Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ôm Đùi Lão Đại, Bạn Trai Cũ Liền Khóc Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Chắc chắn là đã gặp rồi, chẳng phải đã gặp nhau mấy ngày liền đó sao.

Minh Yên cảm thấy Thẩm Thời Đạm đang say rượu, nên cũng không nghĩ gì nhiều.

Ánh mắt của Thẩm Thời Đạm in bóng ánh sáng phía trên đỉnh đầu, trông như một biển sóng dữ dội. Dưới làn sóng ấy đang giấu đi điều gì đó, cô không dám suy nghĩ nhiều.

Minh Yên nhẹ nhàng rút tay lại, đặt tách trà trước mặt anh.

“Có cần em đi mua thuốc giải rượu cho anh không?” Minh Yên chu đáo hỏi.

Thẩm Thời Đạm lắc đầu, tựa lưng vào ghế như bật cười, đôi môi mỏng khẽ nhếch, không rõ giọng nói khàn đặc là do men rượu hay sao, “Lần sau nếu gặp anh say rượu, cứ tránh xa ra, đừng lại gần.”

Minh Yên hơi nhíu mày, hỏi một câu khiến Thẩm Thời Đạm không khỏi bối rối.

“Tại sao?”

Cô gái này quá trong sáng và đáng yêu, khiến anh chẳng dám có chút ý nghĩ xấu nào, nhưng chính vì vậy mà những suy nghĩ tệ hại ấy lại cứ không ngừng trỗi dậy.

Có vẻ như Thẩm Thời Đạm thật sự say rồi, giọng anh trầm thấp như thì thầm bên tai Minh Yên: “Rất nguy hiểm đấy.”

Minh Yên như thật sự bị dọa, lùi lại một bước.

Ở bên nhau lâu như vậy, cô cũng dần hiểu cách Thẩm Thời Đạm trêu chọc người khác, cô mím môi nói: “Anh đừng trêu em nữa.”

Giọng nói rõ ràng có phần lạnh lùng, nhưng khi đến tai Thẩm Thời Đạm, lại như đang làm nũng.

Đã nũng nịu như vậy, làm sao anh có thể từ chối đây?

Thẩm Thời Đạm mỉm cười, cầm điện thoại gọi tài xế, sau đó đứng dậy lấy áo khoác và khăn quàng: “Để anh đưa em đến một nơi, tiện thể đi dạo cho tỉnh rượu.”

Minh Yên chẳng ngờ cách Thẩm Thời Đạm tỉnh rượu lại là dắt cô đi dạo trong trường học.

Giữa tiết đông giá rét, hai người đi bộ trên con đường rợp bóng cây, gió từ bốn phía thổi đến, Minh Yên cảm thấy lạnh thấu xương, vừa đi vừa dậm chân.

“Hội trường hình cầu tổ chức đêm chào đón tân sinh viên có xa chúng ta lắm không?” Thẩm Thời Đạm dừng lại, để Minh Yên dậm chân cho đỡ lạnh.

Minh Yên chỉ về phía trước, ở ngã ba trước mặt: “Ở ngay ngã rẽ phía trước thôi.”

Thẩm Thời Đạm gật đầu: “Qua đó xem một chút đi.”

“Đến hội trường làm gì? Giờ chẳng có chương trình gì cả, bình thường cũng không có ai lui tới, ở đó vẫn luôn bị khóa kín.”

Thẩm Thời Đạm vẫn khăng khăng muốn đến đó.

Đúng như Minh Yên nói, hội trường thường ngày đóng cửa, tối đen, không có một ánh đèn, cửa nẻo đều khoá chặt.

Không biết vì sao gió ở cửa hội trường lại mạnh hơn những nơi khác, thổi vù vù làm quần áo bay phấp phới, như những lưỡi dao xuyên vào tai, có chút đau nhói.

Minh Yên chỉ đứng một lúc thôi mà đã chịu không nổi.

