"Ngươi có lẽ không biết, Tề sư huynh thực tâm đối xử với ta vô cùng, vô cùng tốt."
"Ví dụ như?" Tô Ly thuận miệng hỏi tới.
Hàng mi cong dài của Bạch Tử Vân khẽ rung rinh, trong giọng nói thoáng chút bẽn lẽn: "Tề sư huynh lúc nào cũng để tâm đến ta, thường xuyên quan tâm hỏi han xem ta có thấy khó chịu ở đâu không."
"Vậy là... chỉ hỏi han thôi á?"
Nghe thấy câu hỏi của Tô Ly, Bạch Tử Vân khẽ siết chặt bàn tay, lớn giọng hơn một chút: "Khi biết ta không khỏe, huynh ấy sẽ dặn dò ta phải nghỉ ngơi cho tốt, uống nhiều nước ấm vào!"
"Vậy là... chỉ dặn dò thôi á?"
Giọng Bạch Tử Vân càng lúc càng lớn, nhịp điệu cũng trở nên dồn dập hơn: "Tề sư huynh dù bận rộn trăm công nghìn việc, vẫn cố gắng dành thời gian tới thăm ta!"
"Vậy là... chỉ tới thăm thôi á?"
Bạch Tử Vân siết chặt tay thành nắm đấm: "Tề sư huynh huynh ấy, huynh ấy còn... tặng cho ta một khối thạch bài có khắc tên ta trên đó nữa!"
"Hừm... ý ngươi là cái cục đá vô tri vô giác, chẳng có tí linh khí nào, cái thứ mà chính ngươi cũng có thể tự khắc ra cả đống lấp đầy căn phòng á?"
Mặt Bạch Tử Vân đỏ bừng như gấc, đầu óc căng ra cố gắng vắt óc tìm lời lẽ để phản bác lại Tô Ly.
Cứ cái đà này, Tề Vũ một chân đạp tám thuyền xem ra vẫn còn bảo thủ chán. Vào tay nàng thì có mà đạp tám mươi thuyền cũng nên!
Bạch Tử Vân nghe những lời cảm thán của Tô Ly, sắc mặt biến ảo liên tục, nhưng cuối cùng vẫn kiên định dừng lại ở niềm tin mãnh liệt, không chút hối hận dành cho Tề Vũ.
"Khối thạch bài đó chính là do Tề sư huynh đích thân tự tay khắc!" Nàng vội vã chạy theo, lớn tiếng biện bạch cho Tề Vũ: "Từng nét bút đều đại diện cho tình yêu sâu đậm nhất huynh ấy dành cho ta!"
"Tuy huynh ấy chỉ tặng ta một khối thạch bài, tuy trong mắt ngươi khối thạch bài đó không đủ trân quý." Nàng ôm ngực, vẻ mặt đầy cảm động, "Nhưng tâm ý của huynh ấy lại là vô giá."
Tô Ly đang mải cảm thán tra nam ở giới Tu Tiên sao mà dễ diễn, nữ tu sĩ sao mà dễ lừa, liền nghe thấy giọng nói ngập tràn cảm động vang lên bên tai.
"Hắn ta sao có thể chỉ tặng ngươi một khối thạch bài chứ?" Nàng không cần suy nghĩ liền đáp lại: "Hắn không phải vừa mới tặng ngươi một cái Khiên Hồn Đinh đó sao?"
"Đắt giá lắm đấy! Hơn năm trăm viên linh thạch lận cơ mà!"
Đúng là g.i.ế.t người tru tâm.
Toàn bộ lời nói của Bạch Tử Vân đều bị nàng làm cho nghẹn ứ nơi cổ họng, miệng há ra rồi lại ngậm vào, ngậm vào rồi lại há ra.
Một lát sau, tựa như đã tự thuyết phục được chính mình, giọng nói của nàng ta lại đong đầy vẻ kiên định:
"Không sai, Tề sư huynh nỡ vì ta mà tiêu tốn nhiều linh thạch đến vậy, huynh ấy nhất định là thích ta!"
"Đó là hơn năm trăm viên linh thạch đấy! Bằng bổng lộc mấy năm trời của đệ tử ngoại môn rồi!!"
Tô Ly: "...?"
"Bây giờ ngươi vẫn cứ cảm thấy hắn cấy Khiên Hồn Đinh cho ngươi là vì muốn tốt cho ngươi sao??" Nàng dừng bước, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà nhìn Bạch Tử Vân.
Bạch Tử Vân không thèm suy nghĩ liền đáp: "Đương nhiên rồi!"
"Đạo hữu, ngươi thử cẩn thận ngẫm lại xem."
"Tại sao Tề sư huynh chỉ cấy Khiên Hồn Đinh cho mình ta mà không cấy cho người khác?" Bạch Tử Vân rành rọt phân tích: "Đó là vì đối với huynh ấy, ta là người đặc biệt nhất!"
"Huynh ấy nhất định vô cùng, vô cùng thích ta!"
Tô Ly: Ta nghe không hiểu, nhưng ta thực sự chấn động.jpg
Nàng chớp chớp mắt, tò mò hỏi thăm:
"Vậy giả sử ngươi phát hiện Tề sư huynh của ngươi là một tên tra nam trăng hoa, bắt cá nhiều tay thì sao?"
"Không thể nào!"
"Tại sao ngươi lại muốn bôi nhọ Tề sư huynh như vậy!" Bạch Tử Vân trợn tròn hai mắt, ánh mắt ngập tràn vẻ giận dữ, "Tề sư huynh làm người thiện lương, chân thành quả cảm, luôn yêu quý đồng môn, tôn sư trọng đạo, trung trinh không đổi..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

