Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Sanh: “...”
Cô đâu có thiếu đạo đức tới mức đó.
“Khương Sanh, cô giỏi lắm, ngay cả trứng gà của con nít cũng không tha!” Một người phụ nữ chạy ra, kéo cậu bé ra sau lưng mình.
“Xì, lớn đầu rồi mà không biết xấu hổ.”
“Nhà họ Tần đúng là xui tám đời mới rước về đứa con dâu thế này.”
Mặc kệ người ta nói gì, Khương Sanh vẫn dửng dưng, thản nhiên nhét trứng vào miệng, mấy miếng đã ăn sạch.
Cô còn khiêu khích liếc nhìn xung quanh.
Cậu bé lập tức òa lên khóc nức nở, âm thanh rung trời chuyển đất.
“Mẹ nó chứ...” Khương Sanh tức đến mức bật dậy khỏi giường.
Vô liêm sỉ tới mức này à?
Cô còn chưa mắng xong câu sau thì đã nhìn thấy căn phòng quen thuộc, chân mày cau lại dữ dội.
Tức chết mất, cái hồn ma chiếm thân xác cô rốt cuộc là thứ quỷ quái gì? Thần kinh có vấn đề à?
Cứ nằm mơ là gặp ác mộng, chẳng lần nào yên.
Khương Sanh cầm ly nước ở tủ đầu giường định uống, phát hiện hết nước bèn đứng dậy đi rót.
“Bộp.”
Vô tình giẫm phải tấm thảm dưới giường, chân trái vấp chân phải, cả người đổ nhào xuống đất, giữa đêm khuya yên tĩnh phát ra tiếng động cực lớn.
Người dưới lầu giật nảy, bật dậy khỏi giường: “Má nó, nhà có ma à?”
Vài ngày sau, không ai thấy Khương Sanh livestream nữa, fan liên hệ không được đã báo cảnh sát rồi lần ra nơi cô ở.
Trong phòng trống không, chỉ còn lại một chiếc ly vỡ nằm cạnh giường.
Người cứ thế biến mất như bốc hơi khỏi nhân gian.
Hàng xóm tầng dưới: “Má nó chứ, đúng là gặp quỷ rồi.”
Từ đó, vụ án mất tích của Khương Sanh trở thành một bí ẩn.
…
Năm 1960, huyện Ngọc Khê, tỉnh Hắc, đội sản xuất Tú Thủy, công xã Thắng Lợi.
“Á...” Trên giường đất, Khương Sanh đau đến co người lại, cô ôm đầu.
Cơn đau như muốn nổ tung óc, càng tệ hơn là hàng loạt ký ức đang ào ạt tràn về như cuốn phim tua nhanh, không hề nương tay với cái đầu sắp nổ tung của cô.
Phải mất một lúc lâu cơn đau mới dần dịu lại. Khương Sanh mắt vô hồn nhìn tấm màn chống muỗi thủng mấy lỗ to tướng trên đầu.
Điên thật! Cô thật sự đã trở lại rồi!
Nhưng Khương Sanh không thể vui nổi, khóc không ra nước mắt.
Theo ký ức, sau khi thân thể cô bị chiếm, mọi chuyện đúng là không biết nói sao cho hết.
Cô bị rơi từ xe bò xuống, rồi được đưa vào trạm y tế.
Sau khi tỉnh lại, được nghỉ dưỡng nửa tháng ở điểm tập kết thanh niên trí thức rồi phải xuống ruộng làm việc để kiếm công điểm. Con nhỏ xuyên không kia chỉ chịu đựng đúng ba ngày đã than trời than đất không sống nổi.
Thế là cô ta bắt đầu nghĩ cách tìm người làm thay.
Thời buổi này, danh tiếng còn quan trọng hơn cả mạng sống!
Khương Sanh có vẻ ngoài xinh đẹp, lông mày lá liễu, gương mặt trái xoan, mắt hạnh má đào, da trắng nõn nà. Đừng nói là con gái nông thôn, ngay cả mấy cô gái ở điểm tập kết cũng không ai sánh bằng.
Vì thế, người giành nhau làm thay cho cô nhiều không đếm xuể.
Mà cái thời này, đàn ông chịu làm việc thay cho một cô gái là có ý gì? Là đang tán tỉnh chứ còn gì!
Thế nên chỉ sau một đêm, Khương Sanh có tới mười lăm “bạn trai”!
Đại đội trưởng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