Thẩm Thời Đạm tháo khăn quàng, quấn quanh cổ Minh Yên, nhẹ nhàng quấn hai vòng, che đi nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, bao phủ cả đôi tai, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài.

Lớp vải cashmere áp nhẹ lên má, mùi hương thuộc về Thẩm Thời Đạm thoảng qua nơi đầu mũi, khiến tim Minh Yên lại đạp nhanh hơn, một làn nhiệt từ tai lan xuống má rồi trải dài đến cổ. Cũng may, bây giờ trời quá tối, không ai có thể nhìn thấy.

Thẩm Thời Đạm rất kiên quyết tiến vào đại sảnh. Có lẽ là may mắn của người say rượu, anh nhẹ đẩy cửa bên, chỉ là có lẽ nơi đây đã bị bỏ hoang khoá lâu, vừa mở ra liền bốc lên một luồng khói bụi dày đặc.

Thẩm Thời Đạm nhanh nhẹn nắm lấy cổ tay Minh Yên, kéo cô lùi lại một bước, khuỷu tay anh chắn trước mặt cô. Hương thơm nhè nhẹ của gỗ bao trùm lấy cả hai, khoảnh khắc này dường như càng gần hơn, tựa hồ như đang bao bọc lấy cô.

Không gian bên trong đại sảnh có mùi của sự hoang phế. Thẩm Thời Đạm và Minh Yên bước xuống bậc thang, Minh Yên bước hụt, Thẩm Thời Đạm giữ lấy khuỷu tay cô, tay còn lại nhẹ nhàng đỡ ngang eo cô.

“Cảm ơn.” Minh Yên nói khẽ, khéo léo tránh đi cái nhìn của anh.

Rồi tiếng cười nhẹ của Thẩm Thời Đạm vang lên, ngắn gọn, thoáng qua trong tích tắc.

Ánh đèn từ điện thoại tắt đi, mái vòm của đại sảnh vẫn lờ mờ ánh sáng từ ánh trăng, nhẹ nhàng phảng phất, chỉ đủ để nhìn thấy đường nét mờ nhạt của nhau.

Thoáng hiện thoáng ẩn, lại mang một nét lãng mạn khác biệt.

Minh Yên nghĩ, thế này cũng hay, hai người khi im lặng cũng sẽ không thấy ngại ngùng.

Cô kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống.

Thẩm Thời Đạm đứng trước mặt cô, dường như đang ngắm nhìn khung cảnh đêm trong đại sảnh. Một lúc sau, anh đột nhiên lên tiếng: “Minh Yên, tôi từng gặp em ở đây.”

Minh Yên nhíu mày, cố nhớ lại. Những lần cô đến đại sảnh này có thể đếm trên đầu ngón tay, sao lại từng gặp Thẩm Thời Đạm được?

Trong trí nhớ ít ỏi của cô, rõ ràng không tìm thấy bất kỳ sự liên quan nào với Thẩm Thời Đạm. Minh Yên hỏi: “Lúc nào vậy?”

“Có lẽ là buổi tiệc chào đón tân sinh viên.” Giọng nói trầm thấp của anh tựa như tiếng đàn vang lên trong màn đêm, chậm rãi lan tỏa: “Trước cả khi Thẩm Sơ Dương quen em.”

Anh nói xong, Minh Yên lập tức hồi tưởng lại. Trong buổi tiệc chào đón đó, cô có biểu diễn một tiết mục, chẳng lẽ là lúc đó? Sao cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

“Lúc đó anh ngồi ở đâu?”

Thẩm Thời Đạm chỉ lên khu vực VIP ở tầng ba, “Anh đứng ở đó, từng nhìn thấy em múa. Nhưng khi đó, anh không biết đó là em.” Cũng không nghĩ sẽ đến làm phiền cô.

Khung kính đó, anh từng hồi tưởng lại nhiều lần trong mơ, đến giờ vẫn nhớ rõ mồn một. Chỉ tiếc là hôm nay không có đèn để Minh Yên có thể nhìn rõ.

