Thật kỳ lạ! Hoàng cung vốn phải là nơi được hoàng khí che chở, long uy cuồn cuộn, vậy mà vì sao lại xuất hiện khí tức bất tường như thế?
“Đang nghĩ gì vậy?”
“Hả?”
Bạch Linh Lung ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt lạnh lẽo của Mục Tử Huyền. Dù hắn đeo một chiếc mặt nạ xấu xí, nhưng đường nét cằm lộ ra lại hoàn mỹ không tì vết. Trừ phi giống như nàng, mặt đầy sẹo xấu xí, nếu không thì việc Mục Tử Huyền đeo mặt nạ… chắc chắn là để tăng thêm vài phần thần bí, khiến người ta dễ sinh liên tưởng.
“Ta đang nghĩ… vương gia sao lại đẹp trai đến vậy?”
Ánh mắt Mục Tử Huyền khẽ lạnh đi, quay lưng lại.
“Ăn nói hồ đồ.”
“Vương gia, ta nói thật mà. Tuy ngài đeo mặt nạ, nhưng cũng không cản trở ta tưởng tượng về ngài.”
La Khánh Lâm đứng bên cạnh nghe mà tim đập thình thịch. Từ trước đến nay chưa từng có ai dám trêu chọc Linh Vương như vậy. Bạch cô nương làm thế này, e là…
“Theo sát.”
“Rõ rồi!”
Bạch Linh Lung vội vàng theo sau. La Khánh Lâm lại có chút ngơ ngác. Linh Vương… vậy mà không tức giận, cứ thế bỏ qua cho Bạch cô nương?! Đúng là gặp quỷ rồi.
Mục Tử Huyền đi phía trước, toàn thân tỏa ra khí thế người lạ chớ lại gần. Cung nữ, thái giám xung quanh vừa thấy hắn đều cúi đầu hành lễ, không dám nhìn thẳng.
“Bạch cô nương, lần này Hoàng Thượng triệu bản vương vào cung, e là có liên quan đến ngươi.” Mục Tử Huyền đột nhiên phá vỡ im lặng. “Lâm Trung mất mặt lớn như vậy, nhất định sẽ tìm Hoàng Thượng đòi lại công đạo. Lát nữa diện thánh, có thể sẽ xoay quanh ngươi mà nói vài lời không hay…”
Nói đến đây, Mục Tử Huyền bỗng dừng bước, quay đầu lại nhưng đã không còn thấy bóng dáng Bạch Linh Lung.
“La Khánh Lâm, người đâu?!”
“Vương gia, thuộc hạ… không biết!”
La Khánh Lâm hoảng hốt, vội quỳ xuống.
“Vừa rồi Bạch cô nương vẫn đi theo chúng ta, nhưng chỉ chớp mắt… đã không thấy đâu nữa.”
Mục Tử Huyền nheo mắt việc này cũng không thể trách La Khánh Lâm, bởi ngay cả hắn cũng không phát hiện động tĩnh nàng rời đi.
“Vương gia, để thuộc hạ đi tìm Bạch cô nương về.” La Khánh Lâm vội nói.
“Ừ.”
Mục Tử Huyền cau mày. Rõ ràng đã dặn đi dặn lại, vậy mà nữ nhân này vẫn lén chạy mất.
Trong hoàng cung nơi ăn thịt người không nhả xương này một thứ nữ không quyền không thế của phủ Quốc Công, một khi đắc tội người không nên đắc tội… e rằng chết không toàn thây.
Hắn trầm ngâm một lát, phất tay áo, tiếp tục đi về phía ngự thư phòng.
Đến nơi, tâm phúc của Hoàng Thượng An công công vào thông báo, rồi mời hắn vào.
Vừa bước vào, Mục Tử Huyền đã thấy Hoàng Thượng Mục Tử Dận đang luyện thư pháp. Hắn đứng trước ngự án, không lên tiếng quấy rầy, chỉ lặng lẽ chờ bên cạnh.
Mục Tử Dận hoàn thành nét bút cuối cùng, đứng dậy ngắm nghía bức thư pháp của mình, lộ ra nụ cười hài lòng.
“Linh Vương, đến rồi.”
Hắn ta đặt bút xuống, nhìn về phía Mục Tử Huyền.
“Thần, bái kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
“Miễn lễ.”
Mục Tử Dận phất tay, cảm thán:
“Trẫm và ngươi là huynh đệ, không cần những lễ nghi rườm rà này.”
Mục Tử Huyền ngẩng đầu.
“Không biết Hoàng Thượng triệu thần vào cung… là có việc gì?”
Mục Tử Dận thu lại nụ cười trên mặt, hàng mày cũng hơi nhíu lại.
“Nghe nói hôm nay nhi tử Lâm Trung thành thân, nhưng vị tân nương chưa qua cửa lại đào hôn, trốn vào Linh Vương phủ, có chuyện này không?”
Ánh mắt Mục Tử Huyền chợt lạnh, quả nhiên là vì chuyện Bạch Linh Lung đào hôn.
