Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lần đầu tiên Lạc Thanh Phong từ chối thất bại.
Cậu không nói một lời nào, lẳng lặng đưa thiếu nữ về nhà.
Trên đường đi mặc cho Tuyết Tiêu bắt chuyện thế nào cậu cũng không thèm đáp lại.
Chiêu thứ hai của Lạc Thanh Phong: im lặng xa cách.
Cậu cũng bắt đầu không giúp Tuyết Tiêu làm đề Toán nữa.
Tuyết Tiêu ngay tại chỗ biểu diễn cho cậu xem vẻ mặt đáng thương của thiếu nữ có trái tim tan nát.
Một chiếc xe mô tô ngã xuống đất, chủ xe đang hùng hùng hổ hổ bò dậy tháo mũ bảo hiểm mắng thiếu nữ: “Đù má mày có biết đi đường không hả……”
Thiếu niên chạy như bay trở lại chặn đứng nắm đấm mà chủ xe đang vung tới, ánh mắt của người vốn dĩ không có mấy cảm xúc dao động nay lại sắc bén như lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ, khiến người ta không rét mà run.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Tuyết Tiêu nửa ngồi dậy, vươn tay nắm lấy vạt áo Lạc Thanh Phong, đỏ hoe mắt nói lời xin lỗi.
Nhìn thiếu niên đã quay lại, Tuyết Tiêu thầm nghĩ, tuy rằng tình tiết máu chó, nhưng đúng là quá hữu dụng.
Đêm đó, Lạc Thanh Phong cõng Tuyết Tiêu bị trật chân đi trên đường về nhà.
Thiếu nữ hai tay ôm cổ cậu, cúi đầu dán vào bờ vai gầy gò của cậu, đỏ hoe mắt thấp giọng nói: “Nếu tớ làm sai cái gì thì cậu nói đi, tớ sửa, cậu đừng không để ý tới tớ.”
Bước chân Lạc Thanh Phong dừng lại, hơi cúi đầu, nửa người cậu chìm trong bóng tối của đèn đường, không nhìn rõ khuôn mặt.
“Thịnh Tuyết Tiêu, tại sao cậu……” Giọng nói trong trẻo của thiếu niên lần đầu tiên trở nên trầm thấp khàn khàn, “Cứ nhất định phải đến trêu chọc tôi?”
Tuyết Tiêu cong mắt cười, ngẩng đầu khỏi lưng cậu, nằm bên tai cậu nhỏ giọng nói: “Bởi vì tớ muốn cùng cậu trở thành cặp đôi hợp nhất thiên hạ, thích cậu nhất nhất nhất trên đời.”
Lạc Thanh Phong hồi lâu không nói gì.
Tuyết Tiêu lặng lẽ quan sát, phát hiện vành tai thấp thoáng dưới mái tóc đen của cậu đã lặng lẽ đỏ lên.
Từ đây, phòng tuyến tâm lý của thiếu niên hoàn toàn bị đánh tan.
Trước khi mạt thế ập đến, Tuyết Tiêu đều đi theo tuyến tình cảm vườn trường.
Cả ngày chỉ toàn trêu chọc Lạc Thanh Phong đã động lòng xuân.
Thứ bảy, buổi sáng ngày mạt thế xảy ra.
Tuyết Tiêu thấy Lạc Thanh Phong đang cho mèo hoang ven đường ăn, đối diện với con mèo mướp đang hung hăng kêu gào với mình, nhóc con lại làm nũng cọ cọ vào ống quần thiếu niên.
Lạc Thanh Phong còn rất nể tình gãi cằm nó, con mèo mướp cũng vì thế mà phát ra tiếng rừ rừ thoải mái.
Tuyết Tiêu nhìn người, lại nhìn mèo, trong lòng cười lạnh, lẳng lặng rời đi.
Một lát sau, Lạc Thanh Phong thấy thiếu nữ quay lại, trên đầu đeo tai mèo màu hồng, cực kỳ đáng yêu kêu với cậu: “Meo, meo meo meo ~”
Lạc Thanh Phong chỉ nhìn thoáng qua liền không nhịn được cười ra tiếng.
Cậu với vẻ mặt dịu dàng đi về phía Tuyết Tiêu, đưa tay xoa xoa đầu cô.
Tuyết Tiêu hơi ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt đang cười nhưng trong lòng lại không chút dao động.
Đêm nay cô muốn đi theo cốt truyện, đẩy chàng thiếu niên dịu dàng này xuống địa ngục.
Đúng sáu giờ chiều, Tuyết Tiêu cùng Lạc Thanh Phong vào rạp chiếu phim.
Bởi vì là cuối tuần nên người rất đông, hai người xem lại là một bộ phim hài kịch ăn khách, cả buổi đều tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
Tuyết Tiêu cũng đang cười.
Khi bộ phim kết thúc mà không thấy nhân viên bật đèn lên, Tuyết Tiêu liền biết đã xảy ra vấn đề.
Nhưng mọi người chỉ cho rằng đó là một sự cố kỹ thuật.
Phần lớn mọi người đều chưa đi, chờ xem trứng phục sinh (after-credit) cuối phim, lại có mấy người dẫn đầu rời chỗ, đi ra phía cửa ra vào để mở cửa.
Vốn dĩ không có ai chú ý tới hai người rời đi kia, nhưng sau khi cửa mở, họ lại bị tiếng la hét thảm thiết thu hút.
Tai nạn ập đến không hề báo trước, từ nơi này bắt đầu liền không thể vãn hồi nữa.
Sau khi cánh cửa kia mở ra, tiếng kêu thảm thiết và tiếng còi báo động trước đó bị cách ly ở bên ngoài dồn dập ập tới, kích thích màng nhĩ và trái tim, đám người đang ngồi trên ghế cười đùa đều thét lên đứng dậy.
Lạc Thanh Phong lập tức kéo lấy Tuyết Tiêu đầu tiên, có thể cảm nhận được tay thiếu niên đang run rẩy nhè nhẹ, nhưng vẫn nắm chặt lấy cô, kéo cô vào trong lòng mình.
“Cái thứ gì vậy!” Bên cạnh có người hoảng loạn hô to, “Mau báo cảnh sát! Báo cảnh sát đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