Không hiểu sao, dù hoàn toàn không biết về sự kiện này, nhưng trái tim Minh Yên vẫn khẽ rung động, tạo nên một cảm giác nhịp tim lệch đi kỳ lạ.

Có lẽ là do bầu không khí, hoặc cũng có thể là do hoàn cảnh, Minh Yên bất giác thuận theo lời anh, lại hỏi tiếp: “Vậy sau này anh có nhận ra em không?”

“Nhận ra rồi.” Tiếng cười khẽ của Thẩm Thời Đạm nhẹ nhàng chạm vào tâm trí của Minh Yên.

“Vậy sao anh không nói cho em biết?” Một ý nghĩ thôi thúc Minh Yên tiếp tục hỏi.

“Lúc nhận ra… em đã là bạn gái của Thẩm Sơ Dương rồi.” Giọng Thẩm Thời Đạm hạ thấp, mang theo chút tiếc nuối.

Nếu hai người không chia tay, có lẽ bí mật này sẽ mãi mãi được chôn giấu trong lòng anh.

Minh Yên cứng họng, cô muốn mở miệng nói gì đó nhưng không thể thốt ra lời nào để giải thích sự trùng hợp này. Cô nhớ lại lần đầu tiên khi Thẩm Sơ Dương đưa cô đến gặp Thẩm Thời Đạm, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng ngắn ngủi, rồi nhanh chóng bị che giấu dưới đôi mắt đen.

Một lúc sau, cô chuyển đề tài: “Anh có muốn xem em múa không?”

Ánh mắt Thẩm Thời Đạm dừng lại trên người cô, nhìn cô từ từ đứng lên.

“Điệu múa lần trước.”

Thẩm Thời Đạm khẽ ừ một tiếng. Minh Yên nhảy xuống khỏi sân khấu, anh đưa tay ra đỡ, lòng bàn tay chạm vào mu bàn tay mát lạnh của cô. Từ cái chạm tay ấy, một ngọn lửa âm ỉ bùng lên, anh luyến tiếc nên giữ thêm vài giây.

Giọng trầm ấm của anh chậm rãi vang lên: “Minh Yên, để anh tự giới thiệu lại. Anh là Thẩm.”

Minh Yên nhớ đến chữ ký trên tấm thiệp, giả vờ nắm lấy vạt váy, hơi cúi người, cong khóe môi nói: “Chào anh Thẩm. Em là Minh Yên, cảm ơn anh đã đến xem em múa.”

Tiết mục biểu diễn của Minh Yên trong cuộc thi tuyển chọn nhận được rất nhiều lượt xem trên diễn đàn trường, giúp cô có thêm chút danh tiếng.

Thời tiết ngày càng lạnh, Minh Yên lúc này đang cuộn mình trong ký túc xá làm bài thi cấp bốn, thì Văn Đình gọi điện đến: “Minh Yên, mau lên diễn đàn trường đi.”

Minh Yên đang tập trung vào phần đọc hiểu, nhất thời không phản ứng kịp: “Diễn đàn gì? Có chuyện gì sao?”

“Trời ạ! Mau xem đi, có người đăng ảnh của cậu, muốn bôi nhọ cậu, nói cậu nương nhờ bám vào người có quyền thế, còn có quan hệ thân thiết với hội đồng quản trị của trường.” Giọng của Văn Đình gấp đến nỗi lạc cả đi.

Ban đầu Minh Yên cũng không để ý, nhưng khi nghe đến hai chữ “hội đồng quản trị” tim cô khẽ rung lên.

Minh Yên lấy laptop ra, trong lúc chờ máy khởi động, cô đã thấy các bài đăng trên diễn đàn lớp mình. Có người bày tỏ bất bình, nhưng cũng có người thừa nước đục thả câu.

Cô nhìn thấy một số ảnh chụp màn hình của bài viết, lời lẽ sắc bén, người đó đặt câu hỏi trực tiếp đến việc Minh Yên có được quyền biểu diễn múa đơn có phải là thiên vị hay không.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc