Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Văn Khê nghe vậy, đôi mày giãn ra rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Bóng chiều buông xuống, sau khi ăn cơm sớm, Chu thị và Mạnh Yến Lãng bắt đầu công việc xay đậu làm đậu phụ.
Trong nhà không có gia súc kéo cối, công việc nặng nhọc này đành để Mạnh Yến Lãng thân cường thể tráng đảm nhận. Chu thị ở bên phụ giúp, tay thoăn thoắt đổ những hạt đậu đã ngâm nở vào cối đá, thi thoảng lại chêm thêm chút nước.
Hạ Văn Khê đứng bên cạnh muốn giúp một tay, nhưng vốn dĩ thân thể nàng yếu ớt, Chu thị sợ con dâu thức khuya hại sức khỏe nên vừa qua giờ Tuất đã đuổi nàng về phòng nghỉ ngơi. Chỉ còn lại hai nương con họ thức trắng đêm, cặm cụi làm lụng.
Khi trời vừa hửng sáng, vạn vật còn đang mơ màng dưới lớp voan mỏng màu xám bạc của sương sớm, Mạnh gia đã rục rịch thu dọn đồ đạc để lên huyện thành.
Tiếng bước chân đi lại và tiếng nói chuyện ồn ào ngoài sân đã đánh thức Hạ Văn Khê đang say giấc. Nàng khoác áo bước ra khỏi phòng, vừa vặn nhìn thấy hai bóng người đang vác những bao tải nặng trĩu đi ra cổng.
Khi họ quay trở lại, nương theo ánh đuốc bập bùng giữa sân, Hạ Văn Khê nhận ra người đi đầu chính là cô phu của nàng, Lê Chinh, theo sau là đại biểu ca Lê Xuân Văn.
Nàng đang định mở lời chào thì Lê Chinh đã cười ha hả nói trước: "Khê nhi dậy rồi đấy à, trong người đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?"
"Đã đỡ hơn nhiều rồi, làm phiền cô phu phải bận tâm."
Hạ Văn Khê dựa theo ký ức của nguyên chủ, nhẹ nhàng hành lễ với ông.
"Người một nhà cả, không cần câu nệ mấy thứ lễ nghi này." Lê Chinh xua tay, rồi lại dẫn con trai tiếp tục đi khuân đồ.
Hôm qua nàng đã nghe Chu thị nói, hôm nay sẽ thuê xe bò của nhà cô cô để chở hàng lên huyện. Ngay sau đó, Mạnh Yến Lãng gánh hai thùng gỗ lớn đi ra, trong thùng hơi nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút, hương đậu thơm nức lan tỏa khắp không gian.
Chiếc xe bò rộng rãi, ngoài ba bao tải lớn còn chất thêm hai thùng gỗ đậy kín nắp và ba hàng ván gỗ vuông vức xếp ngay ngắn. Số đậu phụ mà hai nương con thức trắng đêm làm ra quả thực không ít.
Leo lên xe bò, Mạnh Yến Lãng quay lại vẫy tay với Chu thị và Hạ Văn Khê đang đứng nơi cửa: "Nương, hai người vào nhà đi."
"Nhớ về sớm đấy..." Chu thị vẫn không yên lòng, dặn dò thêm vài câu.
Thức trắng cả đêm, hốc mắt hai người đều sâu hoắm, quầng thâm đen kịt, trông vô cùng mệt mỏi. Mãi đến khi chiếc xe bò khuất dạng trên con đường làng, Chu thị mới kéo Hạ Văn Khê vào sân.
"Trong bếp có để phần cơm cho con, con vào ăn đi, ăn xong nhớ uống thuốc. Nương vào chợp mắt một lát."
Chu thị dù sao cũng đã có tuổi, bà ngáp dài một cái rồi trở về phòng nằm nghỉ. Bước vào gian bếp, một luồng hơi ấm lập tức phả vào mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


