Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đã hạ sốt rồi, sao vẫn chưa tỉnh…”
Xung quanh dường như có rất nhiều người. Ninh Yến cố gắng tự trấn tĩnh bản thân, sau đó từ từ mở mắt ra.
Quả nhiên, trong phòng đứng đầy người. Thấy cậu tỉnh lại, tất cả đều đồng loạt quay sang với ánh mắt đầy lo lắng. Một người trông như bác sĩ trung niên tiến lại gần hơn: “Ngài cảm thấy thế nào rồi?”
Người đó giữ một khoảng cách vừa phải, không đến quá gần, khiến Ninh Yến cảm thấy thoải mái hơn đôi chút, nhưng chỉ là một chút mà thôi.
Cậu căng thẳng nhìn người đối diện, tay vô thức siết chặt tấm ga giường.
“Mấy người là ai?”
“‘Người’?” Đối phương lặp lại từ này, ánh mắt thoáng qua sự khó hiểu, rồi mới trả lời câu hỏi của Ninh Yến: “Đây là Bệnh viện Trung ương Tinh cầu Mộc Nam. Tôi là bác sĩ trưởng Ian, người phụ trách chăm sóc ngài lần này.”
“Hôm nay là ngày Hội Bảo Vệ Giống Đực thực hiện cuộc thăm khám định kỳ. Nhân viên phụ trách không liên lạc được với ngài qua thiết bị liên lạc, gõ cửa cũng không ai trả lời. Hội đã kiểm tra camera hành lang và tình trạng sử dụng mạng tinh cầu của ngài, lo ngại ngài gặp nguy hiểm nên mở khóa căn hộ. Khi vào trong, họ phát hiện ngài đang hôn mê vì sốt cao và lập tức đưa ngài đến bệnh viện của chúng tôi,” Ian giải thích.
Ninh Yến không còn chóng mặt, đầu óc cũng đã tỉnh táo trở lại. Cách nói năng của đối phương cứ kỳ lạ khiến cậu bối rối. Những ký ức chắp vá từ buổi livestream tối qua bất chợt ùa về trong tâm trí.
Ninh Yến làm livestream ru ngủ chủ yếu theo phong cách kỹ thuật, thỉnh thoảng cũng tán gẫu đôi chút. Tối qua trong phòng livestream có hai cô gái quen mặt đang thảo luận về nội dung của một bộ tiểu thuyết, vừa nói vừa cười rất sôi nổi.
Ninh Yến xem mà nửa hiểu nửa không, vì tò mò nên hỏi vài câu, sau đó được họ phổ cập về thế giới quan của tộc Trùng.
Ninh Yến shock thộn mặt ra.
Nói ra thì hơi xấu hổ, hồi nhỏ Ninh Yến từng bị một con bò sát áp sát vào mặt khiến cậu sợ hãi đến mức để lại bóng ma tâm lý. Dù đã trưởng thành, khi nhìn thấy những loài như gián hay nhện, tuy không đến mức gào hét nhảy tưng tưng, nhưng tay chân cậu vẫn sẽ phản xạ tê cứng.
Không bàn đến hệ thống xã hội méo mó của tộc Trùng, chỉ riêng cái tên của chủng tộc này đã khiến cậu liên tưởng đến vài điều không mấy tốt đẹp.
Ninh Yến kể lại một cách sinh động về bóng ma tâm lý thời thơ ấu của mình, đồng thời từ chối lời đề cử nhiệt tình của hai khán giả.
Một trong hai cô gái gửi một chuỗi biểu cảm [cười lớn], sau đó nói: "Dù gì cũng là thiết lập giả tưởng, chủ yếu để thỏa mãn sở thích thôi." Người kia tặng một món quà nhỏ nói: "Làm bé cưng Ninh Ninh sợ rồi, lại đây để chị xoa xoa."
Sau vài câu đùa giỡn, chủ đề này dừng lại tại đây.
Khi đó Ninh Yến không hề bị dọa, nhưng nếu xã hội giả tưởng kia trở thành hiện thực, thì đúng là một cú sốc trời giáng.
Ừm… có một cảm giác hùng tráng không thuộc về Trái Đất.
Ninh Yến lướt qua trang chủ website, đọc lướt từng dòng. Đến khi ngẩng đầu lên, sắc mặt trông có vẻ bình thường, nhưng đó chỉ là một chiếc mặt nạ che đi sự đau khổ trong lòng cậu thôi.
