Đậu Mễ: [Oa, dạo này cậu cập nhật khá nhiều tác phẩm mới đấy! Lượng người hâm mộ cũng đang tăng lên kìa!]
Nhất Kỳ: [Ừm, mấy nay rảnh rỗi nên mình có vẽ vài bức.]
Đậu Mễ: [Ây da, đáng lẽ phải thế từ sớm rồi. Nhận mấy đơn viền nét lên màu tuy chẳng có độ khó gì, nhưng dẫu sao cũng quá vất vả. Trước đây làm ngày làm đêm mà cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Ơ kìa, vậy số tiền hiện tại của cậu có đủ để trang trải cuộc sống không?]
Trước kia cuộc sống của Nhất Kỳ túng thiếu đến nhường nào, cô ấy là người rõ hơn ai hết. Hơn nữa, tình trạng này cũng chẳng hề hiếm gặp trong giới họa sĩ toàn thời gian ở tầng lớp dưới cùng. Mọi người đều chẳng dư dả gì, tiền bạc chỉ đủ sống qua ngày.
Chưa kể Nhất Kỳ lại còn đang ở Thượng Hải. Chi phí sinh hoạt tại Thượng Hải đắt đỏ ra sao, cô ấy là người hiểu rõ hơn bất cứ ai. Nếu một bức tranh có thể bán được mấy trăm, thậm chí cả ngàn tệ, nhận đơn đến mỏi cả tay, thì thử hỏi có ai lại chịu vất vả đi nhận mấy công việc bốc vác cực nhọc đó cơ chứ?
Cũng chỉ vì bị cuộc sống chèn ép mà thôi.
Đường Tư Kỳ đọc được câu hỏi này, cũng thẫn thờ mất một lúc lâu.
Đúng vậy, chỉ mới vài ngày trước thôi, cô vẫn còn đang rầu rĩ vì phí sinh hoạt cơ bản. Nhưng mấy ngày nay, nhờ có sự trợ giúp của hệ thống, tuy trong tay vẫn chẳng có nhiều nhặn gì, nhưng dẫu sao cô cũng rảnh rang đôi chút để gom góp được vài bức vẽ. Lại còn những lúc Cửa hàng tiền vàng có chương trình giảm giá, cô cũng có thể cải thiện đời sống được đôi chút, xem ra cũng không tồi.
Nhất Kỳ: [Ừm, vẫn còn một ít.]
Đậu Mễ: [Tuyệt lắm, cố lên nhé. Mình cảm thấy tranh của cậu rất có hồn, chỉ là nền tảng còn hơi non yếu. Nhân vật trong bức tranh này của cậu hơi lệch tỷ lệ, nét vẽ cũng chưa đủ độ mượt mà. Tuy nhiên, điểm cộng là ý tưởng rất sáng tạo, nhìn vào thấy khá ưng mắt, muốn đạt được điều này thực sự không hề dễ dàng đâu.]
Người trong nghề quả nhiên khác bọt, Đậu Mễ vừa nhìn vào đã chỉ ra ngay những khuyết điểm trong bức tranh của cô.
Điều khiến cô bất ngờ hơn cả là Đậu Mễ ngay lập tức gửi sang một bức ảnh đã được chỉnh sửa, dùng hình minh họa để hướng dẫn cô cách sửa đổi. Đường Tư Kỳ vô cùng cảm kích, bởi lẽ ban nãy cô đã hì hục sửa đổi mấy lần liền mà vẫn chưa đâu vào đâu.
Cô liền mở phần mềm đồ họa lên, sửa đổi lại một lượt những vấn đề còn tồn đọng trong bức tranh này. Sau khi xác nhận không còn sai sót gì lớn, cô mới tải lại lên mạng.
Đối phương lại gửi tin nhắn tới.
Đậu Mễ: [Đã bảo là cậu có năng khiếu mà lị, mới đó đã sửa xong rồi. Haizz… Bức tranh này của cậu làm mình cũng muốn đi thử món sữa đậu nành mặn rồi đấy. Không giấu gì cậu, ban nãy mình đi xuống lầu, đứng trước cửa tiệm ăn sáng lúc nào chẳng hay. Cậu nói xem… mình có nên vào nếm thử không?]
Sự chú ý của Đường Tư Kỳ vẫn đang đổ dồn vào những bình luận trong bài đăng. Cư dân mạng đang triển khai một cuộc tranh luận vô cùng gay gắt, xoay quanh việc uống sữa đậu nành thì nên ủng hộ phe ngọt hay kiên định với phe mặn.
Chẳng hề có lấy một người theo phe ngọt nào lên tiếng đòi trèo tường. Điều này khiến Đường Tư Kỳ cảm thấy sầu não khôn tả. Nếu không lừa dụ được một người thuộc phe ngọt đi uống sữa đậu nành mặn thì nhiệm vụ lần này coi như thất bại rồi.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy tin nhắn của Đậu Mễ, thời gian gửi đã là từ hai phút trước.
Nhất Kỳ: [Đi nếm thử ngay đi!]
Nhất Kỳ: [Cậu tuyệt đối sẽ không hối hận đâu!]
Nhất Kỳ: [Tin mình đi!]
Nhất Kỳ: [Alo, cậu còn đó không?]
Một lúc sau, Đậu Mễ mới uể oải trả lời.
Đậu Mễ: [Mình gọi món rồi… Đột nhiên thấy hơi hối hận.]
Nhất Kỳ: [Uống đi nào! Ngoan…]
Đậu Mễ: [Đột nhiên thấy sợ.jpg]
Nhất Kỳ: [Uống chưa?]
Nhất Kỳ: [Thế nào rồi?] Dù Đường Tư Kỳ có gặng hỏi thế nào đi chăng nữa, đối phương cũng chẳng buồn trả lời thêm lời nào.
Mãi một lúc lâu sau, Đường Tư Kỳ mới nghe thấy điện thoại "rung bần bật".
[Chúc mừng ký chủ. Bạn đã sử dụng thành công tác phẩm hội họa để thuyết phục một người nếm thử món sữa đậu nành mặn, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Hệ thống thưởng cho bạn 24 giờ giá trị sinh mệnh, 100 tiền vàng. Tổng tài sản là 477 tiền vàng, giá trị sinh mệnh còn lại: 73 giờ.]
[Chúc mừng ký chủ. Sau khoảng thời gian nỗ lực thử nghiệm, bạn đã dần nắm bắt được tính năng check-in của phần mềm này. Hiện tại, hệ thống đã tiến hành đánh giá năng lực tổng hợp của bạn và quyết định thăng lên Cấp 3. Bạn đã có thể xem và mua sắm các mặt hàng Cấp 3 tại Cửa hàng tiền vàng.]
Đường Tư Kỳ: Hahahahahaha!
Cuối cùng cũng có thể đổi được sản phẩm điện tử rồi!
Đường Tư Kỳ vội vàng truy cập vào Cửa hàng tiền vàng. Hàng hóa ở đây đắt đỏ hơn các mặt hàng nhu yếu phẩm rất nhiều.
Một chiếc điện thoại thông minh 5G đời mới nhất của Huawei có giá lên tới 80.000 tiền vàng. Một chiếc máy ảnh kỹ thuật số DSLR của Sony được định giá 200.000 tiền vàng. Còn một chiếc máy in phun màu của HP cũng có mức giá 30.000 tiền vàng.
Hu hu, đắt quá, mua không nổi.
Cô bèn lập tức kiểm tra danh sách khuyến mãi của ngày hôm nay.
Điều khiến cô chẳng tài nào ngờ tới chính là, mặt hàng khuyến mãi hôm nay lại chính là món đồ mà cô khao khát nhất: Một chiếc bảng vẽ kỹ thuật số trị giá 2.800 nhân dân tệ!
