Hôm nay, Đường Tư Kỳ gọi dịch vụ chuyển phát nhanh. Sau khi gửi thùng tài liệu ôn thi công chức đi, cô liền bắt tay vào luyện tập từ vẽ đường nét, phác họa nhân vật cho đến tỷ lệ phối cảnh, đồng thời vẽ mô phỏng thêm hai bức tranh nữa. Phải công nhận một điều rằng, từ lúc có chiếc bảng vẽ kỹ thuật số mới này, chứng trì hoãn của cô dường như thuyên giảm đi rất nhiều.
Đường Tư Kỳ sực nhớ ra bản vẽ nét đứt về chung cư Trường Lạc hôm trước vẫn chưa hoàn thiện, thế là cô mở điện thoại tìm lại bức ảnh chụp chung cư lúc đó, rồi dựa vào ảnh để hoàn thành một bức phác thảo.
Dạng tranh chỉ có cảnh vật đơn thuần thế này vốn không phải thế mạnh của cô, nhưng dù quá trình vẽ có đôi chút trắc trở thì cuối cùng cô cũng hoàn thành xong.
Cô không tô màu mà vẽ theo phong cách phác họa nhanh bằng bút máy, bởi lối vẽ ấy càng làm nổi bật nét kiến trúc cổ kính, nhuốm màu thời gian của nơi đây.
Hoàn thành xong bức tranh, Đường Tư Kỳ vươn vai một cái rồi đứng dậy đi loanh quanh. Hôm nay tiết trời rất đẹp, quả thực vô cùng thích hợp để nhốt mình trong nhà xem phim hoạt hình và chơi trò chơi!
Ý nghĩ vừa xẹt qua trong đầu thì chuông điện thoại chợt vang lên, báo hiệu có thư điện tử mới.
Đường Tư Kỳ mở hộp thư ra xem, hóa ra ông bác và bà bác tình cờ gặp ở công viên đầm lầy hôm qua gửi bức ảnh bọn họ chụp cho cô.
Cô nhấp vào bức ảnh. Khung cảnh bình minh ở cửa biển Ngô Tùng hiện lên rực rỡ, chính là tác phẩm tuyệt đẹp khiến cô phải kinh ngạc khi nhìn qua ống kính máy ảnh ngày hôm qua.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh này vào ngày hôm qua, cô đã ấp ủ ý định lấy nó làm nguyên mẫu để lên ý tưởng cho một tác phẩm mới.
Bây giờ nhìn lại, tâm trạng cô vẫn kích động y như lúc đầu.
“Cháu nhận được rồi, cháu cảm ơn bác trai ạ.”
Sau khi phản hồi thư, Đường Tư Kỳ lại tiếp tục chìm đắm vào trạng thái làm việc đầy tập trung, đến mức phim hoạt hình với trò chơi điện tử cũng chẳng còn sức hấp dẫn nữa.
Khác với bức vẽ chung cư Trường Lạc, lần này cô chọn phong cách tranh minh họa màu nước, sử dụng kỹ thuật loang màu trên diện rộng để phác họa lại những dải màu sắc rực rỡ khi mặt trời vươn lên. Tuy nhiên, vầng thái dương lại không phải là nhân vật chính, trung tâm của bức tranh chính là ngọn hải đăng Ngô Tùng Khẩu đứng sừng sững bên bờ sông, ngày đêm canh giữ vùng sông nước ấy suốt hàng trăm năm qua.
Hôm qua cô chụp rất nhiều ảnh chi tiết về ngọn hải đăng, cốt chỉ mong có thể vẽ lại một cách tinh tế và tỉ mỉ nhất.
Cô mất gần hai tiếng đồng hồ mới hoàn thành xong bức tranh này.
Thế nhưng, Đường Tư Kỳ không hề dừng bút mà tiếp tục mở thêm một lớp vẽ mới, phác họa thêm bóng lưng của cặp vợ chồng trung niên đang nép vào nhau bên bờ biển. Mặc dù chỉ là hình bóng đổ, nhưng dựa vào kiểu tóc và vóc dáng, người xem vẫn dễ dàng nhận ra đó chính là ông bác và bà bác mà cô gặp ngày hôm qua.
Chi tiết này được vẽ thêm vào như một lời cảm ơn chân thành cô gửi đến hai người vì đã cho phép cô sử dụng bức ảnh.
Sau khi vẽ xong, Đường Tư Kỳ xuất tệp tin rồi gửi lại bản gốc cho họ.
Ông bác nhanh chóng hồi âm lại.
“Bác cảm ơn cháu nhé, cô bé. Cháu vẽ đẹp lắm. Hôm qua lúc mải mê chụp bình minh, hai bác quên bẵng mất việc phải chụp chung một tấm. Cháu vẽ thêm hai bác vào tranh coi như đã bù đắp cho sự nuối tiếc ấy rồi. Thật sự vô cùng cảm ơn cháu.”
Đọc những dòng chữ ông bác gửi tới, một cảm giác thành tựu và niềm vui sướng khó tả chợt trào dâng trong lòng Đường Tư Kỳ.
Đó là niềm hân hoan khi tác phẩm của mình nhận được lời khen ngợi chân thành từ người khác, đồng thời cũng là sự hạnh phúc từ tận đáy lòng khi nỗ lực của bản thân có thể mang lại niềm vui cho mọi người.
Trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp, cảm giác quả thực rất tuyệt vời.
Đường Tư Kỳ tải cả hai bức tranh vừa hoàn thành vào bài viết cô từng đăng trước đó.
“Ha ha ha ha, không ngờ chủ thớt không bùng kèo, vậy mà lại quay lại cập nhật thêm tranh mới rồi kìa!”
“Tuyệt quá đi! Lúc trước xem ảnh đã thấy chung cư Trường Lạc có nét rất riêng, không ngờ lúc vẽ thành tranh lại mang một vẻ đẹp độc đáo đến vậy. Kiến trúc chung cư kiểu này bây giờ hiếm gặp lắm. Đột nhiên tôi thấy dù nơi này có hơi chật chội nhưng lại ngập tràn tình người.”
“Nét vẽ của chủ thớt chân thực quá, đến cả tấm ga trải giường phơi trên tầng cũng được vẽ lại y như đúc! Ha ha ha ha ha…”
“Oa, trời đất ơi, hải đăng Ngô Tùng Khẩu đẹp lộng lẫy đến thế sao?”
“A a a a, ngọn hải đăng kìa, tôi cũng muốn đến ngọn hải đăng đó!”
“Bức tranh nên thơ quá, cực kỳ thích luôn! Khoan đã, cửa biển Ngô Tùng xa xôi thế, vậy mà chủ thớt còn tới đó ngắm bình minh được, chẳng lẽ phải xuất phát từ lúc tờ mờ sáng sao?”
Nhìn bình luận của cư dân mạng, Đường Tư Kỳ không nhịn được cười, gõ phím đáp lời: “Đây là tác phẩm tôi dựa trên bức ảnh chụp bình minh của một cặp vợ chồng ở Hội Nhiếp ảnh Người cao tuổi để sáng tác đấy.”
“Oa, bái phục thật đấy. Nhắc mới nhớ, mẹ tôi cũng tham gia đại học dành cho người cao tuổi, suốt ngày lo học cắt giấy. Tôi thấy so với bà ấy, tôi chỉ là một con cá muối, mà lại còn là loại cá muối thi trượt nữa chứ…”
“Ha ha ha ha ha, nguồn tài liệu của chủ thớt phong phú quá! Thật ghen tị với cuộc sống như vậy.”
Từ lúc hai bức tranh được đăng tải lên mạng, số lượng bình luận của mọi người hôm nay nhiều hơn hẳn ngày hôm qua.
