Mấy người tộc Thanh Ngõa kia nhìn bạn mình kêu gào mà ngẩn người, còn đang nghĩ sao tự nhiên kỹ thuật diễn lại tốt vậy, trông cũng ghê phết. Mãi đến khi thiếu niên nằm trên mặt đất chỉ vào Tang La tru tréo: “Cô, cô bóp gãy xương tôi. A a a a a! Đau chết tôi rồi! A a a a a! Tôi phải gϊếŧ cô!”
Hả?
Đám đông vây xem cũng lập tức rối loạn. Trước đó nhìn là biết thiếu niên này giả vờ, cố ý đụng phải cậu thiếu niên tộc Nhân mã kia. Nhưng phản ứng của bây giờ thì hình như giống như bị bóp cho gãy xương thật rồi. Ánh mắt mọi người khϊếp sợ nhìn về phía Tang La.
“Cô! Sao cô dám…” Bạn của tên kia trừng mắt chỉ vào Tang La.
Tang La cau mày: “Sao? Có ý gì? Tôi tốt bụng kiểm tra vết thương hộ, giúp các cậu tẩy sạch tội giả vờ bị đụng chạm, thế mà lại còn vu oan tôi à? Mọi người, mọi người vừa nghe cậu ta nói đấy, cậu ta nói là bị cậu bạn tộc Nhân mã đụng phải làm gãy xương, sao bây giờ lại đổ tội cho tôi? Sao nào? Tưởng tôi dễ bị bắt nạt à?”
“...”
Vừa tìm được con dê đầu đàn đám người lập tức lòng đầy hăng hái, dũng khí đầy tim, mỗi người một câu tiếp lời.
Bình thường toàn là đám người tộc Thanh Ngõa này ỷ vào việc nhà mình giàu có, sau lưng có chỗ dựa nên làm việc đổi trắng thay đen, trắng trợn đổ oan cho người khác. Đây mới là lần đầu tiên họ gặp phải cảnh bị người ta bắt nạt, có cảm giác như đã bị đánh gãy răng mà còn phải nuốt máu vào bụng. Đám người kia mất một lúc lâu cũng không nói được câu nào, vừa bối rối vừa tức giận lại vừa sợ hãi, loáng thoáng cảm nhận được cảm giác bị oan, tứ cố vô thân của cậu thiếu niên tộc Nhân mã kia.
Nhưng cô gái trước mặt không phải người của tộc Nhân mã để bọn họ có thể tùy tiện bắt nạt. Người lại giống tộc Ác ma thì chắc chắn là sinh viên của Học viện Quân sự. Đám sinh viên dã man của trường đó một khi nghe tin có bạn cùng trường bị bắt nạt thì không cần biết đúng sai, cả đám như ong vỡ tổ xông đến đánh chết người ta cũng là việc có thể xảy ra. Hơn nữa lại còn có Sifal là người hay bao che…
“Ôi ngầu quá đi! A a a a! Thành tích học tập tốt, được vào Chủng viện, lại còn có tinh thần trượng nghĩa, ngoài xấu trong tốt! A!” Ngay khi đám người kia ủ rũ chuẩn bị rời đi thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng một nữ sinh kích động kêu ra tiếng.
Bước chân của chúng chợt khựng lại, thế là chúng sống rồi. Ơ? Không phải sinh viên của Học viện Quân sự mà là Chủng viện sao?
...
Sau khi Tang La chạy đến Học viện Nghệ thuật thì Ngải Nặc Đức mới biết cô ra khỏi Chủng viện nhờ tin tức trên mạng.
Anh nhìn cảnh Tang La được đám sinh viên Học viện Nghệ thuật vây quanh, thấy cô tươi cười rạng rỡ nhìn họ, thấy một nam sinh ngồi cạnh cô mặt đỏ như đít khỉ, dù không nói câu nào nhưng đôi mắt luôn dính chặt vào người Tang La không rời đi…
Đúng là một học viện không hề có chút phong cách nào! Sinh viên trong Chủng viện sao có thể liều mạng đến gần không e dè như đám sinh viên này chứ? Ngải Nặc Đức cực kỳ không vui nghĩ thầm trong bụng. Thấy gương mặt tươi cười của Tang La, anh lại càng tức hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


