Đại Chu quốc, An Thành.
Tiếng kèn suona rộn ràng vang vọng, một đoàn rước dâu đi xuyên qua phố xá, thu hút vô số người vây xem.
“Không ngờ con bé vừa xấu vừa câm của phủ Quốc công cũng có thể gả đi, đúng là mở rộng tầm mắt.”
“Chứ còn gì nữa, tuy địa vị phủ Quốc Công hiển hách, nhưng tiểu thư nhị phòng này không chỉ xấu xí mà còn là người câm, dựa vào đâu mà gả cho tiểu gia của Hầu phủ?”
“Ta nghe nói rồi, tiểu gia Hầu phủ bẩm sinh ngu si, cưới đứa xấu xí này là để xung hỉ.”
“Ha ha, một kẻ ngu si, một kẻ vừa xấu vừa câm, đúng là trời sinh một đôi.”
Ầm —!
Đang lúc nói chuyện, một tia sét từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào kiệu hoa. Dư uy còn sót lại như những con rắn trắng nhỏ, vô sai biệt xé nát mọi thứ xung quanh.
Đoàn rước dâu bị sét đánh bất ngờ làm cho nghiêng ngả, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp. Khi họ hoàn hồn lại, chỉ thấy chỗ kiệu hoa khói bụi mù mịt.
“Mau, xác nhận an nguy của tiểu thư! Cho dù chết rồi, cũng phải đưa đến Hầu phủ.”
Ngay khi mọi người định tiến lên kiểm tra, một bóng người từ trong khói bụi lao vút ra, chạy thẳng về phía trước. Đám người rước dâu thoáng sững sờ, rồi lập tức phản ứng lại, vội vàng hô lớn:
“Đuổi theo! Không được để Nhị tiểu thư chạy mất!”
Bạch Linh Lung lúc này hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rõ ràng nàng đã cùng Hắc Sơn Dương đồng quy vu tận, vậy mà vừa mở mắt đã thấy mình mặc áo cưới đỏ, ngồi trong kiệu hoa.
Vừa nghĩ đến việc bản thân vẫn còn là thiếu nữ trong trắng, chưa từng yêu đương lần nào mà đã bị ép gả, nàng lập tức nổi giận, giơ tay triệu gọi thiên lôi.
Uy lực của thiên lôi, không gì sánh nổi. Chiếc kiệu hoa xa hoa lập tức bị đánh nát thành từng mảnh.
Bạch Linh Lung không kịp nghĩ nhiều, nhân lúc hỗn loạn liền co giò chạy, chỉ muốn trốn càng xa càng tốt.
“Chậc, đúng là đủ thảm.” Trong lúc chạy trốn, nàng đã sắp xếp lại rõ ràng mọi chuyện trước sau, “Rõ ràng là đích nữ của phủ Quốc Công, kết quả vừa sinh ra đã bị tráo đổi, biến thành thứ nữ của nhị phòng, chịu đủ mọi dày vò.”
“Đầu tiên bị hủy dung, sau đó còn bị đầu độc đến câm, giờ lại bị ép gả cho một tên ngốc.”
Nguyên chủ không cam chịu nhục nhã, trên đường rước dâu đã cắt cổ tự vẫn, lúc này nàng mới có cơ hội mượn xác hoàn hồn.
“Cùng là Bạch Linh Lung, sao ngươi lại thảm đến vậy?”
Bạch Linh Lung khẽ thở dài. Nghĩ nàng là người đứng đầu Huyền môn, thiên tài ngàn năm khó gặp, giờ lại rơi vào hoàn cảnh này… hình như cũng chẳng khá hơn là bao.
“Nhị tiểu thư ở bên này, mau chặn lại!”
Lúc này, đám người rước dâu đã đuổi kịp. Bạch Linh Lung cau mày, bỗng nhiên tim đập dồn dập, ánh mắt liếc về phía đông, dường như có thứ gì đó đang gọi nàng.
“Đường sống… ở bên kia.”
Ngay lập tức, nàng đổi hướng, lao về phía đông.
“Không ổn rồi, Nhị tiểu thư chạy về phía Linh Vương phủ, tuyệt đối không thể để nàng quấy nhiễu vị gia đó.”
Đám người rước dâu lập tức hoảng loạn. Vị kia chính là ác ma giết người không chớp mắt, bất cứ ai bước vào phạm vi mười mét quanh Linh Vương phủ đều có kết cục rất thảm. Nhị tiểu thư nếu xông vào đó, chết thì cũng chết rồi, chỉ sợ liên lụy đến bọn họ, thậm chí cả Hầu phủ.
Rất nhanh, Bạch Linh Lung đã đến trước một tòa đại trạch treo biển Linh Vương phủ.
Nàng giơ tay ôm ngực, cảm giác rung động trong tim càng lúc càng mãnh liệt, như có một giọng nói đang không ngừng gọi nàng, bảo nàng bước vào bên trong.
“Nhị tiểu thư, phía trước chính là Linh Vương phủ, đi thêm nữa là mất mạng đấy. Nếu ngài không muốn chết thì mau theo chúng ta về Hầu phủ đi.”
Đoàn rước dâu đã đuổi tới. Bọn họ vô cùng kiêng kị Linh Vương phủ, dừng lại cách mười mét, căn bản không dám tiến thêm một bước.
Nhưng Bạch Linh Lung lại cong môi cười, đột nhiên xoay người, tung mình bay thẳng vào trong Linh Vương phủ.
“Không ổn! Nhị tiểu thư vào rồi!”
“Giờ phải làm sao đây?”
“Về bẩm báo với Hầu gia, để ngài ấy quyết định.”
Lúc này, Bạch Linh Lung vừa mới lật vào trong phủ, còn chưa đứng vững đã cảm nhận được một luồng kình phong quét ngang tới.
Trong lúc vội vàng, nàng kết một thủ ấn, một đạo chưởng tâm lôi màu bạc trắng xuất hiện giữa không trung, bức lui người đang lao tới.
Đợi khi Bạch Linh Lung đứng vững, ngẩng đầu nhìn lên, lập tức sững sờ.
Keng keng keng!
Từng tên hộ vệ hung thần ác sát rút kiếm, bao vây nàng lại. Người dẫn đầu là La Khánh Lâm nhíu mày nhìn lòng bàn tay bị cháy đen của mình, ánh mắt trầm xuống, tràn đầy kinh hãi. Hắn ta siết chặt nắm đấm, không khỏi nhìn kỹ người phụ nữ kia thêm một lần. Nhưng chỉ một cái nhìn, đã khiến hắn ta hít vào một hơi lạnh.
Gương mặt của nàng xấu xí vô cùng, vết sẹo dài như con rết trên mặt dường như đang nhe nanh cười với hắn ta. Lại thêm việc nàng khoác phượng quan hà bội, trông chẳng khác gì tân nương quỷ trong truyện, khiến người ta rợn cả sống lưng.
“Ngươi là kẻ nào, dám xông vào Linh Vương phủ?!”
Bạch Linh Lung theo bản năng muốn mở miệng, nhưng không phát ra được một âm thanh nào.
Chết tiệt!
“Cảnh giới toàn bộ!”
Lúc này, Bạch Linh Lung cũng đã vẽ xong phù, tâm niệm vừa động, giơ tay ném ra. Mảnh váy đỏ kia lại lơ lửng giữa không trung, một luồng ánh đỏ lóe lên, một giọng nói êm tai vang vọng khắp nơi:
“Gọi người chủ sự của các ngươi ra đây, ta có chuyện muốn nói với hắn.”
Giọng nói trong trẻo dễ nghe, nhưng lại xuất hiện từ hư không, khiến đám hộ vệ có mặt đều sững sờ.
“Ngươi muốn gặp bản vương?”
Chưa đợi La Khánh Lâm kịp hoàn hồn, một giọng nói trầm thấp đã vang lên.
Bạch Linh Lung nhìn theo tiếng nói, nhưng ngay khi thấy người tới, nàng thoáng thất thần.
Người đàn ông mặc trường bào đen thêu chỉ vàng, đi giày mây gấm, tóc dài buộc cao, toàn thân tỏa ra khí chất tôn quý. Trên áo đen còn thêu một con kim long bốn móng, uy vũ bá đạo. Thế nhưng trên mặt hắn lại đeo một chiếc mặt nạ ác quỷ, khiến vẻ tôn quý kia pha thêm vài phần tà lệ.
Điều khiến Bạch Linh Lung kinh ngạc nhất là quanh người hắn còn quấn lấy một luồng khí tức vàng và tím đan xen.
Tử kim hoàng khí?!
Đây chính là thứ chỉ những người có đại khí vận trong truyền thuyết mới sở hữu.
Xem ra thứ nàng vừa cảm ứng được, chính là luồng tử kim hoàng khí trên người người đàn ông này.
Chỉ là…
Ánh mắt Bạch Linh Lung trầm xuống, nàng phát hiện trong luồng tử kim hoàng khí ấy, lại có một tia hắc khí quấn quanh. Rõ ràng là người phú quý tột đỉnh, mang mệnh đế vương, vì sao lại bị tử khí quấn thân? Quả thật kỳ quái.
“Bái kiến Vương gia.”
La Khánh Lâm cùng toàn bộ hộ vệ đều quỳ một gối hành lễ với người đàn ông.
Chỉ có Bạch Linh Lung vẫn đứng ngây ra, chưa kịp phản ứng.
“Yêu nữ, thấy Vương gia còn không mau quỳ xuống!”
“Quỳ? Ta, Bạch Linh Lung, chỉ quỳ trời quỳ đất, quỳ cha nương, chứ không quỳ kẻ khác.”
“Làm càn!!”
La Khánh Lâm quát lớn một tiếng, vừa định rút kiếm tiến lên.
“Lui xuống.”
Một ánh mắt của Mục Tử Huyền quét qua, dọa La Khánh Lâm lập tức quỳ trở lại.
Mục Tử Huyền đầy hứng thú nhìn Bạch Linh Lung, rồi chỉ vào mảnh váy lơ lửng trên không:
“Ngươi là huyền sư?”
“Phải.”
Bạch Linh Lung cảnh giác nhìn chằm chằm Mục Tử Huyền. Người đàn ông này mang đến cho nàng cảm giác cực kỳ nguy hiểm, nàng đã sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
“Không cần căng thẳng.” Mục Tử Huyền nhìn thấu tâm tư của nàng, giọng thản nhiên: “Nếu ta muốn giết ngươi, ngươi đã không sống tới bây giờ.”
“Ồ? Ngươi rất ngông cuồng đấy! Vậy thì…” Bạch Linh Lung vừa định tung chưởng tâm lôi, nhưng lại phát hiện linh lực trong cơ thể đã cạn kiệt, dù chỉ một chút cũng không thể ép ra.
Chết tiệt, lại đúng lúc này.
Đột nhiên, một lực hút mạnh mẽ ập đến. Chưa kịp để Bạch Linh Lung phản ứng, cả người nàng đã bị hút thẳng tới trước mặt Mục Tử Huyền.
Hắn đưa tay bóp chặt cổ nàng, đôi mắt xuyên qua mặt nạ Tu La, sát ý dày đặc.
“Giờ thì tin chưa?”
“Tin tin tin!!”
Bạch Linh Lung vội vàng cầu xin tha.
Mục Tử Huyền buông tay, sát ý trên người lập tức thu lại, trở về trạng thái trầm tĩnh như ban đầu.
Bạch Linh Lung xoa cổ, trong lòng thầm nghĩ người đàn ông này khi tĩnh thì như mặt nước chết, không gợn sóng; nhưng khi động, lại đáng sợ hơn cả ác quỷ.
Chỉ là, có một khoảnh khắc nàng cảm nhận được từ hắn một luồng khí tức quen thuộc.
“Ở Đại Chu, huyền sư luôn được tôn trọng. Lần này ngươi xông vào Linh Vương phủ, bản vương có thể không truy cứu. Giờ thì rời đi đi.”
“Không thể đi.”
“Ừm?”
Ánh mắt Mục Tử Huyền trầm xuống, sát ý vừa lắng lại lại bắt đầu lan ra.
“Nếu ta đi, ngươi không sống nổi ba ngày.”
Mục Tử Huyền thoáng sững lại, nhưng sát ý trên người càng đậm hơn.
“Ngươi biết gì?”
Đột nhiên, Bạch Linh Lung đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Mục Tử Huyền. Ngay lập tức, tử kim hoàng khí trên người hắn theo tay nàng không ngừng chảy vào cơ thể, linh lực vốn đã cạn kiệt của nàng vậy mà khôi phục lại được một phần.
“Tự tìm cái chết!” Ánh mắt Mục Tử Huyền lạnh lại, sát ý cuồn cuộn dâng lên.
Nhưng ngay khi hắn định ra tay, một dòng ấm áp lại từ lòng bàn tay Bạch Linh Lung truyền đến, chảy thẳng vào tim hắn. Trong mắt Mục Tử Huyền lóe lên một tia kinh ngạc. Luồng hàn ý từng không thể áp chế, vào khoảnh khắc này lại được xoa dịu.
“Ta là huyền sư, biết vài thứ người khác không biết, chẳng phải rất hợp lý sao?” Bạch Linh Lung rút tay về, bình tĩnh nhìn hắn: “Vậy, ngươi còn muốn đuổi ta đi không?”
Mục Tử Huyền trầm ngâm một lát, môi mỏng khẽ mở.
“Ngươi muốn gì?”
“Muốn ngươi cưới ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
