Thật tình mà nói, tuy mẫu thân cậu luôn nói Viên thị không tốt, Tạ Hoan cũng không mấy thân thiết với bà, nhưng Viên thị đối xử với cậu cũng không tệ, ngày thường có được đồ tốt, ngoài nhi tử của bà ra, mấy thứ tử thứ nữ thấp kém như Tạ Hoan cũng có phần.
Tạ Nhu lớn hơn Tạ Hoan mười tuổi, nàng tiến lên xoa xoa cái đầu tròn vo của Tạ Hoan, dịu dàng nói: "Vào cung đừng sợ, nếu đệ bị làm khó dễ, về nhà nói với đại tỷ."
Tạ Tô năm nay mười hai tuổi, chiều cao được coi là cao nhất trong đám ca nhi, so với ca nhi nuôi trong khuê phòng học thêu thùa viết chữ, y lại thích múa đao múa kiếm hơn, tính tình cũng hoạt bát hơn.
Y hếch cằm với Tạ Hoan, mang theo vài phần ngạo nghễ nói: "Đợi lần sau đệ về, tam ca sẽ dạy đệ võ công, nếu bị bắt nạt thì phải đánh trả lại biết chưa."
"Đánh cái gì mà đánh! Đánh ai, đánh Tam điện hạ hả? Đầu óc con mọc ra để trưng à?" Viên thị vỗ một cái vào đầu Tạ Tô, giận dữ mắng: "Không có dáng vẻ ca nhi gì cả, để ta xem sau này con còn gả cho ai!"
Tạ Tô: …
Y ôm đầu, lặng lẽ đổi chỗ đứng.
Tạ Hoan thấy dáng vẻ chịu thiệt của Tạ Tô, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Tam ca này của cậu thật sự rất thú vị.
"Hoan nhi." Trong ánh mắt Ninh Ngọc Thục chứa ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nói được một câu: "Mẫu thân ở nhà đợi con."
Tạ Hoan kéo lấy tay Ninh Ngọc Thục, gật đầu thật mạnh: "Con hiểu ạ."
"Chỉ là đi vào cung đọc sách thôi mà, sao mọi người cứ nói như sinh ly tử biệt vậy?" Tạ Như Liễm cạn lời kéo Tạ Hoan lại, không hiểu sao bầu không khí lại nặng nề kỳ lạ đến vậy, ông ta bế cục bột nhỏ được quấn trong lớp áo dày lên, ném thẳng vào trong xe ngựa: "Được rồi, mỗi tháng còn có ba ngày nghỉ, không thiếu lúc về đâu."
"Bọn ta đi đây."
Tạ Như Liễm đạp lên ghế đẩu bước vào xe ngựa, roi ngựa quất một cái, bánh xe chậm rãi lăn bánh.
"Mọi người nhớ đợi con đó nha…" Tạ Hoan gân cổ nói lớn, thò cái đầu nhỏ ra khỏi cửa sổ xe, vẫy vẫy tay, nhưng rất nhanh đã bị phụ thân cậu tóm lại kéo vào.
Lại một cái đánh vào đầu, Viên thị trừng mắt nhìn y, bàn tay véo tai y, quát lớn: "Ai dạy con cười như vậy hả!"
Tạ Tô bị Viên thị kéo tai vào trong Tạ phủ, Tạ Nhu lấy khăn tay che miệng cười thầm, nàng dịu dàng nói với Ninh Ngọc Thục: "Nhị di nương, nên vào thôi. Trời lạnh rồi, đừng để bị cảm."
"Ừm." Ninh Ngọc Thục thu hồi ánh mắt, cùng Tạ Nhu trở về.
Các con cháu hoàng tộc của triều Đại Mân thường được học tại Bác Nhã Đường, nơi này nằm ở phía đông nam hoàng cung, có tất cả mười gian phòng bên.
Các phu tử dạy học cho hoàng tử đa phần đều là quan viên tại Hàn Lâm Viện, như là Thị lang của Hàn lâm viện và các quan văn khác, theo Tạ Hoan thấy thì còn thời gian đọc sách của các hoàng tử đặc biệt khắc nghiệt.
Cậu hơi cúi đầu, khuỷu tay chống trên bàn sách, hai tay chống cằm ngáp ngắn ngáp dài, đôi mắt mèo còn hơi ứa nước vì chưa tỉnh ngủ, biểu cảm hết sức khổ sở.
Trời ơi, sao không ai nói cho cậu biết, mới đến năm giờ sáng bảnh con mắt ra, cậu đã phải đến Bác Nhã Đường ngồi đọc sách học bài rồi!
Cậu mới chỉ là tiểu hài tử năm tuổi thôi đó, nếu cứ không ngủ đủ giấc, sau này không cao được thì làm sao bây giờ.
"Tạ Hoan, ngươi vẫn chưa tỉnh ngủ à?" Hạ Sơ Lãng ngồi phía sau cậu chọc chọc lên lưng mấy cái, rất hồn nhiên hỏi.
Đúng vậy, Hạ Sơ Lãng bị Lương phi nương nương ép vào cung, cũng trở thành thư đồng của Tiết Thời Yến, nhưng khi Tạ Hoan thấy sắc mặt Tiết Thời Yến, dường như hắn đã biết từ trước rồi.
Tạ Hoan bất đắc dĩ quay đầu lại, oán trách nói: "Ngươi không buồn ngủ à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








