3 giờ sáng, Lý Tư Niên đã đến đất Tô Châu.
Chuyện đi tới nay rất trái ngược với lý thuyết sống lành mạnh của anh, vì vẫy sau khi xuống máy bay anh không vội vàng về nhà, thay vào đó, anh ngủ ở khách sạn sân bay cả đêm và thức dậy sau khi ngu đủ tám tiếng.
Khi Lý Tư Niên châm vào giác ngộ, tại Lý thì đã xảy ra một sự kiện.
Lý Tư Niên rời đi, người phụ trách của nhà bọn họ cùng Kiến trúc Xuyên Hiệp phải tiến hành thay đổi.
Bởi vì Lý Thành rất coi trọng dự án hợp tác lần này, hơn nữa đưa con trai xui xẻo của ông ta ngay ngày đầu đã để lại bóng ma tâm lý rất nặng nề cho những người của Kiến trúc Xuyên Hiệp, cho nên lần này ông ta quyết định tự mình xuất hiện tiếp khách.
Lý Thành sai thư ký liên hệ với Ngải Tư Tất, Ngải Tư Tất nghe thấy tin này vô cùng vui vẻ.
Bọn họ đoán Lý Tư Niên đột nhiên bị thay thế, hẳn là vì nhà họ Lý chịu không nổi hành động của anh ta nữa, tuy rằng đối phương hạ giá cũng khiến họ rất hài lòng, nhưng điều khiến cho bọn họ vui mừng nhất chính là không cần phải xốc bồ xương cốt già nua này đi chơi mấy trò kích thích nữa rồi.
Năm người phụ trách hoan hô, chuẩn bị xuất phát lần nữa đi theo Lý thị bàn chuyện hợp tác. Bất quá hành trình hôm nay còn chưa bắt đầu, bọn họ liền nhận được điện thoại của sếp Khương.
“Ý anh là, Lý Tư Niên không còn là người phụ trách việc hợp tác này nữa?”
Ngải Tư Tất vui vẻ đáp: “Đúng vậy.”
“Vậy quên đi.” Giọng sếp Khương lạnh xuống: “Nói với người của Lý thị, tôi từ chối hợp tác. Nếu bọn họ hỏi vì sao, anh cứ nói vì tôi rất vừa ý Lý Tư Niên, hợp tác cũng là vì Lý Tư Niên, hiện tại người phụ trách thay đổi, đương nhiên không cần hợp tác nữa.”
Nói xong y liền treo máy, để lại một mình Ngải Tư Tất lạnh lẽo trong gió đông.
Hắn thực sự cảm thấy khó thể nào tin được.
Hắn có thể thế, ban đầu bọn họ hợp tác với nhà họ Lý tuyệt đối không phải thích cái người ủ rượu rắn Lý Tư Niên gì kia đâu, bởi vì trước khi bọn họ đến Bắc Kinh, sếp Khương rõ ràng hoàn toàn không biết Lý Tư Niên là ai.
Nhưng cũng hết cách rồi, cho dù hắn thấy vi diệu cỡ nào đi chăng nữa, ông chủ đã lên tiếng thì hắn cũng chỉ có thể đầu đầy chấm hỏi mà làm theo.
Người Xuyên Hiệp đi gặp Lý Thành, bữa tiệc hôm qua hôm nay như nhau, giống như thực tập cho hôn nhân gia, uống rượu là chính, ăn cơm là phụ, uống một hồi liền có thể bàn chuyện làm ăn, hợp đồng này liền thành.
Lý Thành cũng tưởng như vậy, nhưng khi kết thúc tiệc rượu, người của Xuyên Hiệp giáng cho ông ta một đòn đau điếng.
“Xin lỗi chủ tịch Lý, sếp Khương của chúng tôi đã quyết định hủy hợp tác với quý công ty, không cần bàn chuyện hợp tác nữa, nếu không...” hay ngại đối lại ngừng ngùng.
Ngải Tư Tất rất nín nói mà nói với Lý Thành những lời này. Sau đó hắn liền thấy sắc mặt Lý Thành cứng đờ. Lý Thành không vui, trên thực tế bọn họ cũng không vui, bởi vì bọn họ thật sự cảm thấy điều kiện công ty Lý thị đưa ra cực kỳ tốt.
Nhưng đây có thể coi là thử thách đối với sự chân thành của Lý thị, nếu Lý Thành thật sự nguyện ý vì ý muốn bọn họ thay đổi, vậy càng chứng minh nhà họ Lý thật lòng muốn cùng họ hợp tác.
Huống chi chỉ là đổi người phụ trách mà thôi, cũng chẳng phải chuyện to tát gì.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, thư ký Lý Thành cho họ đáp án, thật đáng tiếc chuyện hợp tác phải dừng lại tại đây. Ý trên mặt chữ chính là bọn họ từ chối đổi người.
Người của Xuyên Hiệp cũng tỏ vẻ tiếc nuối, cũng lúc đó trong lòng bọn họ đồng thời nhảy ra một nghi vấn. Đổi người phụ trách thôi mà, vì sao không được?
Trưa hôm đó bọn họ báo cáo với sếp Khương, sếp Khương cũng chỉ tỏ ra tiếc nuối cho có lệ, yêu cầu bọn họ trở về.
Chỉ có Lý Thành mới biết lý do vì sao ông ta không thể đồng ý với đề xuất của Xuyên Hiệp thay người thành Lý Tư Niên.
Bởi vì Lý Tư Niên đã bị ông ta đuổi về quê rồi còn gọi Lý Tư Niên trở về chẳng phải là ông ta thừa nhận mình đã sai sao?
Ông ta làm sao mà sai được?
Lúc người của Kiến trúc Xuyên Hiệp trở lại Hải Thành, Lý Tư Niên đã ở trong khách sạn nghỉ ngơi xong xuôi. Anh lôi kéo rương hành lý, vội tới căn nhà cũ trong thành phố.
Anh ta chưa bỗ trợ đáng hàn mà nhưng những người lớn trong nhà dặn anh nhất định phải đến ngay lập tức.
Lý Tư Niên bước vào, thoáng cái đã hoài niệm hơn mười năm trước rồi bắt đầu thu xếp hành lý.
như thể cảm giác bị nhìn chằm chằm vừa nãy chỉ là ảo giác.
Khó chịu vì bị theo dõi sát sao, Lý Tư Niên bước tới một cửa hàng bán hạt giống. Ở đây hạt giống rau dưa cũ quá đều có, đều là rau củ quả do chính tay nhà trồng sau đó thu hồi hạt, giá cả cao hơn trên mạng một ít, nhưng khí trồng ra tuyệt đối không có gì để chê.
Lý Tư Niên năng lực học tập rất cao, trí nhớ vốn dĩ đã tốt hơn những người khác. Trước khi lên máy bay anh đã mua một cuốn sách về nông nghiệp, trong đó giải thích các cách chọn hạt giống, vì không cách nào ngủ được nên anh đã ngồi xem hết quyền sách từ đầu tới cuối. Vì vậy anh rất có lòng tin với năm hạt giống tự mình chọn ra.
Lý Tư Niên vào cửa hàng, uyên chuyển từ chối ông chủ hỗ trợ, cúi đầu cẩn thận lựa chọn hạt giống. Anh muốn trồng thử một số loại rau và trái cây thông dụng.
trước xem sao, dù sao thì anh cũng chưa có kinh nghiệm trồng rau bao giờ, có đọc bao nhiêu cuốn sách đi chăng nữa thì cũng chỉ là lý thuyết suông.
Lý Tư Niên chọn bốn loại rau và hai loại trái cây đã tính tiền, ông chủ nhìn anh hỏi lại, không kìm lòng được, hỏi: “Này chàng trai, có phải hôm nay cậu mới chuyển đến thôn đúng không?”
Lý Tư Niên gật đầu: “Đúng ạ, bác biết con sao?”
“Không có quen, bác cũng chỉ nghe người khác nói.” Ông chủ cười rồi đáp: “Có mấy người nhìn thấy cậu, cả làng đều đồn đại nói rằng làng chúng ta hôm nay có một đại minh tinh tới. Bác vừa nhìn thấy cậu thì biết chắc người mà họ nhắc tới chính là cậu.”
Lý Tư Niên sững sờ một lúc rồi nhanh ra đại minh tinh chính là đang khen anh đẹp trai.
Anh đáp: “Cảm ơn ạ, nhưng mà con không phải đại minh tinh gì đâu. Sau này con sẽ sống lâu dài ở đây, mong mọi người chiếu cố nhiều.”
“Đương nhiên rồi, người trong làng chúng ta ai cũng đặc biệt thân thiện hiếu khách.” Ông chủ cẩn thận nhìn chằm chằm mặt Lý Tư Niên, thấy anh thanh toán hóa đơn xong chuẩn bị rời đi, ông nhịn không được gọi anh lại: “Chàng trai à, cậu thật sự không phải đại minh tinh sao?”
Lý Tư Niên bật cười: “Con thật sự không phải.”
Đợi người đi xa, ông chủ mới nhẹ giọng lầm bầm:
“Thật sự không phải sao? Sao mà đẹp như vậy?”
Trên đường về nhà, Lý Tư Niên mua một ít rau xanh và một nắm mì sợi cho bữa tối hôm nay.
Anh làm cơm tối đơn giản một chút, sau đó liền cầm hạt giống ra cửa, thử một chút việc làm không thể thiếu khi sống ở nông thôn - trồng rau.
Lúc anh ra cửa trời đã chạng vạng, mặt trời chiều ngả về tây, ánh chiều lửa đỏ treo ở đường chân trời. Rất đẹp!
Không khí dưới quê luôn tốt hơn ở thành phố, ánh chiều hoàng hôn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng hơn.
Lý Tư Niên bước ra cửa, đứng trong sân ngắm bầu trời một lúc mới chậm rãi bắt đầu động tác.
Anh cả đời trước đều luôn bận rộn, không ngừng học tập và làm việc cho đến khi thành danh nên luôn chìm trong lo âu vội vàng, giờ anh đứng lại mới nhận ra rằng mình chưa bao giờ để mắt nhiều điều đơn giản trong cuộc sống.
Anh không nghĩ có thể nghỉ ngơi dù chỉ một chút thôi, ít sẽ không rơi vào kết cục như thế này đi. Lý Tư Niên men man nghĩ, đoạn cười cợt lắc đầu.
Thôi, để qua rồi, hiện giờ là một khởi đầu mới, hoàn toàn khác biệt cuộc sống hiện tại.
Công việc đầu tiên của việc trồng rau là phải xới đất cho tơi xốp, may là đất nhà anh không có nhiều đá sỏi, đào một nhát đều dài, mặc dù có hơi mệt mỏi đến mức thở hồng hộc, nhưng cũng coi như thành công.
Lý Tư Niên thấy khối lượng công việc không hề nhỏ nên đã gọi điện cho người đã trồng nhà trước đó, nhờ người này dẫn thêm một vài người nữa đến hỗ trợ nhổ cỏ.
Kỳ thật công việc này cũng có thể để ngày mai làm, nhưng Lý Tư Niên hiện tại có chút hưng phấn, anh muốn bắt đầu ngay bây giờ.
Lý Tư Niên ngồi xổm xuống, cố gắng nhớ mấy năm có trước, hồi sau có rất nhiều người đã đứng ở cổng sân nhà anh ngó vào.
Cũng không phải thật sự là đứng ở ngoài sân, nhưng là mọi người đều đang giương mắt nhìn anh, tựa hồ như anh là kỳ trân dị bảo gì đó.
Lý Tư Niên có chút không nói nên lời: “……”
Anh cảm thấy ngôi làng này không nên gọi là Làng Mục Lâm, nên gọi là Làng Cú Mèo mới đúng, từ khi đi chợ chiều anh đã phát hiện ra người dân ở đây rất thích nhìn chằm chằm vào người khác…
May thay không lâu sau người hỗ trợ làm cỏ đã tới, Lý Tư Niên bắt đầu tập trung làm việc, cũng không quan tâm họp nữa.
Việc làm cỏ và xới đất kéo dài trong khoảng ba ngày, khu đất trước sân cuối cùng đã có thể trồng rau.
Mấy công đoạn tiếp theo tương đối đơn giản, Lý Tư Niên có thể tự mình làm được, vì vậy anh quyết đoán thanh toán tiền công cho người giúp việc.
Ngoài việc làm cỏ bận quay, anh còn tranh thủ bổ sung kiến thức liên quan đến trồng trọt, anh cảm thấy nếu tự mình thi vào trường cao đẳng nông học chuyên nghiệp thì chắc chắn là có thể thi đậu luôn.
Sau khi gieo xong hạt giống xuống đất, công việc hàng ngày của Lý Tư Niên chính là tưới nước và bón phân, rất nhà rã.
Bạn có thể bận rộn bảnh, nhân cũng có thể nhàn rã bảnh, Lý Tư Niên biết rõ đạo lý này nên sau khi trồng rau đi vào quỹ đạo, anh vào thành phố thuê một cửa hàng ở vùng ngoại ô.
Anh tính toán mở một tiệm cơm nhỏ. Khách nhiều thì ăn cũng chẳng sao, thu nhập có thể thuận lợi duy trì cửa tiệm là được, quan trọng là mỗi ngày đều có việc để làm.
Lý Tư Niên đã có ý thức tiết kiệm tiền từ khi còn học cấp 3, mấy năm nay anh cũng tiết kiệm được một khoản tiền khá khá, chọn một cửa hàng tốt rồi trực tiếp trả tiền thuê một năm.
Tiền thuê cũng không cao, nếu tiệm cơm làm ăn thất bại anh cũng có mở một cửa tiệm khác.
Hôm nay Lý Tư Niên giải quyết xong chuyện tiệm cơm liền về nhà, phát hiện trước cửa nhà mình có người đang thấp thỏm.
Hết chương 8
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

Chương 8 đến chương 9 nội dung bị ngắt quãng thiếu ad ơi
Chương này ko có ad ơi