Tin tốt: Không bị bắt cóc.
Tin xấu: Xuyên không rồi.
“Tôi có thể xuất viện không?” Ninh Yến vẫn chưa hoàn hồn.
Ian không rõ chuyện gì đã xảy ra, cảm thấy lo lắng trước tinh thần thay đổi đột ngột của cậu, ngập ngừng nói: “Tuy ngài đã hạ sốt, nhưng tôi vẫn khuyên ngài nên ở lại bệnh viện thêm vài ngày.”
Ninh Yến nghĩ, cả một phòng năm sáu bác sĩ, y tá xoay quanh chăm sóc mình thế này không lãng phí tài nguyên y tế à? Cậu lắc đầu, quyết tâm nói: “Tôi muốn xuất viện.”
“Được thôi.” Ian không dám trái ý cậu, ra hiệu cho một y tá giống cái đứng bên cạnh bước tới.
Ninh Yến tưởng đối phương định giúp mình tháo thiết bị gì đó, ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích. Không ngờ giống cái này lại vòng tay qua lưng cậu, định bế cậu lên.
Ninh Yến: !
Cậu vô thức vùng vẫy vài cái, giống cái lập tức lùi lại một bước, bối rối nhìn cậu: “Thưa ngài, tôi sẽ đưa ngài ra ngoài.”
Ninh Yến còn hoảng hơn, mặt đỏ bừng vì vừa ngượng vừa sợ: “Không cần, tôi tự đi được!”
Cậu chỉ bị sốt, chứ có phải gãy chân đâu.
Điều này khiến Ninh Yến chợt nhớ đến chuyện gì đó. Ánh mắt cậu lướt qua mấy khuôn mặt của các giống cái xung quanh, không thấy người quen, hỏi: “Người trước đó, à không, cái… trùng đó đâu rồi?”
Nghe cậu nhắc đến chuyện này, Ian ngạc nhiên, nhưng cũng không giấu được sự khinh thường. Ông ta dịu dàng an ủi Ninh Yến: “Ngài yên tâm, con trùng đáng ghét dám dâm ô giống đực, chúng tôi đã giao hắn cho Hội Bảo Vệ Giống Đực xử lý rồi.”
“Khụ…”
Ninh Yến giật mình sặc nước bọt.
Cậu là một thằng đàn ông, cùng lắm bị người khác bế một cái, sao lại thành “dâm ô”?
Dù nhất thời chưa thể chấp nhận nổi lối suy nghĩ của tộc Trùng, nhưng Ninh Yến cũng hiểu rõ, đối với giống cái, đây là một tội danh rất lớn. Cậu vội vàng giải thích cho con trùng mà mình chỉ mới gặp một lần.
“Lúc đó tôi vừa tỉnh đã thấy mình ở bệnh viện, bị hoảng nên mới chạy ra ngoài, không liên quan gì đến anh ta, đừng phạt anh ta.”
Hai mắt Ian trở nên dịu dàng đầy tình thương: “Ngài thật tốt bụng. Loại trùng có ý đồ xấu như vậy, không cần phải biện hộ cho hắn.”
Ninh Yến kiên quyết: “Anh ta thực sự không làm gì cả. Nếu vì tôi mà anh ta bị liên lụy, tôi sẽ rất áy náy.”
Giống đực tóc đen, mắt đen, khuôn mặt trắng nhợt như một tờ giấy trắng. Phần tóc mái dài che khuất đôi mắt, ánh sáng lạnh lẽo trong phòng bệnh rọi xuống khiến cậu trông như một khối băng khó chạm vào. Nhưng giọng nói của cậu lại dịu dàng đến bất ngờ.
Các giống cái trong phòng nghe vậy bất ngờ kinh ngạc nhìn nhau.
Giống cái da dày thịt chắc, dù chịu mười hay hai mươi roi, sau khi rời khỏi đài hành hình vẫn có thể tự đi lại, chỉ cần hai tuần là hồi phục hoàn toàn. Có những giống cái du côn biết mình cả đời không thể kiếm đủ điểm đóng góp để ghép đôi, lang thang trên phố, hy vọng gặp may mắn gặp được một giống đực đi lạc, biết đâu có thể kiếm được một quả trứng trùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








