Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tám tuổi cha mẹ qua đời vì tai nạn xe, chú ruột chiếm đoạt gia sản, từ nhỏ đã phải chịu đựng sự coi thường của thím và sự bắt nạt của anh họ, thậm chí ông chú độc ác còn vài lần muốn tạo ra tai nạn ngoài ý muốn cho cậu, để hoàn toàn tiếp quản toàn bộ gia sản.
Cho dù vượt qua được thời niên thiếu bất hạnh để về sau trở thành đại ma vương, cậu vẫn phải chịu đựng cảnh ba gã nam phụ thân mật đủ kiểu với nữ chính ngay dưới mí mắt mình.
Quả thực là nam chính thảm nhất và bị “cắm sừng” nhiều nhất mà cô từng thấy!
Tuyết Tiêu thậm chí còn cảm thấy tác giả có thù oán với nam chính, nếu không thì tại sao lại ngược cậu ấy như vậy?
—— Từ từ đã, hình như đây vốn dĩ chính là truyện ngược mà.
Tuyết Tiêu giơ tay vuốt mặt, khoảng cách với nam chính đã rất gần rồi, phải tập trung thôi.
Kịch bản không có miêu tả về thiết lập nhân vật nam chính thời niên thiếu, nhưng nam chính sau mạt thế là một đại ma vương có tâm tư khó đoán, mặt lúc nào cũng châm biếm, khiến người ta nhìn thôi đã thấy sợ.
Còn hiện tại sao ——
“Lạc Thanh Phong, buổi sáng tốt lành nha.” Thiếu nữ đặt hộp sữa bò giấu sau lưng lên bàn, nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời với thiếu niên.
Lạc Thanh Phong bị cô làm cho giật mình, có chút kinh ngạc nhìn lại.
Trong đôi mắt màu trà phản chiếu nụ cười của thiếu nữ, ngọt ngào mà không ngấy.
“Chào buổi sáng.” Lạc Thanh Phong lễ phép đáp lại.
“cô ấy giao cho tớ mấy bài tập, bảo là nếu tớ giải không ra thì tối nay đừng có về nhà.” Tuyết Tiêu lấy mấy bài toán mà hệ thống đã chuẩn bị sẵn ra với vẻ vô cùng đáng thương.
“Lạc Thanh Phong, cậu giúp tớ xem làm như thế nào có được không?”
Giọng nói thiếu nữ trong trẻo ngọt ngào cố ý mang theo chút nũng nịu, mặc cho ai nghe xong cũng đều không kiềm lòng được.
Gương mặt bình tĩnh của Lạc Thanh Phong không có bất kỳ dao động nào.
Tuyết Tiêu giơ tay làm bộ thề thốt: “Chị tớ thực sự nói được là làm được đấy!”
Một lúc lâu sau, thiếu niên mới nhận lấy, nhẹ giọng nói: “Để tôi xem thử.”
Từ đó, Lạc Thanh Phong bắt đầu cuộc đời mỗi ngày giúp người nào đó giải ba bài toán.
Tuyết Tiêu rất nhanh đã dò ra được tính cách của nam chính thời niên thiếu.
Thích yên tĩnh, dịu dàng, đối nhân xử thế vô cùng lễ phép, cho dù trong lòng không thích thì cũng sẽ không nói lời cay đắng.
Là một đứa trẻ lương thiện.
Tuyết Tiêu dùng hết mọi chiêu số của mình lên người Lạc Thanh Phong.
Đều là kinh nghiệm cô tích lũy được sau bao lần lăn lộn trong các bộ truyện thanh xuân vườn trường.
Chung quy chỉ có bốn chữ: Mặt dày mày dạn.
Nhờ vào cái cớ làm bài tập mỗi ngày, cô và Lạc Thanh Phong ngày càng thân thiết hơn.
Tục ngữ có câu chỉ cần chủ động thì chúng ta sẽ có chuyện xưa, Tuyết Tiêu đối với cậu chính là quá chủ động, quan tâm mọi lúc mọi nơi và trêu chọc gãi đúng chỗ ngứa.
Lạc Thanh Phong vốn thiếu thốn tình thương từ nhỏ, sức chống cự đối với một Tuyết Tiêu như vậy đang dần dần suy giảm.
Tuyết Tiêu vẫn đang tiếp tục nỗ lực.
Lạc Thanh Phong không hề ngốc, ngược lại cậu rất thông minh, ít nhiều đã nhận ra tâm tư của Tuyết Tiêu, vì thế có một khoảng thời gian cậu bắt đầu cố tình giữ khoảng cách với cô.
Cậu làm vậy với ý đồ khiến bản thân bình tĩnh lại.
Hôm đó trời mưa trước giờ tan học, Tuyết Tiêu nói với cậu rằng mình quên mang dù, liệu có thể đi cùng cậu được không.
Lạc Thanh Phong từ chối, nói: “Tôi có việc phải về trước, không đưa cậu về được.”
Nhìn ánh mắt thất vọng của thiếu nữ, thiếu niên quyết tâm quay người rời đi.
Tuyết Tiêu thấy cậu muốn đi thật, trong lòng thầm cảm thán, thiếu niên này có chí khí đấy.
Lạc Thanh Phong mới đi được hai bước, liền nghe thấy giọng một nam sinh truyền đến từ phía sau: “Tuyết Tiêu! Trời mưa cậu không mang dù à? Lại đây lại đây, tớ đưa cậu về, dù tớ to lắm!”
Lạc Thanh Phong hơi mím môi, tay nắm chặt cán dù.
Tuyết Tiêu đáp: “Không cần đâu, chút mưa này tính là gì!”
Giây tiếp theo, nam sinh kia trợn mắt há hốc mồm nhìn Tuyết Tiêu mang vẻ mặt anh dũng lao vào màn mưa to.
Cô còn chạy nữa chứ.
Chưa đầy hai giây đã chạy vượt qua Lạc Thanh Phong.
Lạc Thanh Phong: “……”
Cậu lập tức đuổi theo, tóm lấy người kia kéo vào trong ô.
Tuyết Tiêu còn ngây thơ hỏi: “Ủa? Thanh Phong, cậu làm gì vậy, không phải bảo có việc sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)