Tuôn ra một tràng dài những từ ngữ ca ngợi xong, nàng ta mới chém đinh chặt sắt tổng kết lại: "Sư huynh đối xử với mọi người tốt như vậy, những điều ngươi nói chắc chắn là hiểu lầm!"
"Nếu không thì chính là ngươi đang rắp tâm bôi nhọ huynh ấy!"
Tô Ly nhìn vẻ mặt kiên định thâm tình như biển, dẫu chết không sờn của Bạch Tử Vân, rồi lại liếc mắt sang khung cảnh Tề Vũ đang bị sư phụ đánh cho tơi bời, khóc lóc cầu xin tha thứ trên Thiên Đạo Chi Thư. Chớp mắt một cái, cả người nàng bỗng nhiên tỉnh táo, phấn chấn hẳn lên.
Nàng vẫy tay với Bạch Tử Vân, trong giọng nói đong đầy sự hưng phấn của kẻ xem kịch không chê chuyện lớn: "Tới đây, tới đây."
"Trăm nghe không bằng một thấy, ta dẫn ngươi đi chiêm ngưỡng vị Tề sư huynh trung trinh thiện lương của ngươi ngay bây giờ."
Nghe thấy lời này, Bạch Tử Vân kinh ngạc mở to hai mắt: Đi tìm Tề sư huynh ư?
Đó là khu vực nội môn mà, sao các nàng có thể vào được...
Nàng còn chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, đã cảm thấy trời đất như quay cuồng. Ngay chớp mắt tiếp theo, hai người đã đặt chân tới một tòa cung điện hoàn toàn xa lạ.
Hai bên đại điện sừng sững hai chiếc dược đỉnh lớn, mùi dược hương lượn lờ tỏa ra, tràn ngập khắp cả không gian.
Bạch Tử Vân thoáng chốc chết trân tại chỗ. Nàng thậm chí không kịp thắc mắc tại sao hai người trong điện lại không nhìn thấy các nàng, bởi trong đầu lúc này chỉ còn lại một ý niệm duy nhất:
Nàng chắc chắn là điên rồi!
Nếu không thì tại sao nàng lại nghe thấy vị Tề sư huynh anh minh thần võ của mình, thế mà lại là kẻ bắt cá hai tay, thậm chí còn to gan dám làm nhục cả sư mẫu cơ chứ!
Tô Ly ngắm nghía vẻ mặt hối hận tự trách của Tề Vũ, vô cùng hứng thú lên tiếng bình phẩm: "Eo khom chưa đủ thấp, giọng nói chưa đủ độ thành khẩn, khóc trông cũng khó coi quá..."
Nàng lắc lắc đầu, thấm thía nói: "Kỹ năng diễn xuất vẫn cần phải rèn giũa thêm a."
Bạch Tử Vân đang đứng ngây người bỗng bị giọng nói của nàng làm cho bừng tỉnh. Nàng hoảng hốt quay đầu, trong mắt ánh lên tia mong mỏi mà ngay cả bản thân cũng không nhận ra:
"Tề sư huynh huynh ấy thực sự đã cùng sư mẫu... dan díu sao?"
"Sao có thể chứ?" Tô Ly không cần nghĩ ngợi liền đáp lời.
Bạch Tử Vân còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe thấy câu tiếp theo của nàng.
"Sao có thể chỉ có mỗi sư mẫu được? Hắn ta qua lại với gần cả chục người lận cơ."
Khóe mắt Tô Ly liếc thấy sắc mặt trắng bệch của Bạch Tử Vân, lương tâm bỗng trỗi dậy mà tốt bụng an ủi một câu:
"Yên tâm đi, cho dù hắn có đạp nhiều thuyền như vậy, thì ngươi vẫn là người đặc biệt nhất."
"Đặc biệt thảm."
"Hu hu hu, tại sao lại như vậy chứ, Tề sư huynh rõ ràng từng thề thốt chỉ yêu mình ta cơ mà."
"Huynh ấy chẳng phải là người tôn sư trọng đạo nhất hay sao? Cớ sao lại dây dưa mờ ám với sư mẫu cơ chứ?"
"Hu hu hu hu ——"
Tô Ly nghe tiếng Bạch Tử Vân khóc lóc ỉ ôi, trách móc sướt mướt mà chỉ thấy sảng khoái từ thể xác lẫn tinh thần.
Nàng khẽ nhếch khóe môi, hưng phấn dán mắt vào hai người trong đại điện: Vừa hóng drama vừa có nhạc nền (tiếng khóc) kèm theo, cảm giác càng thêm đã đời!
Bên trong kết giới, âm thanh của các nàng bị phong bế hoàn toàn, tuyệt nhiên không một ai bên ngoài có thể nghe thấy.
Trong điện, Lương Thiên Trọng an tọa trên vị trí cao nhất, sắc mặt âm u nhìn chằm chằm Tề Vũ đang quỳ rạp dưới đất.
Dù cho lão đã phế bỏ tu vi của hắn, khiến hắn cả đời này không thể nào thăng tiến thêm được nữa, nhưng cứ nghĩ tới những chuyện đồi bại mà hắn đã làm, lão vẫn giận đến sôi gan lộn máu.
Lại thêm những lời bóc phốt trần trụi của cái âm thanh từ cõi ngoài kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

