Trần Vũ Châu bị đánh nằm trên mặt đất, ôm đầu xin tha. Bối Bội không đánh vào mặt cô ta, chỉ đánh vào người, đánh vào chỗ dưới tay không nguy hiểm đến tính mạng nhưng rất đau. Đánh cả một hồi lâu, thấy trong lòng dễ chịu hơn cô ta mới chịu dừng lại.
Cô ta ngồi xổm xuống, kéo tóc Trần Vũ Châu lôi người cô ta lên, cười ác độc: “Cô có thể nói với người khác là tôi đánh cô, xem xem sau đó ai sẽ tin cô nào.”
Trần Vũ Châu khóc lóc lắc đầu không nói nên lời.
Bối Bội nhìn dáng vẻ nước mắt đầm đìa của cô ta, vừa ghét bỏ lại vừa thấy thoải mái: “Muốn trách thì phải trách Tang La ấy, nếu không phải vì cô ta thì cô cũng không chịu khổ thế này đâu.” Dứt lời, cô ta quăng đầu Trần Vũ Châu ra, đứng dậy, thoải mái rời đi.
Cô ta nói câu đó vì muốn khiến Trần Vũ Châu hận Tang La, sau đó sẽ đi tìm Tang La gây rối. Nhưng cách thức này của cô ta, Trần Vũ Châu cũng đã từng làm qua, sao lại không biết cô ta nghĩ gì chứ? Trần Vũ Châu ngồi dậy, hai mắt nhìn ra cửa đầy vẻ hận thù.
Tất nhiên cô ta cũng giận cá chém thớt với Tang La. Nhưng những lợi ích Tang La có thể mang lại cho cô ta còn vượt xa những rắc rối cô mang lại. Cho nên, là một kẻ thông minh,Trần Vũ Châu sẽ không vì con săn sắt mà mất con cá rô, đi phá hỏng tình nghĩa bất ngờ có được với Tang La. Còn về phần Bối Bội, đây là một cô con gái nuôi ác độc trong ngoài bất nhất. Nhất định là cô ta ghen ghét Tang La nên mới làm vậy. Mà sở dĩ cô ta ghen ghét là vì Tang La ưu tú hơn cô ta, được yêu quý hơn cô ta, làm ảnh hưởng đến địa vị của cô ta, nếu không thì sao lại tức giận đến mức này?
Trần Vũ Châu suy bụng ta ra bụng người, phán đoán được đến bảy tám phần tâm lý của Bối Bội, trong lòng cũng đã có kế hoạch. Cô ta sẽ không đối đầu với Tang La, cô ta muốn vạch trần bộ mặt thật của Bối Bội, để Tang La đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Tang. Hôm nay Bối Bội dám đánh Trần Vũ Châu đến mức này chứng tỏ cô ta không hề coi đối phương ra gì, cô ta nhất định sẽ là chướng ngại trên con đường gia nhập xã hội thượng lưu của Trần Vũ Châu. Nếu không thì chẳng lẽ cô ta không sợ sau này Trần Vũ Châu sẽ trả thù sao? Vì vậy cô ta nhất định sẽ khiến cho Trần Vũ Châu không thể có được lợi ích gì từ Tang La.
Trần Vũ Châu nghĩ xong rồi nhổ ra một ngụm máu, cảm giác như có cái răng đang lung lay, trong lòng lại càng hận Bối Bội hơn.
Ngày hôm sau cô ta chịu đựng cơn đau khắp người đi đến Chủng viện tìm Tang La. Chủng viện không cho phép người của học viện khác vào trong nên cô ta chỉ có thể đứng chờ ở vòng phòng hộ màu lam ngoài cánh cổng lớn, nhờ người gác cổng báo với Tang La giúp, để Tang La đi ra ngoài gặp cô ta.
Trần Vũ Châu tới thăm dò thái độ của Tang La với Bối Bội. Vì cô ta không chắc chắn nếu nói thẳng ra chuyện Bối Bội đánh mình thì Tang La có tin không, hay nghĩ là cô ta nói linh tinh. Kết quả đã chứng minh dù Tang La có vẻ không thích Bối Bội lắm, nhưng vẫn rất tin tưởng nhân cách của cô ta, vì cô cảm thấy đứa trẻ do ba mẹ mình nuôi nấng chắc hẳn cũng không tệ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


