Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi mang thai tôi ly hôn ảnh đế Chương 7: Quay Chương Trình

Cài Đặt

Chương 7: Quay Chương Trình

Kỳ đầu tiên của chương trình được ghi hình ở Mộc Nam Hương, một thôn trang nhỏ non xanh nước biếc. Từ trung tâm thành phố lái xe tới đó, đại khái mất khoảng năm giờ.

Đến thị trấn thì đã hơn hai giờ chiều. Mọi người cần tập trung tại trấn, sau đó cùng nhau ngồi xe buýt nhỏ đến Mộc Nam Hương.

Tháng tám, mặt trời vẫn gay gắt dữ dội, phơi đến mức đầu óc choáng váng. Đạo diễn, quay phim xung quanh ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, đứng dưới bóng cây bên cạnh, lè lưỡi thở hồng hộc.

Ngôn Án từ chiếc xe có điều hòa mát lạnh bước xuống, cũng bị nắng chiếu đến choáng nhẹ.

Tuy tộc cỏ đồng tiền thích ánh mặt trời, nhưng thích không phải kiểu mặt trời nắng nóng như thế này.

Mặt trời tháng tám thật sự rất khó chịu.

Không chỉ phơi đến mức cô thấy không thoải mái, ngay cả chanh và mướp đắng nhỏ trong túi cô cũng bắt đầu bồn chồn bất an, thỉnh thoảng lại động đậy một cái.

Ngôn Án sờ đầu mình, nheo mắt nhìn mặt trời chói chang trên đầu, dứt khoát xa xỉ dùng linh lực để tạo ra khí lạnh.

Thù lao chương trình là 100 vạn, tạm ứng trước 30 vạn, 70 vạn còn lại sẽ được thanh toán sau khi ghi hình xong.

Khoản tạm ứng 30 vạn đó cô đã nhận từ sớm, toàn bộ đều chuyển hóa thành linh lực dự trữ. Tỷ giá hối đoái một với một, đồng nghĩa với việc hiện tại cô có 30 vạn linh lực. Khí lạnh tuy hao tiền, nhưng một giờ cũng chỉ tốn có một trăm đồng!

Phải tiêu, nhất định phải tiêu! Không tiêu thì cô sẽ bị mặt trời phơi khô mất! Đến lúc đó cô sẽ biến thành một gốc cỏ đồng tiền khô héo, gió thổi qua là tan thành sợi bụi trong trời đất.

Thực thảm.

Dù sao thì một ngàn vạn vẫn còn xa vời, cùng lắm thì bốn hạt giống nảy mầm chậm một chút vậy.

Trong lòng còn nghĩ: nhiệt độ ở nông thôn quả nhiên thấp hơn trong thành phố một chút, đúng là nơi tránh nóng lý tưởng mùa hè.

Người dân địa phương ở nông thôn: …Các người đang đùa tôi đấy à?

Giải quyết xong vấn đề nắng nóng, Ngôn Án tâm trạng vui vẻ, đeo ba lô to, kéo vali hành lý, mang theo hai đứa bé đang trốn trong túi không ai phát hiện, đi đến điểm tập hợp phía trước.

Tại điểm tập hợp đã có người tới trước. Đó là một nam sinh cao gầy, đội mũ lưỡi trai trắng, đứng yên lặng một cách an tĩnh.

Ánh mắt Ngôn Án sáng lên, chậm rãi chạy tới, trên mặt nở nụ cười thân thiện, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ xinh, giọng nói trong trẻo: “Cậu là Giang Thiên phải không?”

Giang Thiên nghe vậy ngẩng đầu, khuôn mặt ngây ngô non nớt. Cậu dường như không quá quen với việc đứng gần con gái như vậy, vành tai hơi đỏ lên, nói: “Là tôi.”

Giang Thiên năm nay mười tám tuổi, là một streamer e-sports rất nổi tiếng trên mạng. Thao tác của cậu cực kỳ trâu bò, không hề thua kém tuyển thủ chuyên nghiệp. Nghe nói người đại diện của các câu lạc bộ đã tìm đến Giang Thiên vô số lần, nhưng cậu đều từ chối gia nhập, nguyên nhân không rõ.

Đây là lần đầu tiên cậu lộ diện trước công chúng.

Cậu vừa cao lại đẹp trai, đứng dưới ánh nắng chói chang giống hệt nam chính trong phim thanh xuân vườn trường, thu hoạch vô số trái tim thiếu niên thiếu nữ.

