Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Lấy Lại Được Cơ Thể, Thanh Niên Trí Thức Học Hư Rồi! Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Thế là sáng hôm sau Khương Sanh lái xe ra ngoài.

Cô chỉ mất một tháng để học lái và đã mua một chiếc xe hơn năm trăm nghìn để đi lại hằng ngày. Nếu cần rời đi, xe cũng có thể bán.

Cô đến ngay chợ xe cũ, bán xe thấp hơn giá thị trường năm mươi nghìn, rồi lập tức quay ra tiếp tục mua sắm.

Các loại trái cây đóng hộp mỗi loại mười thùng. Đường trắng, đường đỏ, đường phèn mỗi loại mua thêm 250 kg nữa.

Đường là loại vật tư chiến lược, nhưng để việc gom hàng hợp pháp hơn, Khương Sanh đã làm giấy phép kinh doanh một cửa hàng tạp hóa nhỏ, như vậy vẫn có thể tiếp tục mua.

Cô mua thêm mỗi loại thịt một tấn, gạo lại gom thêm 5.000 kg, bột mì cũng 5.000 kg. Rồi chạy thẳng đến chợ đầu mối quét sạch các loại gia vị, trái cây, rau củ, đồ khô, không bỏ sót thứ gì.

Lúc này, tâm trạng Khương Sanh cuối cùng cũng thực sự lắng lại.

Cô mở livestream như mọi khi.

[Wow, người đẹp Khương Sanh cuối cùng cũng lên sóng rồi!]

[Thả tim thả tim nào mấy cưng ơi!]

[Khương Bảo của tôi là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ!]

[Có lúc xấu đến mức muốn gọi công an luôn á.]

[Ông trời mở mắt ra đi, thêm một người đẹp như tôi thì thế giới này có mất gì đâu?]

[Người ta nói khi thượng đế đóng một cánh cửa thì sẽ mở ra một khung cửa sổ khác. Mẹ nó, cửa với sổ nhà tôi bị hàn chết hết rồi!]

Khương Sanh phì cười khi thấy mấy dòng bình luận hài hước, nhẹ nhàng nói: “Các tình yêu ơi, hôm nay tôi sẽ đàn hát cho mọi người nghe nhé. Khác với mọi lần, hôm nay ai muốn yêu cầu bài gì cứ tự nhiên nha.”

Dòng bình luận bắt đầu nhảy lên liên tục, nhưng rất nhanh có người phát hiện ra điều bất thường.

[Khương Bảo, cô chưa bật nhận quà, chúng tôi không tặng được.]

[Quên bật nút nhận quà rồi kìa!]

[Hôm nay hát mà không cần quà luôn á?]

Khương Sanh mỉm cười: “Hôm nay tất cả đều miễn phí. Mọi người đã theo dõi tôi suốt từng ấy thời gian, coi như hôm nay là món quà nhỏ tôi gửi tặng lại cho mọi người nhé.”

Sau đó Khương Sanh không nhìn màn hình bình luận nữa, cô ngồi xuống trước cây đàn piano, điều chỉnh lại thiết bị rồi bắt đầu buổi livestream.

Chỉ trong vòng nửa tiếng, lượt người xem đã vượt mốc một trăm nghìn, còn lọt thẳng lên hot search.

Khương Sanh xem buổi livestream lần này là buổi phát sóng cuối cùng, cho nên đã dốc hết sức mình. Sau khi kết thúc cô cũng không xem hot search, chỉ tắt thiết bị rồi lập tức ra ngoài.

Bởi vì cô chợt nhớ ra khoản tiền còn lại nên làm gì.

Trước tiên cô đến mỗi tiệm vàng, mua hơn mười triệu tiền vàng. Sau đó đến văn phòng luật sư và phòng công chứng, đem một triệu còn lại quyên góp cho các bé gái vùng núi nghèo khó, làm học bổng cho các em.

Tiếp đó cô rao bán căn nhà đang ở, cũng mời người từ phòng công chứng đến giám sát, số tiền bán được cũng đem đi quyên góp hết.

Tối hôm đó Khương Sanh ngủ không yên giấc.

“Thím là người xấu, hu hu hu, thím cướp trứng gà của cháu...” Một cậu bé mặc đồ vá chằng vá đụp, nước mắt nước mũi tèm lem uất ức nhìn cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc