Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi cúp điện thoại, Ngôn Án vẫn không sao kìm được kích động. Cô ba bước gộp hai, túm ngay hai phiến lá trên đỉnh đầu mình, nhét thẳng vào miệng hai đứa nhỏ đang vây quanh bên cạnh: “Thanh nhiệt giải độc, ăn nhiều một chút có lợi cho sức khỏe!”
Đột nhiên không kịp đề phòng bị nhét đầy miệng lá cỏ đồng tiền—Ngôn Mông Mông & Ngôn Khốc Khốc: “???”
Ngôn Khốc Khốc vất vả lắm mới nuốt trôi được phiến lá, nói: “Mẹ, con cũng có thể thanh nhiệt giải độc mà.”
Mướp đắng cũng có công dụng này.
Ngôn Án: “Nhưng mẹ không ăn đắng nha.”
Ngôn Khốc Khốc: ┮n┭
Cô xoa đầu nhỏ của Ngôn Khốc Khốc, vừa định thu tay lại để gọi điện thì chợt thấy ánh mắt long lanh, đầy mong đợi của Ngôn Mông Mông đang nhìn mình.
Trong không khí, bắt đầu lan ra một chút… vị chua nhè nhẹ.
Ngôn Án vội vàng xoa đầu Ngôn Mông Mông. Sau khi “xử lý công bằng” chuyện xoa đầu xong, cô cầm điện thoại lên, ngồi xổm cạnh đứa nhỏ còn chưa mọc mầm, gọi cho Lương Bạch Vũ.
Phía sau, Ngôn Mông Mông và Ngôn Khốc Khốc cũng lon ton lại đây, cùng cô ngồi xổm xuống.
Lương Bạch Vũ rất nhanh đã bắt máy: “Đồng Tiền, có chuyện gì thế?”
“Bồ câu!” Ngôn Án vui mừng báo tin: “Tớ đậu rồi! Vừa nãy đạo diễn gọi điện cho tớ, bảo tớ lát nữa đến ký hợp đồng. Cảm ơn cậu nha! Tớ gửi chuyển phát nhanh cho cậu ít lá cỏ đồng tiền được không? Dạo này cậu bị nóng trong đúng không? Có thể pha trà uống đó!”
Lương Bạch Vũ: “Được thôi. Nhưng… cậu đậu rồi à?”
Ngôn Án: “Ừm! Đậu rồi! Hôm qua thử kính, hôm nay đã qua, đạo diễn bạn cậu hiệu suất cao ghê á!”
Lương Bạch Vũ: “Nhưng mà… hình như tớ quên chưa nói với đạo diễn.”
Ngôn Án: “Cái gì???”
Lương Bạch Vũ thảnh thơi vắt chéo chân, cả người như không xương tựa vào sô pha: “Không sao đâu, cũng như nhau cả thôi. Dù tớ có nói hay không, cậu chẳng vẫn qua đó sao?”
Ngôn Án: “!!!”
Bài học xương máu: tuyệt đối đừng làm bạn với bồ câu!
Nhưng xét thấy tình bạn nhiều năm, lại hiểu rất rõ bản năng “bồ câu” ăn sâu trong máu của bạn mình, Ngôn Án nhanh chóng bỏ qua chuyện bạn thân không đáng tin, vui vẻ chia sẻ: “Họ trả tớ thù lao 100 vạn.”
Lương Bạch Vũ: “Ờ.”
Ngôn Án thuận miệng hỏi: “Thù lao đóng phim của cậu là bao nhiêu?”
Lương Bạch Vũ: “Quên rồi, chắc mấy chục triệu.”
Ngôn Án: “!!!”
Lương Bạch Vũ: “À đúng rồi, lên chương trình thì giả vờ không quen biết tớ nhá.”
Ngôn Án ngơ ngác: “Hả? Vì sao vậy?”
Lương Bạch Vũ: “Fan của tớ rất điên cuồng, anti còn điên hơn. Tránh xa tớ một chút sẽ tốt cho cậu.”
Ngôn Án nhớ tới mấy lời bình luận trên mạng, vội vàng gật đầu như giã gạo, dứt khoát nói:
“Được, tớ sẽ tránh xa cậu một chút!”
Hai người đang định nói thêm gì đó thì Ngôn Án chợt nghe bên kia điện thoại truyền đến tiếng gầm giận dữ của một người đàn ông.
“A! Lương Bạch Vũ! Lương Bạch Vũ! Chiều nay quay MV cậu có nhớ không hả! Cậu lại đến muộn rồi! Tôi đã nhắc cậu bao nhiêu lần rồi! Cậu không phải nói là đã xuất phát, đang trên đường, sắp tới rồi sao! Thế sao cậu còn nằm trên sô pha hả! Cậu lại muốn bồi thường tiền vi phạm hợp đồng à! Lương Bạch Vũ, có cần tôi nhắc cậu không, trên đầu cậu còn dư được bao nhiêu tiền hả! Giới giải trí còn có minh tinh nào nghèo hơn cậu không! Hả! Cậu có thể có chút khái niệm về thời gian được không hả! Hả!”
Ba mẹ con bị tiếng rống làm cho phiến lá trên người cũng run lên bần bật.
Ngôn Án tuy không nhìn thấy người, nhưng chỉ cách điện thoại thôi cũng có thể khẳng định, sắc mặt người đại diện của Lương Bạch Vũ lúc này nhất định đã xanh mét, nói không chừng giây tiếp theo còn có thể tức đến mức phun ra một búng máu.
Cô nói một tiếng tạm biệt rồi trực tiếp cúp máy.
Lương Bạch Vũ mấy năm nay làm ca sĩ rất nổi, nhưng lại cực kỳ nghèo, chỉ khá hơn Ngôn Án một chút.
Vì sao ư? Bởi vì không phải đến muộn thì cũng là cho người khác leo cây, tiền kiếm được đều đem đi bồi tiền vi phạm hợp đồng. Đây cũng chính là lý do vì sao hắn lại có nhiều anti đến vậy.
Dù sao thì một ca sĩ, ngay cả buổi biểu diễn của chính mình cũng có thể đến trễ nửa ngày, anti nhiều lại còn điên cuồng, kỳ thực cũng là… rất bình thường.
Lúc đầu, khi Ngôn Án liên tiếp bị Lương Bạch Vũ cho leo cây ba lần, cô đã tức đến mức trực tiếp lao lên đánh hắn, còn giựt mấy cọng lông bồ câu của hắn.
Nhưng hoàn toàn vô dụng, hắn vẫn cứ làm theo ý mình. Theo cách nói của hắn thì, thân là bạn tốt, hắn có thể giúp cô không tiếc mạng sống, nhưng bảo hắn không đến muộn, không cho người khác leo cây? Xin lỗi, không có khả năng, còn không bằng nằm mơ cho nhanh.
Ngôn Án cũng quen rồi, tộc bồ câu vốn dĩ không có con nào đáng tin cả! Không có! Một con cũng không!
Việc ký hợp đồng diễn ra rất thuận lợi. Kỳ đầu tiên của chương trình được ấn định vào một tháng sau. Cách ngày ghi hình nửa tháng, đạo diễn lập một nhóm WeChat.
Khách mời của chương trình tổng cộng sáu người, sắp xếp theo thứ tự thâm niên lần lượt là: Avatar đen, Lương Bạch Vũ, Kỷ Lan, Ôn Dạng, Giang Thiên, Ngôn Án.
Đạo diễn đã nói trước, Avatar đen là khách mời thần bí, lai lịch dường như rất lớn. Vì hiệu quả chương trình, phải đến đúng ngày ghi hình, bọn họ mới biết được thân phận thật sự của người này.
Trên mạng, những suy đoán xoay quanh Avater đen cũng đủ kiểu thất loạn bát tao, nhưng dù thế nào đi nữa, đối phương chắc chắn là nhân vật có tiếng trong giới giải trí, chỉ khác ở chỗ là người này hay người kia mà thôi.
Ngôn Án từ trước đến nay luôn quán triệt phương châm nhân mạch càng nhiều càng tốt, nên sau khi được kéo vào nhóm, cô rất tự nhiên chủ động kết bạn với tất cả mọi người trong nhóm.
Ngoại trừ Lương Bạch Vũ, những người còn lại đều không quen biết cô. Hơn nữa Ngôn Án lại là người mới, cho nên sau khi kết bạn, đa phần chỉ chào hỏi xã giao vài câu là thôi.
Vị đại lão avatar toàn màu đen kia là người cuối cùng trong nhóm chấp nhận lời mời kết bạn của cô.
Ngôn Án theo khuôn mẫu thống nhất gửi lời chào.
Án Án rất cần tiền: Chào tiền bối, tôi là Ngôn Án ~
Án Án rất cần tiền: Tôi là người mới, đến lúc thu tiết mục nếu có chỗ nào không hiểu, còn mong tiền bối chiếu cố nhiều hơn ~
Kỳ Duyên cầm điện thoại đi ra sân biệt thự. Trong viện có một hồ nước nhân tạo xây bằng đá, nước hồ trong veo. Trên mặt nước trồng đầy cỏ đồng tiền, phía dưới là đàn cá nhỏ bơi qua bơi lại.
Môi trường quá tốt, cỏ đồng tiền mọc um tùm xanh tốt, chỉ có vài phiến lá không biết vì nguyên nhân gì mà ngả vàng.
Hắn dừng bước, cúi người xuống, đưa tay chạm vào chiếc lá tròn đã úa vàng kia. Ngón tay khẽ vuốt, đột nhiên không chút lưu tình ngắt phiến lá đó. Phiến lá nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, bị hắn vô thức vê nhẹ từng chút một.
Nhìn tin nhắn do vợ cũ gửi tới, Kỳ Duyên khẽ cười.
Chiếu cố nhiều hơn sao?
Hắn nắm chặt lá cỏ đồng tiền trong tay, vo tròn lại, tùy tiện ném sang một bên, thờ ơ bước lên, giẫm qua mà không hề ngoái đầu nhìn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)