Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế Chương 5: Lòng Ghen Tị Của Tạ Minh San

Cài Đặt

Chương 5: Lòng Ghen Tị Của Tạ Minh San

Trong cung Trường Xuân, tiếng đàn văng vẳng bên tai, khi thì uyển chuyển lúc lại vút cao, người gảy đàn dồn hết kỹ thuật và tình cảm vào từng ngón tay.

"Làm lại!" Hiền Thái phi cắt ngang.

Tạ Minh San đang ngồi gảy đàn trong đình thoáng chút hoảng loạn: "Dạ, cô mẫu."

Tạ Minh San nhắm mắt, điều hòa hơi thở, đặt tay lên dây đàn một lần nữa.

Chưa đàn được bao lâu, Hiền Thái phi cau mày đặt mạnh chén trà xuống bàn, Tạ Minh San căng thẳng đàn sai một nốt.

Lần này không đợi Hiền Thái phi lên tiếng, Tạ Minh San tự giác dừng lại.

Nàng đỏ mặt, lí nhí tạ lỗi: "Cô... cô mẫu, con xin làm lại."

"Không cần đâu, hôm nay đến đây thôi. A San, tâm con loạn rồi, có đàn lại bao nhiêu lần thì tiếng đàn cũng vẫn loạn mà thôi." Giọng Hiền Thái phi không nặng không nhẹ, nhưng ai cũng nghe ra sự thất vọng trong đó.

Tạ Minh San hoảng hốt đứng dậy, quỳ xuống thỉnh tội với Hiền Thái phi: "Nương nương, xin cho A San một cơ hội nữa. A San sẽ chăm chỉ luyện đàn, không để cô mẫu thất vọng."

Hiền Thái phi nhìn Tạ Minh San đang sợ hãi, hỏi: "A San, con nghĩ với tâm cảnh hiện tại của con, tiếng đàn đàn ra có thể khiến người khác kinh ngạc trầm trồ trong ngày Vạn Thọ tiết không?"

Tạ Minh San không dám trả lời, chính bản thân nàng cũng không có lòng tin.

Hiền Thái phi lắc đầu: "Mới nghe tin Hoàng thượng ban thưởng đồ cho người khác đã rối loạn tâm thần, cho dù có vào cung thì đường đi cũng chẳng dài lâu. Giả dụ để con làm Hoàng hậu, con phải sắp xếp ngày thị tẩm cho các phi tần, chiếu cố những phi tử được sủng ái và con cái của họ. Những chuyện này con có dung chứa nổi, có nhẫn nhịn được không? Bây giờ chỉ một phần thưởng cỏn con đã khiến con khó chịu, vậy sau này những chuyện khiến con khó chịu còn nhiều hơn thế nữa."

Tạ Minh San lặng lẽ rơi lệ không nói nên lời. Nàng không thể phản bác lời cô mẫu, nàng thừa nhận mình đã ghen tị, cả đêm qua nàng cứ suy nghĩ mãi tại sao Hoàng thượng lại ban cho Khương Mật chậu Nga Mi Xuân Huệ đó, có phải ngài đang khen nàng ta huệ chất lan tâm, có phải nàng ta đã lọt vào mắt xanh của ngài rồi không.

"Thời Tiên đế sủng ái Hoàng Quý phi, Đức phi, Lệ phi, ngay cả Hoàng hậu và ta cũng phải lùi một bước, tránh đi mũi nhọn. Lúc con trai của Tam phi tranh đoạt ngôi báu, ai ngờ được Kim thượng (Hoàng đế hiện tại) lại là người đắc vị? Cuối cùng con nhìn xem kết cục của những phi tần đắc sủng, địa vị cao sang kia ra sao? Kẻ chết, người điên, còn lại mấy người có thể yên ổn hưởng phúc Thái phi? Đúng vậy, cô mẫu bảo con vào cung là để tranh sủng, nhưng cái đích cuối cùng vẫn là hoàng tự, thứ giúp con cười đến cuối cùng cũng là hoàng tự. Một chậu hoa vớ vẩn đã khiến con ăn ngủ không yên, A San à, tâm tính của con còn phải rèn luyện nhiều lắm."

An Dương Công chúa vội vã chạy tới, thấy biểu tỷ mặt đỏ hoe đang khóc thút thít, không khỏi nói đỡ: "Mẫu phi, người đừng mắng A San tỷ tỷ nữa. Con vừa nghe nói Khương Mật trang điểm lộng lẫy yêu kiều đi đưa bánh gì đó cho Hoàng huynh, người bên Hoàng huynh thế mà lại nhận. Đám nô tài chết tiệt ở cung Càn Thanh, lúc A San tỷ tỷ đi đưa canh bắt tỷ ấy đợi bên ngoài rõ lâu, cuối cùng cũng chẳng đưa vào được."

Lúc này sắc mặt Tạ Minh San càng thêm ảm đạm.

"Câm miệng!" Hiền Thái phi day day ấn đường, cố nén giận: "An Dương, con dẫn A San ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa đi."

An Dương thấy sắc mặt mẫu phi không tốt, không dám nói thêm gì nữa, đành kéo tay Tạ Minh San dẫn ra ngoài.

Ma ma hầu hạ bên cạnh rót thêm trà cho Hiền Thái phi, khuyên giải: "Nương nương, Công chúa còn nhỏ, có thể từ từ dạy bảo. A San cô nương chỉ là quá nóng vội thôi, đợi cô nương ấy nghĩ thông suốt sẽ hiểu được thâm ý của người."

Hiền Thái phi nói: "An Dương mười lăm tuổi đầu rồi mà vẫn miệng không có chốt, không biết trời cao đất dày dám bình phẩm hành động của Hoàng thượng. Ta phải mau chóng tìm cho nó một nhà chồng, để phu quân nó quản thúc nó. Còn về A San..."

Hiền Thái phi cười nhạt: "Nó vẫn còn non nớt quá. Cứ để Khương Mật đắc ý một lúc thì đã sao, chuyện đâu còn có đó..."

...

Khương Mật trở về cung Từ Ninh, Thôi ma ma ra đón, thầm nghĩ sao Tam cô nương về nhanh thế.

"Ma ma, cô mẫu đã dậy chưa ạ?" Khương Mật hỏi.

Thôi ma ma cười gật đầu: "Cô nương đi chưa đầy một khắc thì Nương nương dậy. Hôm nay khí sắc Nương nương khá tốt, ăn được nửa bát cháo nhỏ, còn ăn bánh hoa quế cô nương làm. Thái hậu nương nương thích lắm, cứ khen tay nghề cô nương khéo, ăn liền bốn miếng không chịu dừng, bọn nô tỳ lo Nương nương người còn yếu không tiêu hóa được nên phải khuyên can mãi. Lúc này Nương nương đang phơi nắng ngoài sân, cô nương mau vào đi."

Dưới tán cây ngân hạnh trăm năm tuổi, bên cạnh chiếc bàn đá đặt một chiếc sập gỗ nam mộc, trên bàn bày biện nho và trái cây, Thái hậu đắp chăn gấm nửa nằm nửa ngồi trên sập nhắm mắt dưỡng thần, vài cung nữ đứng hầu một bên.

Dường như nghe thấy tiếng động, Thái hậu mở mắt, liền nhìn thấy Khương Mật.

Bà đưa tay về phía Khương Mật, ánh mắt chan chứa ý cười: "Đã gặp được Hoàng thượng chưa?"

Khương Mật nắm lấy bàn tay được bảo dưỡng kỹ càng kia, khẽ lắc đầu: "Hoàng thượng bận rộn chính sự nên không triệu kiến."

Nàng lôi ngay cái cớ có sẵn ra, cũng chẳng ai dám đến cung Càn Thanh để kiểm chứng, nên nói rất thản nhiên.

Khương Thái hậu bảo nàng ngồi xuống cạnh mình: "Cũng nằm trong dự liệu. Nhưng dù sao cũng đã để lại ấn tượng nơi Hoàng thượng, là chuyện tốt."

Bà vỗ vỗ tay Khương Mật: "Là do Ai gia quá nóng vội."

Gió nhẹ thổi qua, ánh nắng thu ấm áp chiếu lên người rất dễ chịu.

Khương Mật như hồi còn bé, ôm lấy vai Khương Thái hậu tựa vào người bà, khẽ nói: "Nhỡ ngài ấy không thích con thì sao?"

Khương Thái hậu bật cười, thấy Khương Mật vẫn còn tính trẻ con, bèn đưa ngón tay ấn nhẹ lên trán nàng: "Đứa ngốc này, vậy thì con phải nghĩ cách để ngài ấy thích chứ."

"Nhưng cái thích mà phải đi xin xỏ, thì đâu phải là thích..." Giọng nàng nhỏ xíu chỉ đủ mình nàng nghe thấy.

Nàng đã thử rồi, kiếp trước nàng đã nỗ lực để khiến hắn thích, vứt bỏ liêm sỉ để tranh sủng, nhưng... nhưng đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và trêu đùa.

Đó không phải là thích.

Khương Thái hậu chỉ nghĩ nàng thất vọng vì không gặp được Hoàng thượng, không để tâm đến những lời trẻ con ấy.

Khương Thái hậu liếc nhìn Khinh Tuyết: "Đi mang đồ ra đây."

Lát sau, Khinh Tuyết xách một chiếc giỏ tre tới, bên trên phủ một tấm vải nhung.

Khương Thái hậu đẩy nhẹ Khương Mật: "Mở ra xem có thích không!"

Khương Mật tò mò đứng dậy vén tấm vải nhung lên, chỉ thấy bên trong là một chú mèo con lông xù trắng muốt, chừng hai ba tháng tuổi, đôi mắt xanh thẳm như ngọc sapphire, vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác, bốn cái chân ngắn cũn lùi lại mấy bước, đứng không vững ngã lăn quay, nhát gan kêu "meo" một tiếng với Khương Mật.

Tiếng kêu ấy làm tim Khương Mật tan chảy.

Nàng âu yếm bế chú mèo con ra khỏi giỏ, ôm vào lòng vuốt ve.

Nghe tiếng cười của Khương Thái hậu, nàng mới sực tỉnh: "Đa tạ cô mẫu. Con rất thích, rất thích." Hai chữ cuối nàng nói đặc biệt mạnh mẽ.

"Thích là tốt rồi. Mấy ngày nay Đường Đường ngoan ngoãn như vậy, cục bông nhỏ này là phần thưởng cô mẫu dành cho con."

...

Trên đường ôm mèo con về Noãn các, Khương Mật hồi tưởng lại lời cô mẫu nói.

Vị kế mẫu kia hành xử luôn cẩn trọng dè dặt, sợ hãi nếu lơ là nàng thì mang tiếng, nhưng cũng không dám quá mức thân thiết.

Phụ thân nàng vì là nam nhân nên cũng ít tiếp xúc với nàng.

Tổ mẫu rốt cuộc tuổi đã cao, việc chăm sóc nàng có phần lực bất tòng tâm, chủ yếu là do các ma ma và nha hoàn trông nom.

Chỉ những khi cô mẫu đón nàng vào cung chơi, nàng mới thấy vui vẻ nhất.

Cô mẫu sẽ tặng nàng đủ thứ đồ chơi quý hiếm, vô số trang sức y phục, sẽ đọc thơ cho nàng nghe, sẽ ôm nàng ngủ trưa.

Tuy chỉ có vài lần như vậy, nhưng đã khiến nàng nảy sinh sự ỷ lại vào cô mẫu như đối với mẫu thân ruột.

Nàng rất nghe lời cô mẫu, để được cô mẫu khen ngợi, nàng khổ luyện cầm kỳ thi họa, cô mẫu còn sai người dạy nàng tập múa, những điệu múa táo bạo phóng khoáng, tuy nàng không hiểu nhưng cũng nén sự thẹn thùng mà tập luyện đến mức hoàn hảo.

Tất cả đều chỉ để làm cô mẫu vui lòng.

Nhưng chuyện nàng đang trù tính, rốt cuộc vẫn là trái ý cô mẫu.

Lúc Khương Mật đang thất thần, cục bông nhỏ nghịch ngợm được nàng mang về đã leo lên bệ cửa sổ, vươn móng vuốt về phía chậu Nga Mi Xuân Huệ.

"Ái chà!" Khương Mật vội vàng túm gáy nó lôi lại: "Đồ hư đốn, cái này không cào được đâu."

Chậu lan vốn đã thoi thóp, nếu bị tiểu tử này vày vò thêm mấy cái nữa thì đúng là hết thuốc chữa.

Khương Mật nhìn qua, tuy vẫn còn ủ rũ nhưng tốt xấu gì vẫn còn sống.

Khương Mật nắm lấy đệm thịt nhỏ xíu của nó chọc chọc: "Xem ngươi còn dám cào lung tung nữa không."

Cục bông nhỏ ngơ ngác, cũng chẳng thèm trốn, nằm bẹp dí trên đầu gối Khương Mật, thè lưỡi liếm lông.

Khương Mật thấy dạy dỗ chẳng có tác dụng gì, đành vuốt ve bộ lông xù của nó, bóp bóp cái chân nhỏ: "Trông như cục bông gòn ấy, sau này gọi ngươi là Miên Miên (Bông Gòn) nhé."

...

Khương Mật hầu Thái hậu dùng bữa tối xong, vì nhớ nhung Miên Miên nên vội vàng trở về Noãn các.

Chưa vào đến cửa đã thấy Thu Ngọc hớt hải chạy ra.

"Sao vậy?" Khương Mật hỏi.

Thu Ngọc thở hổn hển, lo lắng nói: "Cô nương, mèo con đâu mất rồi. Nô tỳ chỉ ra ngoài đổ nước, quay lại tìm khắp phòng cũng không thấy đâu. Chắc là chạy ra ngoài từ cửa sổ rồi, nô tỳ đang định đi tìm."

"Đừng cuống, em gọi thêm mấy cung nữ cùng tìm, tạm thời đừng kinh động đến bên cô mẫu. Miên Miên còn nhỏ, chắc không chạy xa đâu."

"Vâng, cô nương." Thu Ngọc gọi hai tiểu cung nữ hầu hạ ở Noãn các, xách đèn lồng đi ra ngoài.

Khương Mật ngồi không yên, nghĩ đến Miên Miên bé xíu như thế, lo lắng không thôi, cũng đi theo tìm kiếm.

"Miên Miên... meo meo meo... mau ra đây nào..." Khương Mật dùng cành cây vạch đám cỏ rậm rạp ra, nhìn một lượt, không thấy.

Khương Mật đổi hướng khác, tiếp tục tìm.

Bất tri bất giác đi càng lúc càng xa, địa hình trong cung phức tạp, rẽ nhầm một lối là sang hướng khác ngay.

Khương Mật càng đi càng thấy sai sai, sao cây cối ở con đường này lại rậm rạp hơn lúc trước? Bóng cây chập chờn, cành lá bị gió thổi lay động phát ra tiếng xào xạc, khiến nàng sởn gai ốc, đang do dự có nên quay lại đường cũ hay không thì bỗng nghe thấy tiếng mèo kêu khe khẽ.

Khương Mật nhìn kỹ lại, trong bụi cây phía trước có một đốm trắng nhỏ đang ngồi xổm, nhúc nhích hai cái rồi dừng lại.

Khương Mật chẳng còn màng đến sợ hãi, xách váy chạy tới, quả nhiên là Miên Miên của nàng!

Nàng khẽ gọi hai tiếng, mèo con vẫn không chịu qua.

Nàng cúi người xuống định bế nó, mới phát hiện chân nó bị dây leo quấn chặt, không tự gỡ ra được.

Khương Mật cũng chẳng màng hình tượng, ngồi xổm xuống gỡ dây leo cho tiểu tử kia, dí nhẹ vào cái mũi nhỏ của nó mắng yêu: "Biết đau rồi chứ gì, xem sau này còn dám chạy lung tung nữa không."

Mèo con thè lưỡi liếm ngón tay nàng.

Khương Mật vừa định ôm nó đứng lên, bất thình lình một tiếng khóc nỉ non từ phía xéo đối diện truyền đến, dọa nàng bủn rủn chân tay, ngã ngồi xuống bụi cỏ.

Trong phút chốc, đầu óc nàng tràn ngập những lời đồn đại kinh dị trong cung, nàng nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh lại.

Vài nhịp thở sau, phía bên kia ngoài tiếng khóc còn có tiếng người nói chuyện, điều này khiến Khương Mật hoàn hồn lại chút ít.

Chắc là cung nữ đi ngang qua thôi nhỉ?

Nàng tò mò ló đầu ra nhìn, một nữ tử mặc trang phục cung đình đang khóc lóc thảm thiết, quỳ trước mặt một nam nhân. Khương Mật dời mắt lên trên, nhìn rõ mặt nam nhân kia, sợ đến mức nín thở, sống lưng lạnh toát.

"Cầu xin Hoàng thượng thương xót..."

Nữ tử kia quỳ gối lết đến bên chân nam nhân, vạt áo cung trang đã bung ra, lộ bờ vai trắng ngần, ai oán thê lương nói: "Thần thiếp chưa đầy mười bảy, còn chưa từng thừa sủng, không muốn đến hành cung lãng phí tuổi xuân, cầu xin Hoàng thượng thương xót..."

Chỉ nghe giọng nam nhân lạnh nhạt vang lên: "Thái phi gọi nhầm người rồi."

Nữ tử sững sờ.

"Thái phi là thiếp của ai? Chẳng lẽ hồ đồ rồi sao? Tuy bản triều đã bãi bỏ việc phi tần tuẫn táng, nhưng nếu Thái phi cầu xin Tiên đế thương xót, vậy trẫm đành thành toàn cho Thái phi xuống đoàn tụ với Tiên đế."

Giọng điệu nam nhân nhẹ nhàng ôn hòa, nhưng lại khiến nữ tử run như cầy sấy.

Nàng ta liều mạng lắc đầu: "Không, không, không, không phải đâu ạ. Hoàng thượng, Hoàng thượng..." Chẳng phải ai cũng nói Hoàng thượng tính tình ôn hòa, người như vậy rất dễ mềm lòng sao? Biết đâu được thương xót còn có thể tiếp tục làm nương nương, tại sao, tại sao lại thành ra thế này...

Nữ tử còn muốn cầu xin, nhưng đã bị nội thị bịt miệng lôi đi.

Khương Mật cũng bịt chặt miệng mình, chỉ sợ bị phát hiện.

Nhưng Khương Mật ngàn vạn lần không ngờ tới, ngay khi những người kia chuẩn bị rời đi, Miên Miên trong lòng nàng bỗng nhiên kêu "meo" một tiếng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc