Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mây trôi lững lờ, gió huệ hây hây, tiếng tơ trúc cứ chậm dần đều, khiến người ta càng thêm rã rời buồn ngủ.
Khương Mật tay chống má phấn, đôi mắt khép hờ, đầu gật gù theo nhịp điệu, chẳng mấy chốc đã thiếp đi.
Bỗng nhiên, bên tai vang lên một giọng nói: "Cô nương?"
"Cô nương?"
"Cô nương mau tỉnh lại đi, Thái hậu nương nương sắp đến rồi!"
Tiếng gọi bên tai ngày một lớn, nàng muốn mở mắt nhưng mi mắt nặng tựa ngàn cân, ý thức hỗn độn mơ hồ, tựa như bị mây mù che phủ.
Thái hậu nương nương.
Đó là cô mẫu của nàng.
Nhưng... nhưng chẳng phải cô mẫu đã hoăng thệ từ ba năm trước rồi sao?
Hàng mi dài khẽ run lên như cánh bướm chập chờn, nàng từ từ mở mắt. Đôi mắt đẹp vẫn còn vương nét buồn ngủ đậm đặc, ngơ ngác nhìn quanh bốn phía.
Đỉnh đầu là trần nhà chạm khắc kiểu bàn cờ.
Bên trái là cửa sổ chi trích song gỗ hình quả trám.
Bên phải là tấm bình phong sơn thủy khảm vàng trên gỗ tử đàn.
Cảm giác quen thuộc khiến Khương Mật kinh ngạc không thôi. Nơi này, chẳng phải là Noãn các của cung Từ Ninh sao? Khi xưa lúc cô mẫu còn tại thế, mỗi lần vào cung nàng đều ở lại nơi này.
Nhưng từ khi cô mẫu qua đời, cung Từ Ninh đã bị niêm phong, bất luận kẻ nào cũng không được phép bước vào, sao nàng lại ở đây?
Hơn nữa... chẳng phải nàng vừa mới trút hơi thở cuối cùng rồi sao?
Thu Ngọc thấy cô nương nhà mình ngẩn người xuất thần, không kìm được bèn thẳng người dậy, khẽ khua tay trước mắt Khương Mật, nghi hoặc hỏi: "Cô nương sao vậy?"
Nghe tiếng, Khương Mật quay đầu nhìn Thu Ngọc. Nha đầu này sắc mặt hồng hào, yên ổn đứng trước mặt nàng, không bị phạt vào Hoán Y Cục, cũng chẳng lỡ chân rơi xuống giếng.
Nhìn mọi thứ trước mắt, nàng bỗng có ảo giác như đang lạc vào mộng cảnh, tựa hồ đã quay trở lại kiếp trước, cái thuở chưa bước chân vào hậu cung của Tân đế.
Khương Mật hung hăng nhéo mạnh vào cánh tay mình một cái, đau đến mức rùng mình!
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng thỉnh an của cung nữ thái giám. Khương Mật thu lại dòng suy nghĩ, chỉ thấy cô mẫu của nàng – Ngụy Quốc Thái hậu đang vịn tay Thôi ma ma, chậm rãi bước vào.
Nhìn rõ người trước mắt, tim Khương Mật thắt lại. Vừa hành lễ, hốc mắt nàng đã đỏ hoe.
Sau khi cô mẫu qua đời, nàng một mình khổ sở chốn thâm cung suốt ba năm ròng rã, nỗi cô quạnh ấy có lẽ chẳng ai thấu hiểu. Lúc này trong lòng ngũ vị tạp trần, lồng ngực như có từng đợt hơi nóng trào dâng.
Thái hậu đi thẳng tới, cúi người đỡ nàng dậy, nở nụ cười hiền từ, chậm rãi nói: "Đường Đường, thân thể đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Nghe cô mẫu gọi tên cúng cơm của mình, sống mũi Khương Mật cay cay, nàng cố kìm nước mắt gật đầu, thuận theo lời bà đáp: "Tạ ơn cô mẫu quan tâm, con đã đỡ nhiều rồi."
Thái hậu vỗ vỗ tay Khương Mật: "Cô mẫu biết làm vậy là để con chịu ủy khuất, nhưng chỉ đợi đại sự thành công, bao nhiêu tủi thân cô mẫu sẽ đòi lại hết cho con."
