Sau khi cúp điện thoại, Đường Tư Kỳ càng hoang mang hơn.
Hiện tại cô đã liên tiếp năm ngày đạt được hạng nhất trên WeChat vận động ở Vòng bạn bè, chỉ cần kiên trì thêm hai ngày nữa là có thể mở khóa được đủ loại đồ ngọt thơm ngon.
Cô mếu máo liếc nhìn mục thực phẩm đang khuyến mãi hôm nay.
Bánh nếp xoài và bánh nếp sầu riêng trứ danh của một khách sạn năm sao nọ…
Thế mà chỉ cần mười đồng tiền vàng.
Haiz!
Vậy mà cô lại chẳng đổi được.
Nếu hôm nay thất bại, chẳng phải mọi công sức trước đây đều đổ sông đổ biển hay sao?
Lần tới gặp lại bánh kem bơ sữa hay Häagen-Dazs gì đó, cô vẫn phải ngậm ngùi quệt nước mắt bước qua.
Đường Tư Kỳ nắm chặt tay, cô không thể nhẫn nhịn thêm được nữa!
Từ Thiên Ngưng đã làm xong bữa tối, Đường Tư Kỳ nhanh chóng giải quyết gọn lẹ phần ăn của mình.
Lạc Tuấn Bảo tò mò nhìn cô: “Dì Tư Kỳ, dì lại chuẩn bị ra ngoài ạ?”
Đường Tư Kỳ gật đầu: “Ừ!”
“Hôm nay dì lại đi đâu chơi thế?” Tuấn Bảo thực sự rất muốn biết.
Vừa nhắc tới chuyện này, Đường Tư Kỳ chỉ muốn khóc: “Dì chẳng đi đâu cả, số bước chân hôm nay của dì vẫn chưa đủ, còn chưa nhiều bằng cháu đâu.”
Lạc Tuấn Bảo ngửa mặt nhìn trời: “Ồ… vậy dì đi đi.”
Cô liếc nhìn số liệu của bố, hiện tại ông đã đi được hai mươi bốn ngàn bước rồi, đúng là chẳng để lại cho cô một con đường sống nào mà…
Để tránh việc bố nhất thời hờn dỗi mà giành lại vị trí thứ nhất với mình, Đường Tư Kỳ liền tắt kết nối mạng, vung vẩy hai tay rồi cắm cúi đi bộ.
Trải qua một tiếng rưỡi đồng hồ, số bước chân của Đường Tư Kỳ mới vừa vặn chạm mốc hai mươi ngàn bước. Cô chống nạnh, thở hồng hộc.
Haiz… mệt thật đấy…
Để phòng hờ lúc bố đột nhiên bùng nổ sức mạnh, cô đành đi bộ thêm vài ngàn bước nữa. Mãi cho đến khi chạm mốc hai mươi tám ngàn bước, cô mới lê lết tấm thân mệt nhoài trở về nhà.
Sau khi bật lại kết nối dữ liệu, quả nhiên cô đã vươn lên đứng thứ nhất!
Còn bố thì ngậm ngùi xếp ở vị trí thứ hai, số bước chân cuối cùng của ông cũng chỉ dừng lại ở mốc hai mươi bốn ngàn bước.
Đường Tư Kỳ đặt báo thức rồi ngả lưng xuống giường ngủ thiếp đi.
Cô thực sự quá mệt mỏi rồi!
Sáng sớm hôm sau, Đường Tư Kỳ bị tiếng chuông báo thức đánh thức. Vừa vươn tay tắt chuông chuẩn bị ngủ nướng thêm một lúc, cô bỗng sực nhớ ra sáng nay mình đã lỡ miệng nhận lời đi ăn sáng với Nhạc Khả Khả ở Tân Khu Phố Đông.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cô cũng thành công lết khỏi giường trước sáu giờ sáng.
Cô vừa đứng trước gương đánh răng vừa hoài nghi nhân sinh.
Tối qua vừa đi bộ hai mươi tám ngàn bước, sáng nay chưa tới sáu giờ đã phải rời giường…
Cuộc sống kiểu này…
Chẳng lâu trước đây, cô vẫn ngày ngày thức khuya tới tận ba giờ sáng, mỗi ngày đều ngủ tới tận giữa trưa.
Đường Tư Kỳ nhổ bọt nước súc miệng ra. Càu nhàu thì càu nhàu vậy thôi, chứ món thịt cừu di sản văn hóa phi vật thể thì vẫn phải đi ăn. Cô rất muốn nếm thử, rốt cuộc món thịt cừu được Nhạc Khả Khả tâng bốc lên tận mây xanh mang hương vị như thế nào?
Giờ này đến Lạc Tuấn Bảo còn chưa tỉnh giấc, Đường Tư Kỳ rón rén mở cửa bước ra ngoài, vừa xuống đến tầng dưới đã tình cờ chạm mặt Nhạc Khả Khả.
“Ha ha ha, em đang định gọi điện cho chị đây, em còn tưởng chị không dậy nổi cơ.”
“Chẳng phải chị đã dậy rồi đây sao? Chị em mình đi bằng gì qua đó?”
“Giờ này cũng hơi trễ rồi, hai chị em mình bắt taxi đi nhé.”
Bắt taxi…
Đường Tư Kỳ chợt cảm thấy xót xa.
Có điều Tân Khu Phố Đông nói xa cũng chẳng xa lắm, tiền xe hai người cưa đôi chắc cũng không đến nỗi nào.
Mang theo suy nghĩ ấy, Đường Tư Kỳ yên tâm bước lên xe taxi. Nào ngờ cô phải trơ mắt nhìn con số trên đồng hồ tính tiền nhảy từ hai mươi tệ lên ba mươi tệ, sau đó tiếp tục tăng vọt lên bốn mươi, rồi năm mươi.
“Sao, sao vẫn chưa tới nơi thế?”
Nhạc Khả Khả đưa tay sờ mũi, cô nàng cười ngượng ngùng: “A… em cũng chưa đi bao giờ.”
Bác tài xế taxi cất lời an ủi: “Sắp tới rồi, sắp tới rồi.”
Cuối cùng…
Hai người phải tiêu tốn hơn bảy mươi tệ tiền xe mới có thể đặt chân đến điểm đến.
Đường Tư Kỳ hụt hơi: “Chẳng phải em bảo ở Tân Khu Phố Đông sao? Chỗ này là chỗ nào thế?”
Nhạc Khả Khả chột dạ: “Có lẽ thông tin em nhận được bị sai lệch rồi, đây là Quận Mẫn Hành…”
Haiz, tiền thì cũng tiêu hết rồi, Đường Tư Kỳ còn có thể nói được gì nữa đây?
“Địa điểm không sai chứ?”
Nhạc Khả Khả nhìn bản đồ chỉ đường rồi đáp lời: “Nằm ngay phía trước rồi kìa!”
Hai người men theo bản đồ đi bộ thêm vài bước, quả nhiên nhìn thấy một cửa tiệm buôn bán cực kỳ đắt khách. Những hàng quán ăn vặt khác trên con phố này dường như vẫn chưa đến giờ mở cửa, duy chỉ có cửa hàng này không những đã bắt đầu đón khách mà người bên trong còn đông đúc đến mức chật cứng.
“Em đã bảo nhất định phải đi taxi tới đây mà lị?” Nhạc Khả Khả vừa thấy cửa hàng này đắt khách như vậy, hai mắt liền sáng rực lên: “Chị xem, buôn bán phát đạt thế này, hương vị thức ăn ở đây chắc chắn vô cùng thơm ngon!”
Đường Tư Kỳ đảo mắt nhìn quanh, việc kinh doanh của cửa hàng này đúng là rất khá, có điều dường như vẫn kém hơn một chút so với tưởng tượng của cô.
Lẽ nào lặn lội đường xá xa xôi tới tận đây, cuối cùng lại rước về một nỗi thất vọng tràn trề?
