Lương Bạch Vũ: Rất an toàn.
Ngôn Án: Thật đáng tiếc.
Ngôn Án phủi phủi lớp bụi trắng dính trên người, giả bộ như người xa lạ, ngoan ngoãn chào hỏi: “Lương lão sư, mọi người đều đang đợi anh.”
Lương Bạch Vũ rất vừa ý cách xưng hô này của Ngôn Án: “Ừm, vậy đi thôi.”
Hai người một trước một sau đi xuống lầu.
Người đã đến đông đủ, đạo diễn bắt đầu công bố nhiệm vụ.
Theo kịch bản gameshow thông thường, thường phải ra nhiệm vụ, rồi để bọn họ tự thương lượng phân công, hoặc là rút thăm quyết định.
Nhưng 《Nhân Gian Pháo Hoa Vị 》 lại đi theo lối riêng, nhiệm vụ không phải rút thăm, cũng không phải để bọn họ tự quyết định, mà là tổ đạo diễn cưỡng chế ghép cặp và công bố.
Đạo diễn: “Mọi người bắt đầu chuẩn bị bữa tối hôm nay, phân công nhiệm vụ như sau: Kỷ Lan và Giang Thiên bắt cá, Lương Bạch Vũ và Ôn Dạng hái rau, Kỳ Duyên và Ngôn Án bắt gà.”
Vừa dứt lời, một nhà vui mừng, hai nhà sầu não.
Kỷ Lan chỉ có một yêu cầu duy nhất là đừng bị xếp chung với Lương Bạch Vũ, nếu không chị sẽ phát điên mất. Vì vậy chị lập tức đứng dậy, cầm theo dụng cụ bắt cá ra ngoài.
Giang Thiên nghe đến bắt cá cũng vui vẻ háo hức muốn thử, mang theo lòng hiếu kỳ của thiếu niên, vội vàng lấy những dụng cụ còn lại, đuổi theo Kỷ Lan.
Còn trong phòng khách, hai tổ còn lại đều có phần bi thảm.
Đương nhiên, thảm nhất là Ngôn Án và Ôn Dạng.
Ngôn Án không muốn ở cùng chồng cũ, đó là sự kháng cự xuất phát từ bản năng. Thật ra ba năm trước cô đã sợ hắn rồi, chỉ là bị sắc đẹp mê hoặc, bí quá hóa liều thôi.
Nhưng hiện tại, mỹ sắc đã nếm trải rồi, ngay cả con cũng có rồi. Cô tất nhiên muốn giữ khoảng cách.
Còn Ôn Dạng thì chỉ muốn ở cùng Kỳ Duyên.
Nhưng không còn cách nào khác. Đối mặt với camera, hai nữ khách mời cũng không dám nói muốn đổi nam khách mời, vì vậy chỉ có thể nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, đi đến nơi mình nên đi.
Từ nhà đi tới chuồng gà mất khoảng mười phút.
Kỳ Duyên đi phía trước.
Dưới ống kính, biểu cảm của hắn được duy trì rất tốt, không để lộ những thứ không nên có, tất cả đều được che giấu thỏa đáng sau gương mặt hoàn mỹ kia. Nhìn qua hắn chỉ là một ảnh đế có phần trầm mặc, lạnh lùng, không quá nói nhiều, mang theo vài phần xa cách và cảm giác thần bí.
Fan rất thích kiểu thiết lập nhân vật này.
Ngôn Án cắn môi, thầm nghĩ chồng cũ đúng là trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu.
Cô cúi đầu, bước đi chậm chạp, dây dưa kéo dài thời gian.
Đi tới một bụi cây, cô chớp chớp mắt, nhìn quanh một vòng, đột nhiên ngồi xổm xuống, nói: “Tôi muốn buộc dây giày.”
Nhưng mà dây giày lại không bị tuột.
Anh trai quay phim: “……”
【???】
【…… Tôi đã mà, Ngôn Án im lặng là thể nào cũng có chiêu lớn 】
【Án Án tiểu tỷ tỷ đúng là diễn quá nhiều. Cô ấy lại muốn làm gì đây, mặc kệ làm gì tôi cũng cười trước đã. 】
Nhìn dây giày vẫn nguyên vẹn không hề hấn gì, Ngôn Án vô cùng bình tĩnh tháo ra, còn nghiêm túc giải thích cho hành vi của mình: “Dây giày vừa nãy có hơi lệch, tôi không thể chịu được dây giày bị lệch.”