Đường Tư Kỳ liếc nhìn số tiền vàng được thưởng sáng nay, quả thật không nhiều bằng hôm trước. Bài đăng cũ tổng cộng nhận được một trăm chín mươi đồng tiền vàng, nay cộng thêm thì cũng chỉ có hai trăm ba mươi bảy đồng.
Vật phẩm khuyến mãi mục thực phẩm hôm nay vẫn là những món đồ ngọt chứa hàm lượng calo cao mà cô không thể đổi được. Mặt hàng nhu yếu phẩm hàng ngày thì lại là đồ dùng dành cho mẹ và bé vốn chẳng liên quan gì đến cô, hơn nữa còn là đồ dùng cho trẻ sơ sinh dưới ba tuổi nên Tuấn Bảo cũng không dùng được. Về phần hàng điện tử đang giảm giá, đó là một chiếc tủ bát diệt khuẩn, đây cũng là món đồ cô chẳng màng tới.
Hiện giờ căn hộ mà cô và Từ Thiên Ngưng đang thuê chung chỉ rộng hơn sáu mươi mét vuông. Ba người sống ở đây đã có cảm giác hơi chật chội, thế nên cô không thể tiện tay mua những món đồ thiếu tính thực dụng về nhà được.
Đường Tư Kỳ thở dài một hơi, đóng Cửa hàng tiền vàng lại, tiện tay đăng tải mấy bức tranh mình vẽ trong hai ngày nay lên Weibo và ứng dụng Cáp Họa Sư.
Bây giờ số lượng người hâm mộ trên Weibo của cô đã tăng lên hơn hai trăm người, ngay cả Cáp Họa Sư cũng có hơn một trăm người nhấn nút theo dõi.
Cô vừa cập nhật xong thì đã có người hâm mộ để lại bình luận trên Cáp Họa Sư.
“Đại thần, em là người viết tiểu thuyết. Dạo gần đây em định ra mắt một cuốn sách mới. Em luôn muốn tìm một họa sĩ có nét vẽ phù hợp với bối cảnh của truyện nhưng mãi vẫn chưa tìm được. Hôm nay nhìn thấy bức bình minh ở cửa biển Ngô Tùng của chị, em thật sự vô cùng thích. Chị có thể vẽ giúp em một bức tranh bìa được không? Yêu cầu bối cảnh cũng là ở bờ biển, nước biển màu xanh, có ngôi nhà nhỏ màu trắng và một cặp tình nhân đang đứng đối diện nhau. Cô gái phải mặc váy dài màu trắng, tay cầm một bó hoa cát cánh. Nếu được thì báo giá cho em với nhé.”
Oa!
Ứng dụng Cáp Họa Sư thế mà lại có người hỏi đơn rồi!
Đây là lần đầu tiên cô nhận được tin nhắn hỏi giá của khách hàng trên Cáp Họa Sư. Phải biết rằng việc nhận đơn trên ứng dụng này chẳng hề dễ dàng chút nào. Xét cho cùng, nơi này quy tụ toàn họa sĩ chuyên nghiệp, chỉ những người đạt đến trình độ lão làng mới có cơ hội được để mắt tới, thế mà một kẻ có tay nghề hạng xoàng như cô cũng có người ngỏ ý đặt vẽ.
Đường Tư Kỳ đọc lướt qua yêu cầu của đối phương. Bức tranh có cả bối cảnh lẫn nhân vật, độ khó không cao nhưng chi tiết lại khá vụn vặt, thế là cô liền báo giá tám mươi tệ.
Phía bên kia cũng rất sảng khoái, nhanh chóng làm theo các bước thanh toán trên ứng dụng để chuyển trước hai mươi phần trăm tiền cọc. Đơn hàng này coi như chốt xong.
Còn về tác phẩm cô vừa đăng lên, phản ứng của mọi người dường như cũng tích cực hơn trước rất nhiều.
“Oa, bối cảnh bài trí đẹp quá!”
“Trình độ của đại thần tiến bộ nhanh thật đấy!”
“@Nhất Kỳ, tôi coi trọng tài năng của bạn lắm đó, hãy siêng năng cập nhật và luyện tập nhiều hơn nhé.”
“Tuyệt quá đi mất, cả hai bức tranh chung cư Trường Lạc và bình minh ở cửa biển Ngô Tùng đều xuất sắc vô cùng! Đẹp hơn hẳn so với hồi trước.”
“Ha ha ha, có cảm giác như đang dõi theo quá trình trưởng thành của một vị đại thần tương lai vậy.”
“Mấy hôm trước nhìn tranh bạn vẽ, tôi còn nghĩ bụng, tay nghề cũng ngang ngửa mình thôi mà dám nhận đơn rồi cơ á? Hôm nay nhìn lại… hu hu hu, chúng ta khác nhau một trời một vực… Tôi vẫn là một kẻ bất tài vô dụng, còn bạn đã tiến một bước dài trên con đường trở thành bậc thầy đồ họa rồi.”
Đường Tư Kỳ tựa lưng vào ghế, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc lộn xộn. Thật ra từ hồi còn nhỏ cô đã học vẽ, nếu bảo có năng khiếu thì cô cũng được tính là người có chút thiên phú.
Chỉ là mỗi lần học vẽ, cô đều rơi vào tình trạng đứt gánh giữa đường, học được một nửa thì bỏ cuộc.
Chút kỹ năng cơ bản ấy thực ra cô đều được dạy và cũng từng luyện tập qua. Thế nhưng nghề vẽ chính là như vậy, chỉ cần bỏ lửng một thời gian không rèn giũa là tay sẽ cứng lại ngay. Cứ thử vài năm không đụng tới cọ mà xem, đảm bảo lúc cầm lên tay vẫn sẽ run bần bật như người mắc bệnh Parkinson cho xem.
Năm ngoái, lúc quyết định dấn thân làm họa sĩ chuyên nghiệp, cô cũng từng lóe lên ý nghĩ rèn luyện lại kỹ năng nền tảng. Khổ nỗi do căn bệnh trì hoãn, cô cứ sống mơ mơ màng màng cho qua ngày đoạn tháng. Chẳng thể ngờ hôm nay sau khi sắm chiếc bảng vẽ kỹ thuật số mới, mượn cớ hăng hái luyện tập suốt cả một buổi chiều, vậy mà người khác đều có thể nhìn ra sự khác biệt.
Cô chẳng những nhận được sự công nhận từ giới chuyên môn mà còn thu hoạch được một đơn hàng vẽ bìa sách. Tuy đơn giá vẫn còn rất thấp, nhưng đối với cô ở thời điểm hiện tại thì đã là một kết quả mỹ mãn rồi. Cảm giác này quả thực vô cùng vi diệu…
Đường Tư Kỳ lấy cuốn sổ tay bỏ xó bấy lâu ra, nắn nót viết lên đó bảng kế hoạch thời gian luyện tập kỹ năng cơ bản trong những ngày sắp tới.
Ngay lúc Đường Tư Kỳ hiếm hoi lắm mới lấy lại được tinh thần làm việc, tiếng chuông điện thoại chợt réo vang.
[Chú ý! Nếu hôm nay ký chủ còn không bắt đầu vận động thì sẽ không thể giành được vị trí hạng nhất trên WeChat vận động đâu!]
Đường Tư Kỳ: ?
Cô liếc nhìn đồng hồ. Giờ mới là năm giờ chiều, cách thời điểm mười rưỡi tối hãy còn rất dài, tại sao lại không lấy được giải nhất cơ chứ?
Cô lại liếc nhìn bảng xếp hạng của WeChat vận động.
Đi du lịch bụi đấy à? Chứ làm sao một ngày lại đi bộ được nhiều bước đến thế?
Đường Tư Kỳ từng cảm thán rằng, cái tính ru rú trong nhà của cô chắc chắn là do gen di truyền. Bởi lẽ bố cô cũng chỉ thích ở lỳ trong nhà, chăm bẵm cây cỏ hoa lá, lướt Douyin hoặc đọc báo mạng.
Ai mà ngờ được, mấy ngày nay bố lại biến thành con hổ ngáng đường, cản trở cô đoạt giải nhất của WeChat vận động!
Từ một kẻ mang đẳng cấp đồng thau nay lại lắc mình biến thành vị vua thống trị.
Chuyện này khiến Đường Tư Kỳ rơi vào cảnh dở khóc dở cười.
Cô đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn nhấc điện thoại gọi cho ông.
Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới có người bắt máy, giọng điệu đầu dây bên kia đều đều chẳng nghe ra cảm xúc gì: “Đường Tư Kỳ, con còn biết đường gọi điện về nhà nữa cơ đấy.”
“Bố, bố đang làm gì thế ạ?” Đường Tư Kỳ chột dạ, đành buông lời bắt quàng làm họ để lấp liếm.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng…
“Không làm gì cả, đang đi dạo bên ngoài.”
“Mẹ… mẹ con đâu rồi ạ?” Đường Tư Kỳ nghĩ thầm trong bụng, ông già lủi thủi đi dạo một mình bên ngoài, mẹ mau xuất hiện rồi lôi ông ấy về nhà đi thôi, đừng đi dạo nữa.
“Mẹ con đăng ký đi theo đoàn du lịch Tịch Dương Hồng rồi, tháng sau mới về cơ.” Đường Duệ Thanh rút khăn giấy ra lau mồ hôi, cố gắng ép giọng xuống để con gái không phát hiện ra tiếng thở dốc của mình.
Đường Tư Kỳ khóc không thành tiếng. Cô sực nhớ ra, mẹ cô rủ mẹ của Từ Thiên Ngưng cùng đi du lịch với đoàn rồi còn đâu.
“Gọi điện về có chuyện gì không?” Câu nói này rõ ràng mang theo sự hờn dỗi.
Đường Tư Kỳ đánh liều đối mặt với cơn giận của bố, mặt dày đáp: “Bố, cũng không có chuyện gì đâu ạ. Chẳng qua là lâu lắm rồi con không liên lạc với bố mẹ nên con mới gọi xem bố đang làm gì thôi.”
“Ồ, không có gì thì bố cúp máy đây.”
Đường Duệ Thanh dứt lời liền định cúp máy.
Đường Tư Kỳ vội vàng gọi giật lại: “Ấy bố ơi, bố đừng đi dạo nữa, bố về nhà đi…” Cô ngẫm nghĩ một chốc rồi quyết định thú thật: “Bố, hôm nay con phải giành được hạng nhất trên WeChat vận động, bố đừng đi nữa, bố mà đi tiếp là con đuổi không kịp đâu.”
Đường Duệ Thanh sững sờ, ông bực dọc gắt lên: “Muốn giành hạng nhất thì phải dựa vào bản lĩnh của mình, gọi điện xúi bố nhường thì tính là anh hùng hảo hán nỗi gì! Bố đang bận, cúp đây.”
Hừ, còn tưởng con gái cưng thật sự quan tâm đến mình nên mới gọi điện hỏi thăm, ai dè mục đích gọi điện cũng chỉ là muốn lấy được cái hạng nhất của WeChat vận động.
Hừ!
Thế nhưng dù ngoài miệng nói cứng là vậy, Đường Duệ Thanh vẫn lẳng lặng đổi hướng, cất bước đi về phía nhà mình.
Ái chà, cái thân già xương cốt rệu rã này lười vận động đã lâu, nay đi bộ liên tục hai mươi ngàn bước suốt mấy ngày trời, quả thực có chút ê ẩm rồi. Trước khi về nhà tốt nhất nên tìm một tiệm massage người mù để xoa bóp gân cốt mới được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