Đường Tư Kỳ mang theo tâm trạng thấp thỏm bước vào trong tiệm.
Ông chủ tiệm tiếp đón nhiệt tình: “Hai cô gái nhỏ muốn ăn gì nào?”
Nhạc Khả Khả nhanh tay lẹ mắt tìm một chỗ ngồi trống rồi mới bước tới gọi món: “Chú ơi, cho cháu một phần thịt cừu cỡ lớn, thêm hai bát canh lòng cừu nữa nhé.”
“Mì trộn mỡ hành của nhà chú cũng ngon lắm đấy, hai cháu có muốn nếm thử không?”
Nhạc Khả Khả quay sang nhìn Đường Tư Kỳ. Đường Tư Kỳ đưa mắt đánh giá một vòng, thấy bàn khác cũng gọi món mì trộn mỡ hành trông rất hấp dẫn, cô liền gật đầu.
“Vậy cho hai cháu một bát mì ăn thử trước nhé, ngon thì lát nữa tụi cháu gọi thêm.”
“Có ngay đây.”
Ông chủ tiệm vừa đáp lời vừa thoăn thoắt thái thịt cừu.
Đợi thức ăn được bưng lên bàn, Đường Tư Kỳ có đôi chút bất ngờ. Hóa ra thịt cừu của tiệm này là loại thịt luộc thái mỏng. Trước giờ cô chưa từng thưởng thức qua món này, nay nếm thử một chút cũng tốt.
Chỉ là phần nước chấm có vẻ chỉ gồm hành lá và xì dầu, e rằng hương vị hơi đơn điệu. Đường Tư Kỳ gắp một miếng thịt cừu, chấm chút xì dầu rồi đưa vào miệng.
Điều khiến cô không ngờ tới là, món thịt cừu luộc thái mỏng trông có vẻ bình thường này, khi ăn vào lại mang đến hương vị thơm ngon ngoài sức tưởng tượng.
Cảm giác dai giòn sần sật, mềm mại hệt như pha lê này rốt cuộc là sao chứ?
Đường Tư Kỳ chăm chú quan sát miếng thịt, phần mỡ bên trong chuyển sang trạng thái bán trong suốt. Khi nhai không hề cảm thấy mùi ngai ngái hay vị béo ngấy, ngược lại vô cùng thanh mát, vừa cắn một miếng đã cảm nhận ngay được hương thơm đậm đà của thịt cừu.
“Ngon lắm đúng không chị?” Nhạc Khả Khả nhìn Đường Tư Kỳ, cô nàng tràn đầy mong đợi cất lời hỏi.
“Ha ha ha, giờ cao điểm ăn uống đã qua rồi cháu ạ.”
“Hả? Mới bảy giờ sáng mà đã qua giờ cao điểm rồi sao? Vậy giờ cao điểm của tiệm chú là lúc mấy giờ thế?”
“Nhà chú mở cửa từ ba rưỡi sáng, hơn bốn giờ sáng là lúc khách đông nhất.”
Nghe xong lời này, Đường Tư Kỳ hoàn toàn cạn lời: “…”
Cửa tiệm này quả thực rất trâu bò. Vốn dĩ cô còn lo hai người gọi một phần thịt cừu cỡ lớn sẽ ăn không hết, chẳng ngờ sức chiến đấu của cả hai lại khủng khiếp tới vậy, chưa gì một đĩa thịt to oạch đã bị đánh bay sạch sẽ.
Tiếp đó, hai người ăn thêm mì trộn mỡ hành kèm bát canh lòng cừu nóng hổi, chẳng biết từ lúc nào bụng đã no căng.
Đường Tư Kỳ thở dài một hơi: “Thật ra chị vẫn muốn ăn thêm một phần nữa… Tiếc là cái bụng không chứa nổi nữa rồi.”
Nhạc Khả Khả vẫn còn thòm thèm, cô nàng trơ mắt nhìn Đường Tư Kỳ: “Chị xem, chị em mình chạy một quãng đường xa như vậy mà chỉ ăn có chút xíu thế này thì thiệt thòi quá. Hay là mình đóng gói mang về một phần đi, mỗi người chia nhau một nửa nhé?”
Đường Tư Kỳ lắc đầu: “Không được, nửa phần không đủ đâu. Chị phải gói riêng một phần mới được, nhà chị còn có hai người nữa cơ.”
“Vậy chị gọi một phần cực lớn đi, chia cho em một chút, em trả tiền cho chị.”
“Cũng được.”
Cứ như vậy, hai người ăn uống no say, tiện thể mua thêm một phần mang về rồi mới chuẩn bị rời đi.
Trước khi rời khỏi, Đường Tư Kỳ sực nhớ ra hôm qua mình vẫn chưa điểm danh, chất lượng cửa tiệm thịt cừu hôm nay cũng khá ổn, hay là thử điểm danh xem sao?
Cô mở điện thoại tiến hành điểm danh.
[Chúc mừng ký chủ đã điểm danh thành công tại "Thịt cừu di sản anh Hoàng", đánh giá hạng A, hệ thống thưởng cho bạn 24 giờ giá trị sinh mệnh, 100 đồng tiền vàng. Tổng tài sản: 337 đồng tiền vàng. Giá trị sinh mệnh còn lại: 97 giờ.]
[Chúc mừng ký chủ, bài đánh giá bạn đăng tải trên mạng tính đến 7 giờ sáng đã tích lũy được tổng cộng 700 lượt thích, 552 lượt chia sẻ và 1069 bình luận. Hệ thống thưởng cho bạn 680 đồng tiền vàng. Tổng tài sản: 1017 đồng tiền vàng.]
[Hiện tại số lượng tiền vàng của bạn đã vượt quá 1000 đồng, bạn có thể tiêu tốn 500 đồng tiền vàng để mở khóa quyền điểm danh ở thành phố thứ hai. Xin hỏi bạn có muốn mở khóa ngay bây giờ không?]
Đường Tư Kỳ chọn không.
Tại sao phải mở khóa thành phố thứ hai chứ? Ở lại Thượng Hải không tốt hơn sao?
Nơi đây có biết bao nhiêu món ngon và tụ điểm vui chơi thú vị, cô đi chơi vẫn chưa thấy đã kìa.
Vậy là cô lại hoàn thành thêm một lần điểm danh hạng A nữa, hơn nữa bài viết đăng tải lên mạng ngày hôm qua lại giúp cô kiếm được sáu trăm tám mươi đồng tiền vàng. Bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ, lượt thích, chia sẻ và bình luận đang tăng lên đáng kể.
Tuyệt quá đi mất!
Trên đường về, Đường Tư Kỳ và Nhạc Khả Khả quyết định bắt xe buýt đến trạm tàu điện ngầm gần nhất, sau đó mới đổi chuyến tàu điện ngầm để đi về. Nhạc Khả Khả đi thẳng về trường ngủ bù, còn Đường Tư Kỳ cũng lững thững quay về nhà.
Đường Tư Kỳ cũng định đánh một giấc ngủ bù, cô vừa ngả lưng xuống giường liền mở Cửa hàng tiền vàng ra xem thử.
“Trời đất ơi!”
Hàng hóa trong Cửa hàng tiền vàng hôm nay vô cùng kích thích!
Mục thực phẩm: Cua hoàng đế loại 2.5 kg có giá gốc 1800 tệ, giá quy đổi là 500 đồng tiền vàng một con.
Mục đồ điện gia dụng: Máy rửa bát mini không cần lắp đặt có giá gốc 4000 tệ, giá quy đổi là 1000 đồng tiền vàng một chiếc.
Mục đồ điện tử: Máy tính xách tay mỏng nhẹ, cấu hình cao của một thương hiệu nổi tiếng nọ có giá gốc 5000 tệ, giá quy đổi là 1500 đồng tiền vàng một chiếc.
