“Bốp” một tiếng. Mục Tử Dận đập mạnh thánh chỉ xuống bàn, bất lực nói:
“Đạo thánh chỉ này, trẫm không thể viết. Nhưng nếu ngươi đã lấy nó ra… vậy chỉ còn cách bẩm báo Thái Thượng Hoàng.”
Mục Tử Huyền nhíu mày:
“Thái Thượng Hoàng long thể bất an, thần cho rằng không cần kinh động.”
“Hừ, ngươi cũng biết phụ hoàng long thể không khỏe. Nếu để người biết ngươi vì muốn cưới một thứ nữ nhị phòng mà đem thánh chỉ này ra, ngươi nghĩ phụ hoàng sẽ thế nào?”
Nói đến đây, sắc mặt Mục Tử Dận dịu lại đôi chút.
“Ngươi suy nghĩ lại đi. Trẫm tin ngươi chỉ là nhất thời xúc động.”
“Không cần.” Mục Tử Huyền lắc đầu, thái độ vẫn kiên định như trước,
“Vậy thì bẩm báo Thái Thượng Hoàng đi.”
Mục Tử Dận giơ tay chỉ vào hắn, nhưng đối diện với đôi mắt lạnh lẽo kia, cuối cùng lại không nói nổi một lời.
“Tiểu An Tử, chuẩn bị xa giá, đến Thái Cực Cung.”
Nhân lúc Mục Tử Huyền đang nói chuyện, Bạch Linh Lung lén lút trốn ra ngoài. Để tránh bị chú ý, trên người nàng mặc trang phục thị vệ của Linh Vương phủ, trên mặt lại đeo mặt nạ, nên cũng không ai dám hỏi han.
“Chậc, thú vị.”
Bạch Linh Lung đi một vòng, trong tay đã có thêm bốn lá phù, mỗi lá đều phong ấn một u hồn.
“Cả hoàng cung này lại bị bố trí một trận Tứ Tượng Trấn Linh Phục Ma, bên trong nhất định có bí mật lớn.”
Nàng cất bốn lá phù đi, dự định đợi về Linh Vương phủ sẽ tra hỏi kỹ càng.
“Ngươi là thị vệ của Linh Vương phủ, sao lại ở đây?”
Đúng lúc này, một nữ nhân ung dung hoa quý bước tới. Bên cạnh nàng ta, ngoài hai cung nữ hầu hạ, còn có một nữ tử dung mạo thanh tú.
“Xin thứ lỗi, tiểu nhân theo Linh Vương vào cung, không cẩn thận bị lạc đường. Tiểu nhân xin cáo lui.”
Bạch Linh Lung hạ thấp giọng, khiến âm thanh nghe như của nam nhân. Nhưng khi nàng vừa định rời đi, lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Bạch Vân?
Nhìn nữ tử dung mạo thanh tú kia, trong lòng Bạch Linh Lung dâng lên một cỗ hận ý cùng sự cuồng nộ. Nàng cắn đầu lưỡi, khiến linh đài lập tức trở nên thanh tỉnh.
Bạch Vân chính là kẻ đã cướp đi vận mệnh của nguyên chủ. Lúc này gặp lại, đúng là ngoài dự liệu.
Bạch Vân khi nhìn thấy Bạch Linh Lung cũng khẽ nhíu mày, cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra là ai.
“Các vị chủ tử, tiểu nhân xin không quấy rầy…”
“Khoan đã.”
Hoàng Quý Phi gọi Bạch Linh Lung lại, bước tới gần, ánh mắt đầy dò xét.
“Ngươi nói mình là thị vệ của Linh Vương phủ, vậy thử nói xem, hôm nay Linh Vương vào cung là vì chuyện gì?”
Bạch Linh Lung khẽ cúi đầu:
“Đây là cơ mật, tiểu nhân không biết.”
“Cơ mật?” Hoàng Quý Phi nheo mắt, vẻ nghi ngờ trong ánh nhìn càng đậm, rồi nhẹ nhàng giơ tay lên.
Các thị vệ xung quanh thấy ám hiệu đó, lập tức dồn lại, bầu không khí nhất thời trở nên căng thẳng.
Bạch Linh Lung trong lòng mắng Bạch Vân thậm tệ. Nàng còn chưa tìm nàng ta gây phiền phức, vậy mà nàng ta đã chủ động gây sự trước.
“Nếu chủ tử không tin tiểu nhân, cứ việc đi hỏi Linh Vương xác nhận.”
Hoàng Quý Phi khẽ nhíu mày. Nàng ta vốn khá kiêng dè Linh Vương, nếu thật sự đi xác nhận mà lỡ chọc giận sát tinh kia, e rằng sẽ chuốc họa vào thân. Chỉ là một kẻ nhỏ bé, lại mặc y phục thị vệ của Linh Vương phủ, dù có vấn đề gì thì cũng không cần truy cứu sâu, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình.
“Được rồi, ngươi đi đi.”
Trong lòng Bạch Linh Lung mừng rỡ, vội vàng cảm tạ rồi quay người rời đi.
“Đợi đã.”
Một giọng nói khác vang lên, gọi nàng lại. Bạch Linh Lung thật sự muốn chửi thề. Hoàng Quý Phi đã bỏ qua cho nàng rồi, vậy mà Bạch Vân lại cứ níu không buông. Có câu nói rất hay đường lên thiên đường không đi, cửa địa ngục lại tự xông vào.
“Hoàng Quý Phi, ta cảm thấy trên người hắn ta có một cảm giác rất quen thuộc.” Bạch Vân thưa:
“Ta đề nghị để hắn ta tháo mặt nạ xuống, lộ diện thật.”
“Có lý.” Hoàng Quý Phi gật đầu, đồng ý với đề nghị này. “Ngươi, tháo mặt nạ ra.”
Bạch Linh Lung quay người lại, ánh mắt nhìn Bạch Vân đầy phẫn nộ. Bạch Vân bị ánh nhìn ấy quét qua, trong lòng không khỏi run lên, càng khẳng định tên thị vệ này có vấn đề.
“Sao còn chưa tháo?” Hoàng Quý Phi nhíu mày, đã ra hiệu cho mấy thị vệ xung quanh tiến lên, chuẩn bị bắt người. Nhưng đúng lúc này, Bạch Linh Lung bật người lao tới, nhắm thẳng vào Bạch Vân.
“Á!!”
Sự việc xảy ra quá đột ngột, tất cả mọi người đều bị dọa sợ. Bạch Vân càng đứng sững tại chỗ, hoàn toàn không ngờ người này lại dám ra tay giữa thanh thiên bạch nhật.
“Yêu nghiệt, mau hiện nguyên hình!”
Bạch Linh Lung quát lớn, từ trong người rút ra một lá phù trong bốn lá vừa rồi, mạnh tay dán lên người Bạch Vân. Bạch Vân không kịp né tránh, bị một chưởng đánh ngã xuống đất.
“Hoàng Quý Phi, cẩn thận!”
Bạch Linh Lung chắn trước mặt Hoàng Quý Phi, cảnh giác nhìn Bạch Vân đang nằm trên đất. Hoàng Quý Phi cùng mấy cung nữ nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ngay lúc đó, Bạch Vân từ dưới đất đứng dậy, toàn thân run rẩy dữ dội, hai mắt trợn trắng, bộ dạng vô cùng đáng sợ.
“Á!!! Có ma!!!”
Hoàng Quý Phi hoảng hốt, hai cung nữ bên cạnh lập tức che chắn phía trước nàng ta. Các thị vệ xung quanh cũng kinh hãi không thôi vừa rồi còn bình thường, sao đột nhiên lại biến thành bộ dạng như vậy?
“Hoàng Quý Phi đừng sợ! Thuộc hạ theo Linh Vương chinh chiến sa trường, đã quen thấy tà vật tác quái.”
Bạch Linh Lung giả vờ bày ra tư thế, nghiêm giọng nói:
“Ta nhất định sẽ trục xuất yêu nghiệt ra khỏi thân thể vị cô nương này!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)