Dù mọi người đã xem cô biểu diễn, nhưng vẫn khó chống lại dư luận, ngay cả những người tin tưởng cô cũng có thể bị lung lay bởi những phân tích tưởng chừng như rất hợp lý đó.
[1l: Không thể nào, Minh Yên múa đẹp lắm, cô ấy hoàn toàn có thể dựa vào thực lực của mình mà.]
[2l: Bạn chắc là dựa vào thực lực không? Dù có thực lực, cũng phải có thế lực chứ. Những việc mang tính chủ quan thế này, ai mà nói rõ được?]
[3l: Bạn suy nghĩ hơi cực đoan rồi đấy. Minh Yên là thủ khoa đầu vào, đâu có kém cỏi đến mức phải dựa vào quan hệ để tranh giành chứ?]
[4l: Mình chú ý điểm khác các bạn ạ. Theo mình biết, Minh Yên là bạn gái cũ của Thẩm Sơ Dương. Mới chia tay mấy ngày mà Minh Yên đã bám vào đại gia, thực sự rất đáng nể.]
Minh Yên tắt nhóm chat, đầu ngón tay khẽ run, nhịp tim tăng nhanh, cả người như có cảm giác máu nóng dồn lên, khiến cô chóng mặt.
Sao lại như vậy?
Chẳng phải đây là đang bóp méo sự thật sao?
Ngón tay Minh Yên run rẩy khi nhập mật khẩu diễn đàn, cô nhập sai liên tục ba lần mới đăng nhập thành công.
Bài đăng của cô đã được ghim đỏ, chiếm vị trí đầu tiên, kèm theo những biểu tượng màu vàng và đỏ, nổi bật rất dễ gây chú ý.
Rõ ràng người này cố tình muốn làm cho cô thân bại danh liệt.
Minh Yên run rẩy mở bài đăng, trang tải mất vài giây, hình ảnh mới hiện lên rõ ràng.
Trong số những bức ảnh này, tất cả đều là ảnh chụp lén từ phía sau, tổng cộng ba tấm. Tấm đầu tiên được chụp tại phòng múa của trường, là cảnh cô đứng trên sân khấu, bên cạnh là các thành viên hội đồng quản trị đang vây quanh.
Minh Yên nhìn chằm chằm vào bức ảnh này, không khỏi nghi ngờ. Từ góc độ bức ảnh, rõ ràng là được chụp từ phía bên cạnh sân khấu.
Nhanh chóng, Minh Yên nhận ra có một watermark mờ ở góc ảnh, cô lần theo watermark đó, và tìm ra được tài khoản trên Weibo. Chủ tài khoản này đã đăng ảnh của Thẩm Thời Đạm lên, còn khen anh ấy rất đẹp trai.
Trên Weibo cũng không có gì đáng ngờ.
Minh Yên mở hai tấm ảnh chụp lén còn lại, một tấm chụp cô và Thẩm Thời Đạm đang đi ra ngoài ở trường, tấm còn lại là ở một nhà hàng. Dù lúc đó cô và thành viên hội đồng quản trị có giữ khoảng cách nhất định, nhưng khi lên ảnh thì lại không giống như vậy.
Huống chi Thẩm Thời Đạm lại là người được hội đồng quản trị đích thân tiếp đón, cho dù có tám cái miệng cũng khó mà rũ bỏ mối liên hệ này.
Phần bình luận đã bắt đầu cãi nhau ầm ĩ, ai nói gì cũng có.
Minh Yên tắt máy tính, cố gắng giữ bình tĩnh một chút, sau đó gọi điện cho một người bạn học khoa công nghệ thông tin nhờ kiểm tra địa chỉ người đăng bài.
Người bạn hành động rất nhanh, tra ra được địa chỉ đăng bài nằm ở một tỉnh xa xôi. Người đăng rất cẩn thận, có lẽ đã nhờ người khác đăng hộ, nên các chi tiết còn lại, người bạn kí cũng không thể tra cứu thêm.
Sau khi cảm ơn bạn xong, Minh Yên lục tìm trong điện thoại, chợt nhớ ra tối đó cô đã thanh toán ở nhà hàng, chắc chắn bên nhà hàng cũng sẽ có ghi nhận.
Vừa ra khỏi cửa, Minh Yên đã được gọi tới văn phòng của cố vấn. Nhà trường rất để ý đến việc này, vì ảnh hưởng tới danh dự của hội đồng quản trị, họ không thể dung túng. Cô được nhắc nhở không cần phải áp lực, cứ chuẩn bị thật tốt cho lễ kỷ niệm trường.
Minh Yên mệt mỏi trở về ký túc xá, trùm chăn ngủ một giấc. Khi tỉnh dậy, vừa đau nhức đầu, cổ họng cũng khàn đặc.
Cô ngồi ngẩn ngơ trên giường, ký túc xá sáng rực nhưng mọi người đều đã ra ngoài.
Cầm điện thoại lên, màn hình đầy tin nhắn nhắc nhở. Cố vấn hàm ý rằng hội đồng quản trị đã làm rõ hiểu lầm, còn chuyện tình cảm riêng thì có lẽ khó mà giải quyết triệt để.
Nhưng đó chẳng phải là chuyện bịa đặt sao?
