Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi mang thai tôi ly hôn ảnh đế Chương 13: Lan Tỷ 666666

Cài Đặt

Chương 13: Lan Tỷ 666666

Em trai Giang Thiên chạy xuống lầu, mặt đỏ bừng, báo cáo tình hình với mọi người: “Lương lão sư nói anh ấy sẽ xuống ngay.”

Ngôn Án thu hồi suy nghĩ, trong lòng thầm nghĩ em giai quả nhiên còn non lắm, đến lời của Lương Bạch Vũ cũng dám tin.

Sự thật chứng minh, Ngôn Án nghĩ không sai.

Năm phút trôi qua, cầu thang vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Giang Thiên có chút xấu hổ, vừa định đứng lên thì chị gái đánh võ lạnh lùng kia đã mất kiên nhẫn đứng dậy khỏi ghế sô pha.

Kỷ Lan tháo kính râm xuống, gương mặt xinh đẹp rực rỡ bốc lên sát khí.

Chị ấy siết chặt nắm tay, trong phòng khách tức khắc vang lên âm thanh rắc rắc, sau đó một tay đút túi quần, lạnh lùng nói: “Tôi đi!”

Nói xong, cũng không đợi mọi người phản ứng, chị ấy nhấc chân lên lầu.

Ngôn Án lặng lẽ run lên một cái.

Trước khi chương trình bắt đầu ghi hình một tháng, cô đã tìm hiểu rất kỹ các khách mời có mặt ở đây, phim điện ảnh của Kỷ Lan cô cũng xem không ít.

Khi quay phim, nếu có người đến trễ, chị tuyệt đối sẽ không cho sắc mặt tốt.

Chị ấy mang giày da đen bóng, dẫm bước lên, đi tới trước cửa phòng lầu hai.

Cửa khép hờ, chị nheo mắt lại, không chút do dự nhấc chân đá thẳng vào cánh cửa phía trước.

【Lan tỷ 66666666】

【Lương bồ câu cho leo cây nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng leo lên tấm sắt! Chờ mong! Kích động!】

【Lan tỷ xông lên đi. Đánh sập Lương bồ câu, để hắn bị bồ câu, xứng đáng!】

【Ách, như vậy có phải hơi thiếu lễ phép không? Không thể nói chuyện đàng hoàng sao? Nhất định phải đá cửa à?】

【Fans bồ câu chẳng lẽ bị ngược đến sinh ra ảo tưởng bị bồ câu rồi sao? Bốn giờ tập hợp ở phòng khách, ngay cả Duyên Đế cũng đã tới rồi, chỉ có một mình anh ta còn chưa tới. Sao Lương bồ câu vẫn chưa cai sữa, xuống lầu còn phải có người bế xuống à? Dựa vào cái gì mọi người đều phải đợi anh ta?】

【Đúng vậy, loại người như Lương bồ câu vậy mà còn chưa lăn ra khỏi giới giải trí, chính là do đám fan não tàn các người gây ra, thật ghê tởm!】

【Cái gì fan não tàn gây ra? Vũ ca thả bồ câu là không đúng, nhưng chúng tôi thích anh ấy hoàn toàn là vì anh ấy hát hay. Có bản lĩnh thì bạn thử tìm trong giới giải trí một ca sĩ xuất đạo ba năm, chỉ có một album, nhưng bài nào bài nấy đều là kinh điển, đến bây giờ vẫn liên tục đứng đầu các bảng xếp hạng xem?】

【Đúng vậy, Vũ ca lỡ hẹn suốt ba năm như một. Vậy vì sao người ta vẫn mời anh ấy tham gia gameshow, các người không phải là không biết lý do đi?】

【Chậc chậc chậc, fan bồ câu đúng là bị ngược đến sinh bệnh rồi! Tao chỉ nói một câu thôi, Lương bồ câu tao đi mẹ mày, cút ra khỏi giới giải trí cho tao!】

Bình luận đạn mắng chửi loạn thành một đoàn, fan và anti-fan của Lương Bạch Vũ đại chiến. Fan của các nhà khác vừa ăn dưa vừa xem livestream.

Cú đá kia của Kỷ Lan rất vang, “phịch” một tiếng, ngay cả phòng khách dưới lầu cũng nghe rõ mồn một.

Ôn Dạng theo bản năng liếc nhìn Kỳ Duyên - người hoàn toàn không để ý đến chuyện bên ngoài, có chút bất an nói: “Bọn họ sẽ không cãi nhau đấy chứ……”

Giang Thiên nghe vậy cũng hơi lo, mắt nhìn chằm chằm hướng cửa cầu thang, là tư thế chuẩn bị có động tĩnh liền đi lên khuyên can.

Đi được nửa cầu thang, bước chân Ngôn Án dừng lại. Vốn dĩ cô đi rất nhanh, lúc này lặng lẽ chậm lại, sợ xung đột lan sang mình, cẩn thận đi lên lầu, trên mặt biểu cảm ăn dưa.

Trong làn đạn đại chiến fan và anti-fan, có quần chúng ăn dưa phát ra tiếng cười ầm lên.

【Giờ phút này tui chính là tiểu tỷ tỷ người mới hhhh】

【Không được, tiểu tỷ tỷ người mới đúng là thần. Bây giờ tui cứ nhìn thấy cô ấy là thấy vui, tôi fan rồi! Mọi người đừng gọi tiểu tỷ tỷ người mới nữa. Cô ấy tên là Ngôn Án!】

【Được, Án Án tiểu tỷ tỷ, từ nay về sau chị chính là idol của em!】

【Ngôn Án —— gói biểu cảm ham thích ăn dưa đang hành tẩu】

Màn hình livestream chuyển cảnh, chuyển sang Kỷ Lan.

Chị ấy giữ nguyên tư thế một chân đá bật cửa ra, đi vào trong. Trên mặt biểu cảm khinh miệt, chuẩn bị mở miệng mắng người thì đột nhiên khựng lại.

Chỉ thấy Lương Bạch Vũ đứng trước gương trang điểm.

Vì người quá cao, gương trang điểm lại quá thấp, hắn hơi cúi nửa người, đối diện với tóc xịt keo định hình, xịt một chút lại dừng một chút, sau đó dùng tay chỉnh lại tóc, trông vô cùng tinh xảo.

Nghe thấy tiếng mở cửa vừa rồi, hắn dường như đã quen từ lâu, cũng không có biểu cảm gì đặc biệt, ánh mắt nhìn qua gương, thấy Kỷ Lan trong gương thì hơi ngạc nhiên, nhướng mày cười nói: “Là cô à.”

Sắc mặt Kỷ Lan âm trầm, ngũ quan toát ra vẻ sắc bén, giọng nói mang theo hàn ý: “Lương Bạch Vũ, bốn giờ năm phút rồi. Mọi người đều đang đợi anh đấy.”

“À à à, xin lỗi.” Lương Bạch Vũ đặt chai keo xịt tóc xuống: “Đợi sốt ruột rồi đúng không? Tôi xong ngay thôi.”

Nói xong, hắn cầm lấy chiếc mũ bên cạnh, đội sát theo kiểu tóc, sau đó lại cầm một cặp kính râm, xoay người nói: “Được rồi, đi thôi. Không cần gấp đâu, tôi nhanh mà……”

Đi được một bước, hắn lại quay lại cầm một chai xịt chống nắng, nhét vào túi: “Bây giờ thì thật sự xong rồi.”

Kỷ Lan siết chặt nắm tay, lúc xoay người rời khỏi phòng vẫn không nhịn được, “phanh” một tiếng lại đá mạnh vào cửa.

Ngôn Án vừa mới lên tới lầu hai bị dọa đến mức thân thể run lên, cả người dán sát vào tường.

Kỷ Lan lạnh lùng liếc Ngôn Án, thấy trên mặt đối phương biểu tình xem náo nhiệt, sắc mặt lập tức không vui, khinh miệt thu chân lại như thể không nhìn thấy Ngôn Án, đi thẳng xuống lầu.

Ngôn Án nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực nhỏ bị dọa của mình, tiện thể cũng vỗ vỗ hai đứa bé trong túi.

Cô đứng thẳng người, chạm phải ánh mắt Lương Bạch Vũ vừa từ trong phòng đi ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc