Làn sa mỏng mờ ảo, hơi nước lượn lờ.
Bạch Linh Lung không mảnh vải che thân, đang thoải mái ngâm mình trong thùng tắm, tận hưởng khoảnh khắc thư giãn hiếm có này.
Vừa rồi triệu hồi thiên lôi, lại đánh ra chưởng tâm lôi, còn dùng cả phù truyền âm, đã khiến linh lực trong cơ thể nàng cạn kiệt. May mà hấp thụ được một chút tử kim hoàng khí từ người Mục Tử Huyền, nếu không cũng chẳng có cách nào chứng minh mình có năng lực cứu người.
Bạch Linh Lung thở dài, giơ tay kết một pháp ấn. Một làn hắc khí quấn quanh cổ tay, giống như một con rắn nhỏ, thè lưỡi về phía nàng.
“Ta không biết vì sao lại mượn xác hoàn hồn, nhưng giữa ta và ngươi đã sinh ra nhân quả. Ngươi yên tâm, người tu hành chúng ta coi trọng nhất là nhân quả, ta sẽ đòi lại công đạo cho ngươi, kết thúc đoạn nhân quả này.”
Nói xong, làn hắc khí kia liền biến mất. Bạch Linh Lung lại nhắm mắt, cảm nhận sự cộng hưởng của linh hồn. Một bóng người hiện lên, rồi lại thêm một bóng người…
Nhưng đợi rất lâu, vẫn không thấy bóng thứ ba xuất hiện, nàng bỗng mở to mắt.
Bạch Linh Lung khẽ rên một tiếng. Muốn nhớ lại thêm thì đầu đau như muốn nứt ra. Xem ra khi cùng Hắc Sơn Dương đồng quy vu tận, thần hồn đã bị tổn thương, mất đi một phần ký ức.
“Lấy danh nghĩa của ta, hiệu lệnh bách quỷ, Đại thành đạo y, Hồ Dương — hiện!”
Bạch Linh Lung kết ấn bằng hai tay, thầm niệm trong lòng. Đột nhiên một luồng bạch quang lóe lên, một cây ngân châm từ giữa trán nàng bay vút ra, lơ lửng giữa không trung.
Cây ngân châm tỏa ra ánh lạnh u u, dần dần ngưng tụ thành hình người. Theo sự ngưng thực của hình người ấy, một hồn linh dung mạo nho nhã, tóc bạc thanh tú xuất hiện trước mặt Bạch Linh Lung.
“Chủ nhân…” Hồ Dương vừa định mở miệng, lại thấy Bạch Linh Lung đang tắm, lập tức luống cuống quay lưng lại. “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.”
“Hồ Dương, ta còn không hoảng, ngươi hoảng cái gì?” Nhìn thấy vị cố nhân này, trong lòng Bạch Linh Lung cũng an ổn hơn vài phần.
“Chủ nhân, hay là người mặc y phục rồi hãy nói?” Hồ Dương tuy là hồn linh, nhưng lễ nghĩa liêm sỉ đã khắc sâu vào linh hồn, không dám vượt quá.
Bạch Linh Lung nhún vai, đứng dậy lấy một chiếc áo khoác, tùy ý khoác lên người, rồi ngồi xuống giường bên cạnh.
“Giờ thì có thể quay lại rồi.”
Hồ Dương cẩn thận quay lại. Thấy nàng đã mặc quần áo, lại càng thêm lúng túng, thậm chí còn có chút xấu hổ.
Hiện tại Bạch Linh Lung vai thơm nửa lộ, thân hình uyển chuyển ẩn hiện dưới lớp sa mỏng, khiến người ta huyết mạch sôi trào. Nhưng…
Khi Hồ Dương liếc thấy gương mặt nàng, ánh mắt lập tức trở nên trong sáng, nghiêm chỉnh vô cùng. Gương mặt xấu xí này… quả thật khiến người ta thanh tâm quả dục.
“Chủ nhân, dáng vẻ hiện tại của người… sao lại…”
“Ta mượn xác hoàn hồn. Còn xuyên về Đại Chu Quốc của ngàn năm trước.”
“Đại Chu Quốc?” Hồ Dương khẽ sững sờ, rồi kinh ngạc nói: “Đại Chu Quốc… chẳng phải đã sớm diệt vong rồi sao?”
“Cho nên mới là xuyên không.” Bạch Linh Lung lắc đầu thở dài, hoàn toàn hiểu phản ứng của Hồ Dương, “Ta biết ngươi đang rất chấn động, nhưng trước hết đừng chấn động đã.”
“Ngươi không thấy lạ sao, vì sao ta lại dùng tâm niệm để giao tiếp với ngươi?”
Hồ Dương chậm lại một chút, rồi đôi mắt phượng khẽ nheo, kinh ngạc nói:
“Chủ nhân, cổ họng của người đã bị độc làm câm rồi.”
“Chuẩn luôn! Ta triệu ngươi ra chính là để ngươi chữa cho ta.” Bạch Linh Lung thở dài, trong lòng đầy bất đắc dĩ. “Với linh lực hiện tại của ta, cũng chỉ có thể triệu được ngươi thôi.”
“Cho nên… Ừm? Biểu cảm đó của ngươi là sao?”
Bạch Linh Lung nhận ra Hồ Dương đang nhìn mình với vẻ mặt cổ quái.
“Chủ nhân, ta có thể hiểu là… ngoài việc cần ta chữa trị, thì thực ra là do ta yếu nhất, dễ triệu nhất không?”
“Ừm…”
Hồ Dương lập tức co rúm vào một góc, ngồi xổm xuống đất vẽ vòng tròn.
“Này này, đừng có bày cái bộ dạng đó, ta còn đang chờ ngươi chữa bệnh đây.” Bạch Linh Lung đưa tay đỡ trán. Tên Hồ Dương này đúng là mong manh dễ vỡ, rõ ràng yếu, nhưng lòng tự trọng lại cao ngất.
Hồ Dương vẫn tiếp tục vẽ vòng tròn.
“Ngươi tuy yếu như gà, nhưng y thuật lại cực đỉnh!”
Bạch Linh Lung cố nặn ra một nụ cười, như đang dỗ trẻ con:
“Ngươi xem đi! Gia Cát với Quỷ Diện kia đều rất mạnh đúng không? Nhưng nếu họ bị thương thì làm sao?”
Hồ Dương quay đầu lại, chớp chớp mắt:
“Tìm ta chữa trị?”
“Đúng rồi!” Bạch Linh Lung cười hì hì, tiến lại đỡ hắn ta dậy. “Bọn họ mạnh thì có ích gì, bị thương rồi chẳng phải vẫn phải cầu ngươi chữa sao.”
Hai mắt Hồ Dương sáng lên, lập tức phấn chấn hẳn.
“Đúng! Ta tuy yếu, nhưng y thuật của ta mạnh mà. Chủ nhân, người yên tâm, ta lập tức chữa cho người.”
Trong lòng Bạch Linh Lung thầm thở dài đứa này đúng là rất dễ dỗ.
Năm xưa lúc gặp Hồ Dương, nàng cũng dùng chiêu này, mới thu phục được con lệ quỷ y thuật cao siêu này làm Ngự linh của mình.
“Chủ nhân, người thả lỏng đi.”
Hồ Dương nhắc một câu, rồi vung tay, điều khiển một luồng sương mù quấn quanh cơ thể Bạch Linh Lung.
Khi làn sương lướt qua toàn thân, lông mày hắn ta lại dần nhíu lại.
“Sao vậy?”
Thấy biểu hiện này của hắn ta, tim Bạch Linh Lung khẽ thắt lại.
“Cái thân thể phế vật này của ta… chẳng lẽ ngay cả ngươi cũng không cứu được?”
Hồ Dương lắc đầu, trên gương mặt trắng trẻo lộ ra vẻ khó hiểu.
“Ta chỉ đang thắc mắc, trong cái thân thể nhỏ bé này, sao lại có nhiều độc tố đến vậy? Theo lý mà nói, cơ thể bị độc xâm nhập như thế này đã sớm chết rồi, nhưng người lại vẫn sống sờ sờ.”
“Haiz—”
Bạch Linh Lung thở dài một tiếng. Từ ký ức của nguyên chủ, cặp cha nương giả kia mấy năm nay không ít lần ép nàng ấy ăn đủ loại thứ độc hại. Thế mà nguyên chủ mạng lớn, bị đầu độc nhiều như vậy mà vẫn sống, khiến Bạch Linh Lung không khỏi hoài nghi có khi nào nguyên chủ cố chống đỡ, chỉ để chờ nàng xuyên hồn tới?
“Ngươi cứ nói thẳng đi. Có chữa được mặt ta với cổ họng này không?”
“Chữa thì có thể chữa. Nhưng linh lực của chủ nhân hiện giờ quá cạn kiệt, không thể trị dứt điểm trong một lần. Hơn nữa, vết sẹo trên mặt người rõ ràng là do một loại độc gây ra, hiện tại lại cùng với độc khiến người bị câm hình thành một sự cân bằng vi diệu. Đây chính là nguyên nhân khiến trong cơ thể có nhiều độc tố như vậy mà vẫn chưa xảy ra chuyện. Ta lo rằng, nếu chữa hết một loại, phá vỡ cân bằng, e là người sẽ lập tức… đi đời.”
“Ta chỉ hỏi một câu có chữa được hay không?”
Bạch Linh Lung siết chặt nắm tay, từng chữ từng chữ nói ra.
“Được, nhất định được! Ta có một phương thuốc, người cứ theo đó mà bốc thuốc. Sau khi uống ba ngày, thanh trừ hết những độc tố hỗn tạp trong cơ thể, ta sẽ giúp người trị khỏi vết sẹo trên mặt.”
Hồ Dương thấy Bạch Linh Lung nổi giận, giật mình run lên, vội vàng đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