“Quả thật có việc này.”
Mục Tử Dận gật đầu, thuận miệng nói:
“Nếu tức phụ của Lâm Trung đã xông vào Linh Vương phủ, vậy Linh Vương mau chóng đưa người trả lại, đừng làm tổn hại hòa khí đôi bên.”
“Còn việc vị Bạch cô nương kia mạo phạm ngươi, trẫm cũng sẽ để Lâm Trung cho ngươi một lời giải thích.”
“Xin thứ cho thần không thể đáp ứng.”
Đồng tử Mục Tử Dận co rút lại, hai ánh mắt sắc bén rơi xuống người Mục Tử Huyền.
Là thiên tử, uy thế trên người hắn ta dĩ nhiên không thể xem thường. Bên cạnh, An công công đã không nhịn được lùi lại một bước, cúi thấp đầu, không dám chọc giận long nhan.
“Linh Vương, ngươi có biết mình đang nói gì không?”
Mục Tử Huyền ngẩng mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Mục Tử Dận.
“Thần và Bạch cô nương đã có quan hệ thân mật, tự nhiên phải chịu trách nhiệm, cho nên nàng ấy không thể tiếp tục gả vào Hầu phủ.”
Mấy lời này khiến Mục Tử Dận chấn động đến mức choáng váng, sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi.
“Hồ nháo! Thật là hồ nháo!”
Hắn ta chỉ vào Mục Tử Huyền, phẫn nộ nói:
“Ngươi là Linh Vương của Đại Chu, là Tu La khiến man tộc khiếp sợ, vậy mà lại muốn trẫm ban hôn cho ngươi với một thứ nữ của nhị phòng phủ Quốc Công? Ngươi muốn làm mất hết thể diện hoàng gia sao?”
“Hoàng Thượng, Quốc Công Gia chiến công hiển hách, với gia thế của phủ Quốc Công, dù là thứ nữ nhị phòng cũng không khiến hoàng thất mất mặt.”
“Hiện tại thần và Bạch cô nương đã có quan hệ, vì danh tiết của nàng ấy, thành thân là lựa chọn tốt nhất.”
Mục Tử Dận xoa xoa mi tâm, cảm thấy sự việc phát triển hoàn toàn vượt khỏi dự liệu.
Vốn tưởng Lâm Trung tìm hắn ta giải quyết chuyện này, nhìn tình hình lúc đó cũng chỉ cần một câu của hắn ta là xong. Ai ngờ vị hoàng đệ ngày thường ở sâu trong Linh Vương phủ, người sống chớ gần này, lại muốn hắn ta ban hôn cho mình và Bạch Linh Lung.
Điên rồi, thật sự điên rồi! Mục Tử Dận tức đến ho khan.
“Hoàng Thượng, chú ý long thể.” An công công vội vàng tiến lên, vỗ nhẹ lưng cho hắn ta.
Mục Tử Dận giơ tay ra hiệu lui xuống, rồi trầm giọng nói:
“Linh Vương, trẫm sẽ không ban hôn cho các ngươi. Tóm lại, trong hôm nay, ngươi phải đưa Bạch Linh Lung về Hầu phủ, trẫm coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”
Nhưng Mục Tử Huyền không hề có ý nhượng bộ, từ trong người lấy ra một đạo thánh chỉ. Khi nhìn thấy đạo thánh chỉ này, Mục Tử Dận tức đến mặt trắng bệch.
“Linh Vương, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
“Muốn Hoàng Thượng ban hôn.”
Mục Tử Huyền hai tay dâng thánh chỉ, hơi cúi đầu nói:
“Đây là thánh chỉ trống do Hoàng Thượng ban cho thần năm đó. Hôm nay, thần dùng thánh chỉ này, khẩn cầu Hoàng Thượng viết một đạo thánh chỉ ban hôn cho thần.”
Mục Tử Dận trừng mắt, nhìn chằm chằm Mục Tử Huyền.
“Ngươi thật sự muốn dùng đạo thánh chỉ này để đổi lấy việc ban hôn với Bạch Linh Lung?”
“Phải.”
Không hề do dự. Hoặc có thể nói, từ khoảnh khắc bước vào nơi này, ý định của Mục Tử Huyền chưa từng thay đổi chính là cầu một đạo thánh chỉ ban hôn.
Mục Tử Dận liếc nhìn An công công bên cạnh. An công công vội vàng tiến lên, nhận lấy thánh chỉ trong tay Mục Tử Huyền rồi dâng lại cho hắn ta.
Cầm đạo thánh chỉ trong tay, lòng Mục Tử Dận trăm mối ngổn ngang. Đạo thánh chỉ này tương đương với kim bài miễn tử, ngày sau có thể cứu mạng. Thế mà giờ đây, Mục Tử Huyền lại muốn dùng thứ quý giá như vậy, đổi lấy một đạo thánh chỉ ban hôn hoang đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