Hơn nữa, đây lại chính là mẫu mã mà cô luôn ao ước được sở hữu bấy lâu nay. Chiếc bảng vẽ cô đang dùng là đồ sắm từ hồi còn học đại học. Độ nhạy áp lực đã phần nào đuối sức trước nhu cầu sử dụng của cô. Thỉnh thoảng, lúc cần phác họa những chi tiết cực kỳ tinh xảo, nó lại rất dễ bị giật lag. Trong khi đó, chiếc bảng vẽ 2.800 tệ này không chỉ có độ nhạy áp lực gấp đôi mà còn được trang bị thêm một dãy phím tắt vô cùng tiện lợi.
Đương nhiên, đối với một đứa tay mơ trong nghề vẽ kỹ thuật số như cô mà nói, những lý do kể trên đều là ngụy biện. Chẳng có nguyên cớ gì sâu xa, đơn giản là vì muốn mua mà thôi.
Còn về chuyện tại sao chần chừ mãi vẫn chưa chịu xuống tiền, thì cũng chẳng có nguyên nhân nào khác, chỉ vì nghèo thôi.
Hôm nay, chiếc bảng vẽ trị giá 2.800 tệ này đang được khuyến mãi, vậy mà chỉ cần có 700 tiền vàng!
A… Vẫn còn hơi đắt nhỉ, người ta bán con tôm hùm Boston sau khi giảm giá cũng chỉ có 50 tiền vàng thôi, mà con tôm đó có giá tới mấy trăm tệ cơ mà.
Tuy nhiên, so với mức giá 2.800 tệ, việc mua được nó với giá 700 tiền vàng cũng khá là hời rồi.
Có điều, tài khoản hiện tại của cô chỉ vỏn vẹn 477 tiền vàng, vẫn còn thiếu 223 tiền vàng nữa.
Phải làm sao để nhanh chóng kiếm đủ số tiền vàng này đây?
À đúng rồi, ngày hôm qua cô tới chung cư Trường Lạc tham quan, cô vẫn chưa viết đánh giá, cũng chưa kịp vẽ tranh luôn.
Cô mở tấm ảnh chụp ra xem lại, cố gắng tìm cách tạo dựng bố cục, nhưng dù vẽ thế nào cũng có cảm giác như đang thiếu đi một thứ gì đó.
Haizz, đợi bảng vẽ về tay rồi hẵng lôi nét vẽ và quy luật phối cảnh ra luyện tập thêm đi.
Đường Tư Kỳ đăng bài đánh giá về chung cư Trường Lạc lên diễn đàn.
[Tòa chung cư cũ kỹ ẩn mình giữa khu vực trung tâm sầm uất, giống hệt bối cảnh quay phim “Tuyệt đỉnh Kungfu”.]
Cô tường thuật chi tiết về những cảm xúc dâng trào khi lần đầu bước chân vào chung cư Trường Lạc, cũng như lột tả cuộc sống đời thường của người dân sinh sống tại nơi đây.
“Giành ghế sofa!”
“Ủa, mới định khen chủ thớt nay cập nhật nhanh thế, nhưng mà… tranh của thớt đâu? Được mỗi một tấm ảnh này thôi à?”
“Cái đồ đáng ghét này, một nơi thú vị như thế mà chủ thớt lại không đính kèm tranh minh họa!”
“A… Sao lại chỉ đăng ảnh, tôi muốn xem tranh của chủ thớt cơ! Hu hu hu…”
Ừm… Tranh thì tạm thời chưa có, Đường Tư Kỳ cầm lấy túi xách rồi chuẩn bị đi ra ngoài.
Hôm nay cô vẫn còn nhiệm vụ check-in hàng ngày để thực hiện nữa. Chỉ cần tìm được địa điểm check-in được đánh giá hạng A, một hạng A là có thể rinh về 100 tiền vàng rồi. Việc gom góp đủ 223 tiền vàng chẳng phải dễ như ăn kẹo hay sao? Cô vừa mới ra khỏi cửa, biểu tượng QQ im lìm nãy giờ bỗng nhảy lên thông báo tin nhắn.
Đậu Mễ: [Mình tới đây…]
Đậu Mễ: [Haizz… Chuyện là… ban nãy mình nếm thử món sữa đậu nành mặn mà cậu bảo rồi, thực ra hương vị cũng được phết đấy chứ.]
Nhất Kỳ: [Hahahahaha, đúng không, mình đâu có lừa cậu đâu?]
Đường Tư Kỳ sướng rơn trong lòng, cô vô cùng biết ơn Đậu Mễ. Nếu không nhờ sự dũng cảm nếm thử của cô ấy, cô đâu dễ dàng gì mà hoàn thành được nhiệm vụ lần này.
Nhất Kỳ: [À này, cậu ở Thượng Hải lâu như vậy, có thấy địa điểm nào đi chơi thú vị, có món ăn nào ngon thì giới thiệu cho mình với được không?]
Đậu Mễ: [Nhiều lắm, Bến Thượng Hải, đường Nam Kinh, Miếu Thành Hoàng, Tháp truyền hình Minh Châu Phương Đông, cậu đã đi mấy chỗ này bao giờ chưa?]
Đường Tư Kỳ thầm nhủ, những thắng cảnh mà du khách phương xa nhất định phải tới này, khi cho vào hệ thống chắc chắn sẽ không được đánh giá hạng A đâu.
Nhất Kỳ: [Còn chỗ nào khác nữa không?]
Đậu Mễ: [Công viên giải trí Disney thì sao?]
Nhất Kỳ: [Có địa điểm nào vắng vẻ, ít người biết đến một chút không? Loại mà gần như chưa ai từng nghe nhắc tới ấy.]
Đậu Mễ: [He he… Mang khuôn mặt cười xấu xa.jpg, đúng là có một nơi đấy.]
Nhất Kỳ: [Ở đâu thế?]
Đậu Mễ: [Chỉ là chỗ đó hơi xa một chút, cậu chịu được không?]
Đường Tư Kỳ ngẫm nghĩ, xa một chút cũng chẳng sao, chỉ cần có xe buýt đi tới là cô sẽ đi được. Chỉ cần địa điểm này đủ thú vị, ắt hẳn sẽ có cơ hội được đánh giá hạng A. Phải biết rằng hạng C chỉ thưởng có 20 tiền vàng thôi, mà mỗi ngày lại chỉ có hai lượt check-in không đạt hạng A. Trong khi đó, đánh giá hạng A lại có thể mang về tận 100 tiền vàng.
Nhất Kỳ: [Mình chịu được.]
Đậu Mễ: [Haha, nơi mà mình muốn nhắc tới chính là Hải đăng Ngô Tùng Khẩu ở Quận Bảo Sơn. Chỗ đó thú vị lắm đấy, đủ tiêu chí ít người biết đến rồi chứ?]
Đường Tư Kỳ liền lên mạng tìm kiếm theo những thông tin mà Đậu Mễ cung cấp, quả nhiên rất thú vị.
Nhất Kỳ: [Ok, cảm ơn cậu nhiều nhé, mình đi luôn đây.]
Đậu Mễ: [Chao ôi… Cậu cũng rảnh rang gớm nhỉ, nhưng mà cũng hiếm thấy thật đấy, trước kia cậu làm gì có chuyện nửa tháng trời lại chịu đi xuống lầu…]
Từ nhà cô tới chỗ đó có chuyến xe buýt chạy thẳng, nhưng phải ngồi qua tới hơn hai mươi trạm dừng.
Haizz… Vì chiếc bảng vẽ kỹ thuật số, liều thôi!
Đường Tư Kỳ bước lên xe buýt. Mất hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng đặt chân đến điểm đích.
Xuống xe, Đường Tư Kỳ mới nhận ra vị trí địa lý của nơi này cực kỳ đặc biệt. Đây lại chính là cửa ngõ giao thoa nơi sông Hoàng Phố đổ vào sông Trường Giang.
Muốn tiếp cận ngọn hải đăng thì buộc phải bước vào Công viên đầm lầy Pháo Đài Loan Ngô Tùng.
Đường Tư Kỳ đi tới trước cổng khu du lịch, vừa tính mua vé vào cửa, một cặp vợ chồng trung niên bước tới.
“Cô gái nhỏ này, cháu đến đây du lịch sao?” Bà bác lên tiếng hỏi thăm.
“Dạ vâng, cũng coi là như thế ạ. Cháu nghe mọi người kháo nhau rằng ở đây có thể chiêm ngưỡng ngọn hải đăng, nên cũng muốn đến ngắm nghía thử xem sao.”
“Haha, thật là trùng hợp, hai bác đều là hội viên của Hội Nhiếp ảnh Người cao tuổi, cũng rất thích đến đây chụp ảnh hải đăng. Cô gái nhỏ, cháu canh thời gian chuẩn lắm đấy. Bây giờ qua đó vừa khéo là lúc thủy triều rút xuống, có thể đi bộ dọc theo con đường ra tận phía dưới ngọn hải đăng luôn.”
“Oa, thật vậy sao ạ? Tức là ngày thường không thể đi xuống tận dưới chân ngọn hải đăng được sao bác?” Đường Tư Kỳ tò mò hỏi.
Bà bác thoáng sững sờ, ngay sau đó lại mỉm cười nói: “Thì ra cháu không đọc hướng dẫn trước khi tới đây sao. Lúc bình thường mà thủy triều dâng lên, con đường mòn ven sông dẫn tới ngọn hải đăng sẽ bị nước nhấn chìm, không có cách nào qua đó được cả, chỉ có thể đứng từ đằng xa ngắm nhìn thôi. Đây là bức ảnh chụp cảnh mặt trời mọc cùng ngọn hải đăng mà hai bác vừa chụp được hồi sáng nay. Trông tráng lệ lắm đúng không, chỉ tiếc là lúc đó lại chẳng thể nào tiến lại gần được.”
Vừa nói, bà bác vừa đưa bức ảnh mà mình tự tay chụp cho Đường Tư Kỳ xem.
Bức ảnh này tuyệt đẹp vô cùng. Dưới ánh hào quang rực rỡ của buổi bình minh, ngọn hải đăng vẫn sừng sững, tĩnh lặng đứng đó giữa khung cảnh xa xăm, âm thầm bảo vệ vùng nước mênh mông này.
“Bức ảnh này, bác có thể gửi cho cháu được không ạ? Cháu thích nó lắm!” Đường Tư Kỳ lên tiếng dò hỏi.
Lời vừa thốt ra, chính cô lại cảm thấy có chút đường đột. Dẫu sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, dựa vào cái gì mà cô lại yêu cầu người ta gửi tác phẩm nhiếp ảnh cho mình cơ chứ. Thế là cô vội vã bổ sung thêm: “Bức ảnh này có hiệu ứng ánh sáng và bóng tối quá xuất sắc. Cháu là người vẽ tranh, cháu muốn dựa theo bức ảnh này của bác để vẽ một bức tranh, có được không ạ?”
Bà bác cười vang đáp: “Haha, cô gái nhỏ à, đương nhiên là được rồi! Hai vợ chồng bác cũng chỉ là những người đam mê nhiếp ảnh nghiệp dư thôi. Nếu có thể khơi nguồn cảm hứng cho cháu thì hai bác cũng mừng lắm.”
Ông bác đứng cạnh cũng mỉm cười tiếp lời: “Cháu cho bác địa chỉ email nhé. Lát về nhà, sau khi trích xuất bức ảnh này ra, bác sẽ gửi file gốc cho cháu. Cháu đừng ngại, cứ lấy mà dùng thoải mái.”
Đường Tư Kỳ vui vẻ đáp: “Cháu cảm ơn hai bác nhiều lắm ạ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