A a a a!
Thế này cũng kích thích quá rồi!
Tại sao chứ…
Đường Tư Kỳ vừa mới cảm thán rằng có lúc số dư tiền vàng trong tài khoản của cô lên đến hàng ngàn đồng, vậy mà hệ thống đã lập tức bày ra một khung cảnh nhức nhối đến nhường này.
Hu hu hu… tôi nghèo quá đi mất, sao tiền vàng của tôi lại ít ỏi thế này…
Phải làm sao bây giờ… rốt cuộc tôi nên chọn món nào đây?
Cua hoàng đế thì đương nhiên khỏi phải bàn cãi rồi, cô vô cùng thèm muốn nó!
Nhưng chiếc máy rửa bát trông cũng rất xịn xò đấy chứ!
Mặc dù không gian sống hiện tại khá chật hẹp, không thể nhét vừa một chiếc máy rửa bát, nhưng từ lâu bố cô đã nhắc đi nhắc lại rằng ông muốn mua một chiếc. Suy cho cùng, ở nhà mẹ cô nấu cơm thì ông là người phải chịu trách nhiệm rửa bát.
Đó là còn chưa kể đến chiếc máy tính xách tay mỏng nhẹ có cấu hình cao kia. Laptop của cô được mua từ hồi năm nhất đại học, đến giờ đáng lẽ phải đem đào thải từ lâu rồi. Tốc độ chạy cực kỳ chậm, thi thoảng lúc cô đang làm ảnh thì phần mềm lại đứng máy rồi văng ra ngoài. Tuy tần suất xảy ra không nhiều, nhưng mỗi lần bị lỗi làm mất trắng bức tranh cũng đủ khiến cô tức đến hộc máu.
Trẻ con mới phải đưa ra lựa chọn, cô muốn gom hết cả ba món!!!
Đường Tư Kỳ lăn lộn trên giường, món nào cô cũng muốn có, khổ nỗi số tiền vàng lại không đủ…
Hiện tại mỗi một lần điểm danh hạng A chỉ kiếm được một trăm đồng tiền vàng, vả lại các địa điểm hạng A đâu có dễ tìm, những địa điểm dưới hạng A thì số tiền thưởng lại càng ít ỏi hơn.
Tính ra thì việc vẽ tranh và đăng bài viết lên mạng cũng là một cách kiếm tiền vàng không tồi. Bài viết đăng ngày hôm qua thế mà hôm nay lại nhận được phần thưởng sáu trăm tám mươi đồng tiền vàng, quả thực quá đỗi sung sướng!
Thế nhưng cho dù hôm nay cô có cắm cúi vẽ tranh rồi đăng bài viết, mọi chuyện cũng đã muộn mất rồi, phải đợi đến sáng mai hệ thống mới kết toán tiền vàng cơ mà.
Hu hu hu, lẽ nào chẳng còn cách nào khác hay sao?
Đường Tư Kỳ nằm bẹp trên giường với vẻ mặt chán chường. Cô nghĩ bụng, cùng lắm thì đành cắn răng từ bỏ một món, sau đó cố gắng kiếm thêm chút tiền vàng để giữ lại hai món còn lại cũng coi như không tồi.
Chiếc điện thoại chợt rung lên bần bật.
Đường Tư Kỳ mở ra xem, là tin nhắn thông báo do hệ thống gửi tới.
[Khuyến mãi cực sốc trong thời gian có hạn! Nếu ký chủ mở khóa quyền điểm danh ở thành phố thứ hai ngay bây giờ, phí mở khóa với giá gốc 500 đồng tiền vàng sẽ được giảm giá còn 300 đồng tiền vàng. Đồng thời, ký chủ sẽ nhận được một tấm thẻ nhân ba số lượng tiền vàng, thời hạn hiệu lực là 48 giờ. Ngoài ra: Hệ thống sẽ bảo lưu những vật phẩm khuyến mãi của ngày hôm nay cho đến khi thẻ hết hiệu lực.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