Nhờ phúc của họ, sau khi chia tay Thẩm Sơ Dương, cô lại còn được vinh dự lên hẳn một bài viết hot trên diễn dàn của trường.
Thật là xui xẻo!
Minh Yên đăng ký tài khoản và trả lời bình luận mới nhất:
[Không hiểu nên muốn hỏi một chút, Minh Yên và Thẩm Sơ Dương đã chia tay chưa? Tại sao Thẩm Sơ Dương lại xuất hiện tại buổi tuyển chọn, không cảm thấy ngại sao?]
Ngón tay Minh Yên nhảy múa trên bàn phím, từng dòng chữ nhanh chóng hiện ra.
[Minh Yên: Tôi là Minh Yên. Một tuần trước, tôi và Thẩm Sơ Dương đã chính thức chấm dứt mối quan hệ tình cảm. Còn về việc tại sao anh ta lại xuất hiện ở buổi tuyển chọn, chân là của anh ta, địa điểm tuyển chọn cũng không phải nhà tôi. Tôi nghĩ bạn nên hỏi thẳng anh ta thì hơn. Việc anh ta có ngại hay không, tôi không rõ, nhưng bạn tò mò chuyện riêng tư của người khác, bạn không thấy ngại sao?】
Sau khi đăng bài, lại có người nhắc đến chuyện với hội đồng quản trị, ám chỉ cô phải chịu áp lực mà thanh minh.
Minh Yên đăng hóa đơn tiêu dùng tối hôm đó lên bình luận, để chứng minh bữa ăn hôm đó với hội đồng quản trị chỉ là tình cờ gặp ở cùng một nơi, chứ không phải dùng bữa cùng nhau.
Xong xuôi, cô không đọc thêm bình luận nào nữa, mà trực tiếp xóa tài khoản và chặn Thẩm Sơ Dương để tránh rắc rối.
Cô thầm hứa, cả đời này không muốn nhìn thấy cái diễn đàn trường đó nữa.
Mọi người trên mạng hào hứng bàn tán, người chụp màn hình, người thì đánh dấu, lại có người chụp màn hình rồi gửi cho Thẩm Sơ Dương.
Thẩm Sơ Dương đang chơi game, chẳng mấy bận tâm đến những chuyện này.
Nhưng bạn bè thích đùa bên cạnh vẫn đọc lại bài phản hồi của Minh Yên, diễn cảm đầy sinh động.
Thẩm Sơ Dương nắm lấy vai bạn cùng phòng, “Đọc nữa là tôi đánh đấy, có tin không?”
“Dương ca, Thẩm Thời Đạm thật sự là chú của anh sao? Hai người đã chia tay rồi, vậy mà Minh Yên vẫn thân thiết với chú ấy như thế, chẳng lẽ cô ấy muốn quay lại với anh?”
Thẩm Sơ Dương im lặng không nói gì, bạn cùng phòng lại không kiềm chế được mà chêm vào: “Không chừng cô ấy đang xem chú của anh như người thay thế đấy!”
“Mẹ kiếp, cậu có thôi đi không!”
…
Thẩm Thời Đạm sau khi họp xong đi ra, thư ký nói với anh rằng Minh Yên đã đợi anh trong văn phòng được một lúc rồi.
Anh nhanh chóng bước vào văn phòng, vừa đi vừa chỉnh lại áo sơ mi.
Minh Yên thấy Thẩm Thời Đạm vào, liền đứng dậy, bầu không khí trở nên có chút trầm lắng.
Thẩm Thời Đạm cũng nhận ra Minh Yên có vẻ thất thần, giữa hàng lông mày của cô phủ đầy ưu tư, giọng anh khàn khàn: “Em bị ốm à?”
Anh dặn thư ký xuống tầng mua chút đồ uống nóng.
“Không cần đâu.” Minh Yên đặt chiếc khăn quàng gấp gọn và chiếc cà vạt mới tinh lên bàn, vẻ mặt đầy áy náy, nói: “Xin lỗi, hôm nay em đến để xin nghỉ việc. Việc làm trợ lý, e rằng em không thể tiếp tục được. Anh có thể coi như em thất hứa, hoặc cứ coi như em là người không biết điều cũng được, xin lỗi anh.”
Thẩm Thời Đạm sững lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Minh Yên, đôi mắt đầy sự thăm dò như thể muốn nhìn thấu cô.
“Em gặp chuyện gì à?” Giọng Thẩm Thời Đạm căng thẳng, cực kỳ nghiêm túc và không cho phép cô từ chối.
“Minh Yên, nói cho anh biết.”
Những điều này Minh Yên thật sự muốn nói ra. Cô đứng dậy chào tạm biệt Thẩm Thời Đạm: “Em… gần đây em bận quá, không có sức để cân bằng những việc ngoài luyện tập, chúng ta tạm thời đừng liên lạc nữa.”
Thẩm Thời Đạm khẳng định rằng Minh Yên đã gặp chuyện gì đó. Khi anh tìm hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện, và nhắn tin cho cô, thì thứ nhận lại chỉ là…
“Minh Yên đã bật xác minh bạn bè. Bạn không phải là bạn của cô ấy, vui lòng gửi yêu cầu xác minh bạn bè trước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)