Phòng livestream lập tức sôi trào.

【 Mẹ nó mẹ nó mẹ nó, Thiên ca hoàn toàn không giống tưởng tượng của tôi luôn!!! 】

【 Thao tác trâu bò như vậy, làm bao người phải run sợ, vậy mà Thiên ca của tôi lại lớn lên như thế này á!!! 】

【 Thiên ca em yêu anh! Thiên ca nhìn em đi! Anh có thiếu bạn gái không, loại biết ăn biết ngủ làm ấm giường ấy! 】

【 Là tiểu tỷ tỷ người mới à? Thật đáng yêu nha. 】

Ngôn Án vui vẻ tự giới thiệu với Giang Thiên: “Xin chào, tôi là Ngôn Án!”

“Xin chào, Ngôn Án—” Giang Thiên hơi ngập ngừng, dường như cảm thấy gọi thẳng tên thì có chút không lễ phép, nên do dự thêm một tiếng, “tỷ.”

Ngôn Án chớp chớp mắt, ngữ khí chân thành: “Cậu cứ gọi thẳng tên tôi là được, tôi chỉ hơn cậu có hai tuổi thôi, có thể bỏ qua mà.”

Thực ra cô đã hơn hai trăm tuổi.

Nhưng sau khi xuyên đến thế giới này, Ngôn Án tự động bỏ đi một đơn vị giảm tuổi của mình thành hai mươi.

Tính từ lúc xuyên qua đến nay đã ba năm, cô hiện tại đã 203 tuổi, bớt đi một đơn vị thì là 20.3 tuổi. Bốn bỏ năm lên một chút, vẫn là hai mươi thôi!

Hoàn toàn không có vấn đề gì hết!

Giang Thiên có chút ngượng ngùng sờ mũ lưỡi trai trên đầu: “Được.”

Vừa dứt lời, phía bên kia cùng lúc có hai chiếc xe dừng lại.

Hai người đồng thời quay đầu nhìn qua, là hai nữ khách mời còn lại của chương trình.

Một người là Kỷ Lan — nữ diễn viên hành động điện ảnh rất có tiếng trong mấy năm gần đây. Chị đeo kính râm, một tay đút túi quần, bước đi mang theo khí thế, vừa ngầu vừa dứt khoát. Nhìn thấy bọn họ, chị chỉ khẽ gật đầu, coi như đã chào hỏi.

Người còn lại là Ôn Dạng — nữ diễn viên trẻ vừa đóng một bộ phim thanh xuân thần tượng, gần đây rất nổi, được cư dân mạng gọi là “mối tình đầu quốc dân”. Cô tóc đen váy trắng, nụ cười hơi ngượng ngùng, chào hỏi rất lễ phép nhưng nói không nhiều. Cô đứng sang một bên, dáng vẻ rụt rè, thỉnh thoảng lại nhìn về phía con đường phía xa, trông có chút lơ đãng, như thể đang đợi ai đó.

Bãi đất trống này xung quanh không có cây cối che chắn, nắng gắt chiếu thẳng xuống. Ngôn Án có linh lực nên không cảm thấy nóng.

Nhưng cô nhìn thấy em giai Giang Thiên — đứng gần mình nhất — nóng đến mức trên trán túa mồ hôi mịn. Trái lại, hai nữ minh tinh đứng xa cô thì lại giống cô, hoàn toàn không có cảm giác gì.

Ôn Dạng cầm ô vẫn giữ lớp trang điểm tinh xảo, trông không hề giống người đang đứng dưới ánh nắng chói chang, mà ngược lại giống như đang ở giữa tiết xuân, kiễng chân mong đợi tình lang của mình.

Kỷ Lan thậm chí còn không che ô, tình trạng cũng tương tự. Chỉ là chị có chút bực bội. Ngôn Án nhạy bén cảm nhận được sự bực bội đó không phải vì nóng, mà là vì nguyên nhân khác.

Cô nhiều lần nhìn về phía chiếc xe buýt nhỏ đang đỗ phía sau, dường như muốn bước lên ngồi chờ, nhưng không biết vì lý do gì, cuối cùng cô vẫn không đi mà cùng mọi người đứng chờ ở đó.

Thì ra là vậy, mọi người có xe nhưng không ai lên trước bật điều hòa, đều là đang đợi vị đại lão thần bí avatar đen kia!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc