Đùa gì vậy, việc giấu giếm giới tính không phải chuyện đùa đâu, không nói đến việc sau khi thú nhận xong, Tạ Như Liễm có nổi giận đuổi hai mẹ con bọn họ ra khỏi nhà hay không, mẹ góa con côi có thể sống sót trong xã hội phong kiến hay không, duy chỉ nói đến chuyện sau này phải làm ca nhi gả chồng sinh con thôi, cậu cũng chịu không nổi.
Cậu vỗ ngực nhỏ giọng đảm bảo với Ninh Ngọc Thục: "Mẫu thân yên tâm, người cứ ở nhà đợi là được, Tam điện hạ sẽ nhanh chóng đổi thư đồng mới thôi, đến lúc đó con sẽ được đưa về nhà mà."
Ninh Ngọc Thục hai mắt đẫm lệ, nghi ngờ nói: "Sao con chắc chắn thế?"
Tạ Hoan đã biết rằng việc cậu trở thành thư thành của Tiết Thời Yến là một kết cục đã được định đoạt từ trước, nên đã âm thầm lên kế hoạch rồi, cậu sẽ khiến Tiết Thời Yến chán ghét, rồi đuổi cậu về nhà.
Cảnh Hựu Đế là minh quân, chỉ cần cậu gây chuyện có chừng mực, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.
Ninh Ngọc Thục bị Tạ Hoan dụ dỗ một hồi, ngơ ngác nhìn cái miệng nhỏ của cậu cứ thao thao bất tuyệt, nửa tin nửa ngờ mà tin vào tiểu nhi tử mới năm tuổi của mình.
Kết quả Ninh Ngọc Thục bị cậu dụ dỗ đến tin luôn rồi, đêm trước khi vào cung Tạ Hoan lại gặp ác mộng.
"Không phải, ta không phải, ta không phải mà, á…!"
Tạ Hoan đá văng chiếc chăn gấm thêu hoa bướm, vội vàng ngồi bật dậy, thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Công tử, công tử sao vậy?"
Nha hoàn đang ngủ trên chiếc giường nhỏ bên ngoài bị đánh thức, vội vàng thắp nến, đến bên giường nhẹ nhàng vỗ lưng Tạ Hoan.
"Tiểu… Tiểu Hạnh?" Tạ Hoan kinh ngạc hỏi, trong mắt vẫn còn sợ hãi chưa tan.
Tiểu Hạnh dùng khăn lụa lau mồ hôi trên trán Tạ Hoan, dịu dàng đáp: "Là nô tỳ đây, công tử đừng sợ."
"Công tử gặp ác mộng sao?"
Tạ Hoan nhìn chằm chằm Tiểu Hạnh một lúc, chậm rãi lắc đầu, cậu hỏi: "Bây giờ là giờ nào rồi?"
"Giờ Dần rồi ạ."
"Ồ, ta không sao, ngươi cứ ngủ tiếp đi." Tạ Hoan khoát tay, ngăn Tiểu Hạnh muốn sờ lưng mình.
Tiểu Hạnh ngẩn người, lo lắng hỏi cậu có muốn uống nước không, nhưng bị Tạ Hoan từ chối, nàng đành lui ra ngoài.
Tạ Hoan rụt người vào chăn gấm, thân hình nhỏ bé cuộn tròn lại, cậu nhớ lại cảnh tượng trong giấc mơ vừa rồi.
Tạ Hoan giật mình tỉnh giấc.
Không sao, không sao cả.
Tạ Hoan vỗ ngực tự an ủi mình, cậu sẽ sớm rời khỏi cung thôi, cũng phải che giấu thân phận mình thật kỹ mới được .
Chuyện trong mơ nhất định sẽ không xảy ra đâu.
…
Đến giờ Dần hôm sau, khi trời còn chưa kịp sáng, một chiếc xe ngựa đã dừng bên ngoài phủ Tạ gia.
Tạ Như Liễm nắm lấy tay Tạ Hoan, Viên thị và Ninh Ngọc Thục, cùng với nhi tử của Viên thị, đại tỷ Tạ Nhu của Tạ Hoan, tam ca Tạ Tô cũng đứng ở cổng phủ Tạ gia để tiễn cậu.
Viên thị: "Sau khi vào cung, con phải cẩn thận dè dặt, nhất định đừng gây họa cho nhà mình. Nếu có thiếu thứ gì, lần sau về cứ nói với ta."
"Vâng, mẫu thân." Tạ Hoan ngoan ngoãn gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