Dứt lời, Thái hậu đưa mắt ra hiệu cho Thôi ma ma, ngay sau đó bà bưng tới một chiếc hộp đựng đồ ăn.
Thái hậu cười nói: "Bên trong là canh giải rượu đã chuẩn bị sẵn. Đường Đường, con thay cô mẫu đi một chuyến đi."
Khương Mật nhìn hoa văn rồng chạm trên hộp, trong đầu như có thứ gì đó nổ "ầm" một tiếng.
Bát canh giải rượu này, chính là chìa khóa để nàng bước vào cửa cung.
"Đừng sợ, đến lúc đó mọi chuyện đã có Ai gia làm chủ cho con."
Thái hậu đẩy chiếc hộp đến trước mặt nàng, Khương Mật mặt mày trắng bệch đưa tay đón lấy.
Nàng được Thôi ma ma và cung nữ tháp tùng đi ra ngoài. Gió nhẹ lướt qua, dưới hành lang, những cánh hoa quế lả tả rơi rụng.
Suy nghĩ rối bời, chuyện cũ ùa về như thác lũ.
Năm Nguyên Hi thứ nhất, ngày mười ba tháng chín, cũng chính là ngày này kiếp trước. Nàng vào cung chúc thọ cô mẫu, lúc xem kịch có uống vài chén rượu nên hơi chếnh choáng, cô mẫu bèn cho nàng về Noãn các nghỉ ngơi trước.
Chẳng bao lâu sau, cô mẫu sai nàng đến Vọng Vân Các đưa canh giải rượu.
Trong Vọng Vân Các có ai, lòng nàng sáng tựa gương soi.
Tân đế đăng cơ chưa lâu thì gặp đúng sinh thần Thái hậu, dù xưa nay ngài không thạo việc uống rượu nhưng cũng phải giữ đủ thể diện. Dáng vẻ Hoàng đế nâng ly cùng Thái hậu, ai nhìn vào cũng phải khen một câu mẫu từ tử hiếu.
Rượu quá ba tuần, khách khứa tản đi, Hoàng đế bỏ kiệu đi bộ về Vọng Vân Các nghỉ ngơi. Người tinh ý đều nhận ra, Thiên tử hôm nay đã say rồi.
Cô mẫu sai nàng đi đưa canh giải rượu lúc này, tự nhiên là có sự sắp đặt.
Nàng là đích nữ Khương gia, thấu hiểu gia tộc dốc lòng dạy dỗ bao năm cũng chỉ vì muốn nàng lên ngôi Hoàng hậu, nối tiếp vinh quang muôn đời của dòng họ.
Mà khi ấy nàng cũng đem lòng ái mộ Hoàng thượng, một lòng muốn nhập hậu cung bầu bạn bên ngài.
Tiếc thay ngàn toan vạn tính, lại chẳng ai tính kế nổi vị Hoàng đế nhìn thì ôn nhu nhưng thực chất lại lạnh lùng tàn nhẫn kia.
Kiếp trước, nàng cũng ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của cô mẫu như thế này, bón cho Hoàng thượng vài thìa canh, rồi cắn răng cởi bỏ cúc áo, trút bỏ y phục bên ngoài, vươn cánh tay trắng ngần run rẩy ôm lấy eo ngài.
Nhưng chưa đợi được người của cô mẫu xông vào để chứng thực chuyện nàng cùng Hoàng thượng có da thịt thân cận, thì đã đợi được Hiền Thái phi đến trước.
Mà sau lưng Hiền Thái phi, không chỉ có cháu gái ruột Tạ Minh San của bà ta, mà còn có cả một nửa Thái y viện.
Bên ngoài, Hiền Thái phi lớn tiếng quát mắng cung nữ gác cửa, mắt thấy sắp đẩy cửa xông vào. Nàng sợ đến mức suýt bật dậy, nhưng đúng lúc này, người nam nhân bên cạnh vốn đã say đến bất tỉnh nhân sự bỗng nhiên trở mình.
Cánh tay rắn như kìm sắt đè lên người nàng, chặn đứng đường lui.
Hiền Thái phi vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bộ dạng y phục xộc xệch của nàng.
Bốn mắt nhìn nhau, Hiền Thái phi giả bộ kinh hãi, cười như không cười nói: "Xem ra ta đến không đúng lúc, làm hỏng chuyện tốt của Khương cô nương rồi."
Các thái y đồng loạt quay lưng đi, còn chưa đợi nàng lên tiếng, Tạ Minh San đã hùa theo châm chọc: "Cô nương chưa xuất giá mà đã vội vã khoan y giải đới (cởi áo tháo thắt lưng) như vậy, gia giáo của Khương gia quả thực tốt thật đấy."
Động tĩnh lớn như vậy đã đánh thức người đàn ông trên giường. Hắn ôm trán ngồi dậy, đôi mắt phượng hẹp dài quét qua đám người. Khi ánh mắt ấy lướt qua nàng, Khương Mật cảm giác như đang đứng giữa núi đao biển lửa.
Hiền Thái phi và Tạ Minh San vội vàng hành lễ thỉnh an.
Lúc ấy nàng lấy hết can đảm liếc nhìn hắn một cái, chỉ thấy bờ môi mỏng khẽ mở: "Cút hết ra ngoài."
Khương Mật nắm chặt tay, muốn chết quách đi cho xong.
Tổng quản thái giám Lý Phúc kịp thời chạy tới khuyên giải Hiền Thái phi rời đi, còn nàng cũng mặt đỏ tía tai chạy trốn khỏi Vọng Vân Các.
Tuy Thái hậu đã dùng uy quyền dập tắt lời đồn, nhưng giấy làm sao gói được lửa.
Nàng rốt cuộc vẫn bị tổn hại thanh danh.
Sau này, cô mẫu lại dùng đủ mọi cách, cuối cùng cũng ép được Tân đế nạp nàng. Nàng phí hết tâm cơ tranh sủng, làm biết bao chuyện vượt khuôn phép, nhưng người nam nhân kia cũng chưa từng nhìn nàng bằng con mắt khác.
Không có ân sủng, nói gì đến danh phận, giấc mộng Khương gia muốn có thêm một Hoàng hậu đã hoàn toàn tan vỡ.
Nghĩ đến những chuyện kiếp trước, bước chân Khương Mật ngày càng nặng trĩu.
Nàng không muốn đi đưa canh giải rượu nữa, chỉ muốn mau chóng trốn khỏi Hoàng cung.
***
Thôi ma ma thấy Khương cô nương đi ngày càng chậm, bèn lên tiếng nhắc nhở: "Tam cô nương, đừng để lỡ mất giờ lành."
Khương Mật biết thời gian gấp rút, phải tranh thủ lúc Tân đế chưa tỉnh rượu đi vào thì mới dễ thành sự. Nhưng hiện tại, nàng căn bản không muốn "thành sự".
Nàng gật đầu lấy lệ với Thôi ma ma.
Chẳng bao lâu sau đã thấy cửa lớn Vọng Vân Các hiện ra.
Cung nữ gác cửa thấy đoàn người Khương Mật đi tới, bước nhỏ ra đón, hạ thấp giọng nói: "Cô nương mau vào đi thôi."
Khương Mật cười khổ trong lòng, xem ra vẫn là chạy trời không khỏi nắng.
Nàng đẩy cửa bước vào. Bốn bề tĩnh mịch, trong không khí phảng phất mùi rượu nồng hòa quyện cùng mùi Long Diên Hương thoang thoảng.
Vòng qua bức bình phong, liền nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên giường.
Đập vào mắt là gương mặt thanh tú tuấn lãng y hệt trong ký ức.
Lúc này đôi mày hắn đang nhíu chặt, hai mắt nhắm nghiền, gò má hơi ửng đỏ, vạt áo mở toang tựa hồ do chính hắn giật ra. Ánh mắt Khương Mật lướt qua yết hầu nhô lên của hắn, như bị bỏng rát liền vội vàng dời mắt đi.
Nàng cố tỏ ra bình tĩnh đặt hộp đồ ăn lên bàn, mở nắp, cúi đầu khuấy bát canh thuốc trên tay, căng thẳng đến mức tay hơi run rẩy.
