Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Lúc này, trời vừa mới tảng sáng.

Con suối nhỏ hôm qua nàng đến giờ này vắng tanh không một bóng người, bốn bề tĩnh lặng như tờ.

Hạ Văn Khê hít sâu một hơi, tâm trạng vô cùng thư thái. Non xanh nước biếc, điền viên tĩnh mịch, tiếng gà gáy chó sủa xa xa, đây chính là cuộc sống mà kiếp trước nàng hằng ao ước nhưng không thể nào có được.

Nàng vừa ngắm cảnh vừa giặt giũ, lòng nhẹ tênh tựa như dòng nước suối đang lững lờ trôi kia. Chưa đầy nửa canh giờ, Hạ Văn Khê đã giặt xong, lúc này trời cũng đã sáng rõ.

Trên đường trở về, nàng gặp vài nữ nhân trong thôn đi ra suối giặt đồ, nàng chẳng quen ai trong số họ. Khi đi lướt qua nhau, dù đã đi được một đoạn, nàng vẫn nghe thấy tiếng họ thì thầm to nhỏ, chỉ trỏ về phía mình. Hạ Văn Khê dứt khoát dừng lại bên vệ đường, lắng nghe xem họ nói gì.

"Dáng dấp thì cũng được đấy, nhưng nhìn cái thân mình mỏng manh chẳng được mấy lạng thịt kia, chậc chậc, sau này không biết có đẻ nổi con hay không."

"Chứ còn gì nữa, mới về làm dâu mà Mạnh gia ngày nào cũng phải sắc thuốc."

"Nghe nói hôm thành thân, trên đường còn gặp sơn phỉ, lại còn thấy cả máu, đúng là xui xẻo hết chỗ nói. Chậc, Mạnh gia điều kiện như thế, chẳng biết toan tính cái gì."

"Người ta dù sao cũng là tiểu thư con nhà có chữ nghĩa, Mạnh gia thà rước cái sao chổi về nhà chứ đâu thèm để mắt đến đám chân lấm tay bùn như chúng ta. Người trong thôn nghèo đến mức không có gạo mà nấu, Mạnh gia vẫn còn dư lương thực đem bán, mắt nhìn của họ sao mà thấp được?" Một nữ nhân khác đổi giọng, lời lẽ không giấu được sự ghen tị.

Một người khác tiếp lời: "Sáng sớm nay, Mạnh gia lại chở một xe đầy đậu phụ lên huyện, chắc kiếm được khối bạc đấy!"

"Có phiên chợ nào mà họ làm ít đâu?"

"Thôi, lo mà sống cho tốt cái thân mình đi, chúng ta có ghen tị cũng chẳng được, ai bảo nhà các người không có người quen trên huyện thành chứ!"

"..."

Tiếng bàn tán của đám nữ nhân dần xa, Hạ Văn Khê xoay người tiếp tục đi về nhà. Đi được vài bước, nàng thấy Chu thị đang đi tới đón mình.

"Ban ngày ngủ không sâu, chợp mắt một lát là được rồi."

Hai nương con vừa trò chuyện vừa bước vào sân.

Nhớ lại lời đám nữ nhân trong thôn, Hạ Văn Khê trong lòng có chút nghi hoặc, bèn hỏi Chu thị: "Nương, bây giờ thời buổi khó khăn, nhà mình làm nhiều đậu phụ như vậy liệu có bán hết không?"

Chu thị vuốt phẳng nếp nhăn trên áo, cười nói: "Bán lẻ thì đúng là không nhiều, phần lớn là Lãng nhi mang đi giao cho các tửu lầu đã đặt hàng trên huyện. Chúng ta đã ký thỏa thuận với chủ quán từ trước, Lãng nhi cứ theo ngày hẹn mà giao hàng thôi."

"Phu quân ngoài bán đậu phụ còn mang cả lương thực đi bán sao?"

"Không phải bán, là mang cho tộc nhân đang kiếm sống trên huyện."

"Tộc nhân?"

Mạnh gia còn có tộc nhân ở huyện Trường Thanh sao? Trước đây hình như chưa từng nghe cô cô nhắc đến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc