(Nữ chính là tổ tông từ ngàn năm trước nên đầu truyện tui vẫn sẽ giữ nguyên tác xưng hô có phần bề trên và cổ đại như xưng ta, kêu hắn, nàng, ngươi,…nha! Khi nào điều chỉnh thì tui sẽ note sau!)
Hoa Quốc, Thành Tây, tiết trời nóng hầm hập.
Trong đạo quán cổ kính, không khí lại phảng phất một chút âm hàn. Giữa sân, một cô gái nhỏ đang đứng giữa những đạo phù văn kỳ quái. Lấy cô làm trung tâm, sắc đỏ tươi như máu đang từ từ lan rộng ra bốn phía.
Cô cúi đầu, nhìn bộ đồ kỳ lạ trên người mình: chiếc áo ngắn tay để lộ nửa cánh tay, chiếc quần cộc ngắn đến đùi. Trên gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch hiện lên một thoáng mờ mịt.
Ánh mắt cô dời xuống những phù văn dưới chân. Người khác có lẽ không hiểu, nhưng cô chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay: đây chính là Hiến Tế Trận.
Vậy là, cô thực sự đã trở về rồi. Có kẻ đã dùng mạng sống để hiến tế, gọi tỉnh lão quỷ đã chết ngàn năm là cô đây dậy.
Đang mông lung suy nghĩ, trong tâm trí Bạch Thanh Vi bỗng vang lên một giọng nói nghẹn ngào:
"Khẩn cầu Lão tổ tông... một lần nữa đưa Thanh Phong Quan phát dương quang đại, đừng để bất kỳ ai coi thường nơi này nữa... còn có... xin hãy thay con sống tiếp thật tốt..."
Phát dương quang đại?
Sống tiếp?
"Rầm! Rầm! Rầm! —"
Bạch Thanh Vi còn đang hồi tưởng lại lời thỉnh cầu như nỉ non bằng máu ấy thì chân mày khẽ nhíu lại. Lúc này, cánh cửa chính của đạo quán bỗng nhiên bị ai đó đập vang liên hồi.
"Chị Thanh Vi! Chị có ở trong đó không?"
Một giọng nói trong trẻo vang lên cùng lúc.
Thanh Vi...
Hóa ra hậu nhân này trùng tên với cô.
Bạch Thanh Vi khẽ nhướng mày, nhấc chân bước tới mở cánh cửa gỗ cổ kính của đạo quán.
Đứng bên ngoài là một cô bé tầm mười tám, mười chín tuổi, ăn mặc cũng kỳ lạ không kém. Cô nàng mặc một bộ đồ ngắn cũn cỡn, để lộ cả đôi tay và đôi chân mảnh khảnh. Cách ăn mặc này hoàn toàn khác biệt so với thời đại mà Bạch Thanh Vi từng sống.
Bạch Thanh Vi không nhịn được mà đánh giá đối phương thêm vài phần.
"Chị Thanh Vi, em biết ngay là chị ở đây mà! Hôm nay chúng ta phải vào đoàn quay phim rồi, mau đi thôi kẻo không kịp mất!"
Thấy Bạch Thanh Vi, cô bé nọ thở phào nhẹ nhõm, vừa nói vừa định nắm lấy cổ tay cô kéo đi. Bạch Thanh Vi theo bản năng né tránh, nhàn nhạt hỏi một câu:
"Ngươi là ai?"
Cô bé nọ sững sờ, nhìn Bạch Thanh Vi rồi cười gượng:
"Chị Thanh Vi, chị đừng đùa với em nữa. Em là Tiểu Đường - trợ lý của chị mà! Tuy bộ phim này chị đóng vai một người mất trí nhớ rồi gặp tai nạn qua đời, nhưng giờ đã tới phim trường đâu, chị không cần diễn sâu thế đâu mà."
Trong mắt Bạch Thanh Vi hiện lên một tia mờ mịt: "Đoàn phim? Trợ lý? Là cái gì?"
Tiểu Đường bắt đầu hoảng hốt. Thần sắc của Bạch Thanh Vi quá mức chân thật, cô chưa từng thấy kỹ năng diễn xuất của chị mình tốt đến thế bao giờ, cứ như thật vậy. Trong lòng cô nàng thầm lẩm bẩm: "Chị Thanh Vi, chị đừng dọa em nữa, mau vào đoàn phim thôi."
Bạch Thanh Vi trầm ngâm quan sát Tiểu Đường. Lần này cô được triệu hồi bằng hiến tế, làm lão quỷ dưới địa phủ cả ngàn năm, cô sớm đã không còn biết trời đất bây giờ đã thay đổi ra sao. Nguyên thân vì hiến tế mà chết, hồn phách rách nát, nên cô chẳng thừa hưởng được chút ký ức nào.
Cô chỉ biết rằng, nguyên thân vốn là truyền nhân duy nhất của Thanh Phong Quan hiện giờ, nhưng lại chẳng có bản lĩnh gì. Để nuôi sống đạo quán, cô nàng đã dựa vào nhan sắc xinh đẹp để dấn thân vào giới giải trí với mong muốn kiếm tiền lớn.
Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, vừa mới vào nghề không lâu, cô nàng lại đột ngột thực hiện hiến tế, triệu hồi Bạch Thanh Vi về đây.
Còn "giới giải trí" là cái thứ gì, Bạch Thanh Vi hoàn toàn mù tịt.
Xem ra nơi này là một thời đại hoàn toàn mới, khác xa với quá khứ của cô. Hiện tại, cô chỉ có thể đi bước nào tính bước ấy thôi.
Bạch Thanh Vi nhìn ra phía sau lưng Tiểu Đường, không nói gì thêm. Thấy thời gian không còn kịp nữa, Tiểu Đường nắm chặt tay cô lôi ra ngoài. Bạch Thanh Vi im lặng đi theo sau, để mặc cô bé dẫn mình đến tiệm vàng mã đối diện.
Bạch Thanh Vi lúc này mới để ý, xung quanh Thanh Phong Quan chính là một con phố tang lễ, đủ loại cửa hàng truyền thống liên quan đến mai táng đều tập trung tại đây.
"Đoàn phim" mà Tiểu Đường nói... nằm trong tiệm vàng mã sao?
Bạch Thanh Vi lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