Dựa vào sự hiểu biết về hắn trong ba năm kia, hắn căn bản sẽ không uống thứ canh thuốc không rõ lai lịch này. Nàng chỉ cần kéo dài thời gian, làm bộ làm tịch là được.
Khương Mật hai tay bưng bát ngọc ấm nóng, đi về phía chậu hoa lan đặt trên bệ cửa sổ, đổ một nửa bát canh vào trong chậu hoa.
Nàng dè dặt liếc nhìn về phía giường ngủ, thấy người kia vẫn đang say giấc nồng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ở trong căn phòng tràn ngập hơi thở của hắn, nàng cả người không được tự nhiên, tinh thần luôn căng như dây đàn.
Sau khi đặt bát ngọc lại vào hộp, nàng bèn quy củ ngồi xuống chiếc đôn thêu ở đằng xa.
Khương Mật thầm niệm trong lòng: *Lần này, ta không cởi y phục, cũng không tính kế ngài nữa, hãy để ta bình an qua kiếp nạn này đi.*
Trong lòng thấp thỏm lo âu chừng một khắc đồng hồ, bên ngoài chợt truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Khương Mật khẽ chớp mi.
...
Thế là lấy cớ lo lắng cho long thể của Bệ hạ, bà ta dẫn đầu đám người Thái y viện và Tạ Minh San lao thẳng đến Vọng Vân Các.
Mây đen che khuất trăng sáng, gió rít từng cơn.
Trước Vọng Vân Các, ánh mắt Hiền Thái phi sắc lẹm nhìn chằm chằm Thôi ma ma đang chắn trước cửa, giận dữ quát: "Làm càn! Ta lo lắng cho long thể Hoàng thượng, đặc biệt dẫn thái y đến thăm khám, tên nô tài nhà ngươi lại dám cản đường không cho ta vào, chẳng lẽ muốn mưu đồ bất chính?"
Hiền Thái phi cười lạnh trong lòng, bà ta muốn xem xem, Đích nữ Khương gia giữa thanh thiên bạch nhật tự hiến thân, bị bà ta bắt quả tang tại trận, còn mặt mũi nào mà ở lại trong cung này nữa.
Thôi ma ma mồ hôi lạnh ròng ròng, mặt cắt không còn giọt máu, bà còn định nói gì đó thì đã bị người của Hiền Thái phi khống chế.
Trên mặt Hiền Thái phi hiện lên nụ cười châm biếm, đang định đẩy cửa bước vào.
Bất thình lình, cánh cửa gỗ tử đàn chạm hoa từ bên trong mở ra.
Chỉ thấy một mỹ nhân tuyệt sắc vận bộ váy dài màu bích sắc ánh trăng bước ra, trên tay xách một chiếc hộp đựng thức ăn.
Nàng thoáng chút kinh ngạc nhìn đám người trước cửa, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, hành lễ với Hiền Thái phi: "Tham kiến Hiền Thái phi nương nương."
Hiền Thái phi nheo mắt, đánh giá Khương Mật một lượt từ trên xuống dưới.
Thấy nàng y phục chỉnh tề, tóc tai cũng không hề rối loạn.
"Muộn thế này rồi, Khương cô nương sao lại ở đây?"
Khương Mật mỉm cười cúi đầu, không nhanh không chậm đáp: "Bẩm Thái phi nương nương, tiểu nữ phụng ý chỉ của Thái hậu nương nương, qua đây dâng canh giải rượu cho Hoàng thượng. Không ngờ lại gặp Hiền Thái phi nương nương, nhìn thứ Tạ cô nương đang bưng trên tay, chẳng lẽ cũng là canh giải rượu sao?"
Tạ Minh San đứng bên cạnh đỏ mặt, mím môi nói: "Cô mẫu lo lắng Hoàng thượng say rượu khó chịu, đặc biệt căn dặn Thái y viện sắc thuốc mang tới."
Nụ cười trên môi Khương Mật vẫn không đổi, lại nói: "Vậy thì khéo quá, Thái hậu nương nương và Hiền Thái phi nương nương đều một lòng từ mẫu."
Hiền Thái phi từng có ân với Tân đế lúc ngài còn nhỏ, nên Tân đế rất kính trọng bà. Còn Thái hậu chiếm vị trí đích mẫu, khi Tân đế còn là Hoàng tử, quan hệ hai người vốn chẳng thân thiết. Năm xưa đâu ai ngờ rằng, sau loạn Tam Vương, lại là Lục hoàng tử không tiếng tăm gì bước lên đại bảo.
Hiền Thái phi cậy vào tình cảm cũ với Hoàng thượng, cũng muốn Tạ gia có một vị nương nương trong cung.
Hiền Thái phi và cô mẫu nàng không hổ là người cùng chung sống trong cung bao nhiêu năm, ngay cả cách nhét chất nữ vào lòng Hoàng đế cũng giống hệt nhau.
Lúc này bầu không khí có chút vi diệu, Khương Mật cũng không muốn nán lại lâu: "Nếu Thái phi nương nương và thái y đều đã đến rồi, vậy tiểu nữ và Thôi ma ma xin phép cáo lui trước."
"Khoan đã!" Hiền Thái phi đổi giọng: "Đưa bát canh thuốc trên tay ngươi cho thái y xem thử."
Lời vừa dứt, Khương Mật và Thôi ma ma cùng ngước mắt lên.
Hiền Thái phi nói với thái y phía sau: "Long thể của Hoàng thượng quan hệ đến xã tắc đại sự, xin Lý thái y kiểm tra cho kỹ, đồ vật Hoàng thượng đưa vào miệng cần phải vạn phần cẩn trọng."
Hiền Thái phi đời nào tin Thái hậu chỉ đơn thuần bảo Khương Mật đến đưa một bát canh giải rượu.
"Thái phi nương nương đây là nghi ngờ canh thuốc Thái hậu nương nương đưa tới có vấn đề sao?" Thôi ma ma chắn trước mặt Khương Mật, sa sầm mặt mũi chất vấn.
Hiền Thái phi khẽ nhướng mi mắt, ma ma bên cạnh liền mở miệng quát: "Câm miệng, làm gì có chuyện nô tài chất vấn chủ tử. Thôi ma ma cũng là người cũ trong cung rồi, sao lại không biết quy củ như vậy?! Nương nương chúng ta không phạt ngươi, đã là nể mặt Thái hậu nương nương lắm rồi."
Thôi ma ma tức đến đỏ mặt tía tai, Khương Mật kéo tay bà, ra hiệu đừng để chịu thiệt thòi vào lúc này.
Nàng muốn xem thử thái y mà Hiền Thái phi mang đến có thể soi ra cái gì. Cũng chẳng sợ đánh thức Hoàng đế khiến ngài nổi giận.
Động tĩnh lúc này, so với kiếp trước lúc Hiền Thái phi đến bắt gian cũng chẳng nhỏ hơn là bao.
Một lát sau, Lý thái y đặt bát canh giải rượu xuống, lắc đầu với Hiền Thái phi: "Bẩm Thái phi nương nương, canh thuốc này không có vấn đề gì."
Mặt mũi Hiền Thái phi có chút sượng sùng, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Khương Mật.
Sự trong sạch đã được chứng minh, tảng đá lớn trong lòng Khương Mật vững vàng hạ xuống.
Theo ký ức kiếp trước, vị Tân đế này tuy bề ngoài ôn hòa khoan dung, nhưng lại chán ghét nhất sự lừa lọc đấu đá nơi hậu cung. Trước mắt tuy nàng chiếm thế thượng phong, nhưng nếu truy cứu kỹ càng, việc cô mẫu điều Tổng quản thái giám đi nơi khác, lại để nàng tự ý xông vào cung điện Đế vương đều không phải chuyện nhỏ.
Phải mau chóng rời đi mới được!
Khương Mật lại hành lễ, giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ: "Hôm nay là đại thọ Thái hậu, Hoàng thượng nhân hiếu nên uống nhiều thêm vài chén, khó khăn lắm mới ngủ được. Hiền Thái phi có chuyện gì chi bằng đợi ngày khác hãy nói, đừng làm kinh động giấc ngủ của Hoàng thượng."
Lời đã nói đến nước này, Hiền Thái phi chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Mọi người cúi người lui xuống, cửa son "két" một tiếng khép lại.
Người đàn ông trên giường mở bừng đôi mắt.
___
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


