dã từng đưa cô đến sao?
Ngay trước cửa, có một chiếc xe Volga đen bóng lặng lẽ đậu đó. Cô nhận ra ngay chính là chiếc xe hôm anh đến đón cô về biệt thự.
Cô chậm rãi bước vào. Ngay cửa ra vào là chiếc tủ giày gỗ, bên trong xếp gọn gàng hơn chục đôi giày da nữ và giày cao gót, còn có cả giày da nam được đánh bóng sáng loáng. Phòng khách tầng một rộng rãi, chính giữa đặt một bộ sofa lớn đủ cho mười người ngồi. Trước sofa là bàn trà mặt đá cẩm thạch, trên bày sẵn khay hoa quả và bánh kẹo. Tủ tivi phía trước đặt một chiếc ti vi màu, bên cạnh là chiếc quạt điện.
Bên trái là gian bếp. Cửa bếp đặt một chiếc tủ lạnh hiệu Hàng Thiên, bên trong đầy ắp rau củ, trái cây, thịt thà các loại. Ngăn đông còn chất cả đống hải sản. Bên trong bếp, mọi vật dụng nấu nướng đều đủ cả: nồi cơm điện hiệu Aide, máy rửa bát nhập khẩu... Cô thử cắm điện nồi cơm, không ngờ biệt thự trong không gian này... lại có cả điện thật!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)