Vừa nói, cô vừa điều chỉnh tư thế, ngồi xổm trên nền xi măng xoay người, quay lưng về phía máy quay.
Anh trai quay phim: Cô không phải là cố ý làm khó tôi đấy chứ?
Anh trai quay phim đẩy gọng kính, vác máy quay tiến lại gần, nhất định phải xem thử Ngôn Án rốt cuộc đang bán thuốc gì trong hồ lô.
Trong thời gian ngắn ngủi đó, Ngôn Án đã lừa được mọi người, ném chanh và mướp đắng vào lùm cây, không ai phát hiện ra.
Cô liếc lùm cây một cái, thu hồi ánh mắt, buộc dây giày qua loa, đứng dậy liền đuổi theo Kỳ Duyên đã đi khá xa phía trước.
【…… Buộc dây giày kiểu này, sao còn lệch hơn lúc nãy vậy? Chẳng lẽ tôi nhìn nhầm? 】
【Fan nhỏ của Ngôn Án nói cho bạn biết: Đúng vậy, chính là bạn nhìn nhầm rồi! Nhìn xem, dây giày của tiểu tỷ tỷ buộc ngay ngắn biết bao! Tốt lắm! 】
【2333333】
Hình ảnh phát sóng của hai người dừng lại ở bóng lưng Ngôn Án đang đuổi theo Kỳ Duyên. Giây tiếp theo, phòng livestream liền chuyển sang Lương Bạch Vũ và Ôn Dạng.
Thiết bị quay chính của 《Nhân Gian Pháo Hoa Vị》 sẽ truyền hình ảnh trước về phòng điều khiển trung tâm, nhân viên phòng điều khiển căn cứ vào nội dung để nhanh chóng lựa chọn, sau đó mới phát lên phòng livestream.
Cho nên hình ảnh livestream không phải là thời gian thực, mà sẽ trễ khoảng ba phút.
Ôn Dạng và Lương Bạch Vũ xách giỏ đi về phía ruộng rau.
Đi được nửa đường, trên một cây nhỏ bên cạnh đậu mấy con chim sẻ, Lương Bạch Vũ nhìn thấy liền dừng bước, tiến lại gần nhìn vài lần.
Ôn Dạng cũng theo đó dừng lại, trên mặt nụ cười không chạm tới đáy mắt.
Cô ta đợi một phút, thấy Lương Bạch Vũ vẫn còn hứng thú nhìn chim sẻ, liền khẽ ho một tiếng, giọng thiếu nữ dịu dàng nói: “Lương lão sư, chúng ta nên đi hái rau rồi.”
Lương Bạch Vũ tháo kính râm xuống: “Cô đi trước đi, tôi lát nữa sẽ tới.”
Ôn Dạng kéo kéo khóe miệng, rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Anh ta không tới, cô ta đi trước một mình, vậy đến lúc hái rau chẳng phải cô ta sẽ làm một mình sao?
Nhưng cô ta muốn duy trì nhân thiết tình đầu quốc dân, cô gái nhỏ dịu dàng ôn nhu, bởi vậy chỉ có thể nói: “Được, vậy Lương lão sư anh nhanh lên một chút.”
Lương Bạch Vũ lắc tay, giọng nói tuyệt mỹ mang theo vẻ lười biếng: “Được, tôi sẽ tới ngay.”
Ôn Dạng vì thế một mình xách giỏ rau đi xa.
Lương Bạch Vũ rất đẹp trai, giọng nói cũng rất dễ nghe, lại có tài hoa, nhưng Ôn Dạng vẫn chẳng buồn ngoái nhìn.
Chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật qua đường Giáp trong sách mà thôi, ở trong truyện đến cái tên cũng không có, có gì đáng để Ôn Dạng cô dừng lại?
Cô ta hơi cúi đầu, lộ ra sườn mặt xinh đẹp, vừa đi vừa hỏi thầm trong lòng: ‘Hệ thống, sao lại như vậy? Không phải ngươi nói chương trình này hình thức công bố nhiệm vụ là rút thăm, ngươi sẽ giúp ta gian lận để cùng tổ với Kỳ Duyên sao?’
Trong đầu, giọng nói lạnh băng của hệ thống rất nhanh vang lên: 【Tình huống có biến.】
Ôn Dạng: ‘Vì sao?’
Hệ thống: 【Xảy ra một chút vấn đề, chương trình chính đang tiến hành quét và tìm nguyên nhân. Việc quét phân tích cần thời gian. Xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi.】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


