Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ninh Yến là một streamer ru ngủ, do đặc thù nội dung công việc, cậu thường xuyên ngày đêm đảo lộn, giờ giấc sinh hoạt cũng không hề điều độ. Hôm nay, sau khi kết thúc buổi livestream vào lúc bốn giờ sáng, cậu dọn dẹp thiết bị và đạo cụ, ánh sáng bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu le lói.
Khi đứng trước bồn rửa mặt, Ninh Yến đang rửa mặt bỗng cảm thấy cơn chóng mặt ập đến, trời đất quay cuồng.
Lúc tỉnh lại, đầu cậu đau nhức như muốn nứt ra, cả người chìm trong trạng thái mơ hồ, mê man.
Cậu xoa xoa đôi mắt cay xè, bỗng chốc sững người.
Cảnh vật trước mắt là một căn phòng xa lạ, trong không khí lờ mờ có mùi nhè nhẹ của nước khử trùng. Cậu đang nằm trên giường bệnh, trên mu bàn tay cắm kim truyền, mang đến cảm giác nhói đau từng cơn.
Thân thể Ninh Yến bất giác cứng đờ, ánh mắt đầy nghi hoặc và hoang mang quét qua khắp căn phòng.
Cậu sống một mình, không ai bên cạnh, dù có ngất xỉu ở nhà cũng chẳng ai phát hiện ra.
Chẳng lẽ có kẻ trộm đột nhập, lấy đồ xong lại tốt bụng gọi cấp cứu cho cậu?
Còn chưa kịp để Ninh Yến suy nghĩ rõ ràng, một tiếng "cạch" khe khẽ vang lên, cửa phòng mở ra. Một chàng thanh niên trông giống y tá bước vào, vừa thấy cậu đã tỉnh, mặt rạng rỡ.
“Ngài tỉnh rồi!”
Anh ta cầm thiết bị trông như bộ đàm trước ngực lên, nhẹ giọng báo cáo tin tức, sau đó bước nhanh tới bên giường bệnh của Ninh Yến, cúi người, giọng nói dịu dàng đầy cung kính: “Ngài có thấy chỗ nào khó chịu không?”
Ninh Yến vô thức lùi lại, ánh mắt cảnh giác nhìn anh ta: “Ai đưa tôi tới đây?”
Thanh niên tóc vàng mắt xanh, ngoại hình hoàn toàn không giống người phương Đông, cách nói chuyện của anh ta khiến Ninh Yến nổi hết da gà.
Người thanh niên nhận ra động tác lùi lại của Ninh Yến, ánh mắt thoáng hiện sự thất vọng, nhưng vẫn trả lời một cách quy củ: “Là Hội Bảo Vệ Giống Đực đưa ngài đến.”
Tim Ninh Yến càng đập loạn hơn, nghi ngờ mình bị bọn buôn người bắt cóc: “Hội Bảo Vệ Giống Đực là ai?”
Người thanh niên cứ như bị hỏi khó, gương mặt đầy bối rối.
Nhân lúc anh ta đứng đờ người, Ninh Yến nắm bắt cơ hội, rút kim truyền trên mu bàn tay ra, nhảy khỏi giường rồi lao thẳng ra cửa.
“Ngài!” Chàng thanh niên gọi lớn từ phía sau.
Ninh Yến cảm giác đầu óc nặng trịch, bước chân loạng choạng, lại thêm cơn buồn nôn ập đến. Nhưng cậu vẫn cố gắng hít một hơi thật sâu, gắng sức chạy ra ngoài.
Người qua lại trong hành lang đều nhìn cậu với ánh mắt kinh ngạc.
“Trời ơi, tôi không nhìn nhầm chứ, đó là một giống đực sao?”
“Trông có vẻ còn rất trẻ, giống đực nhà ai vậy, sao không có ai đi cùng?”
“Bệnh viện này có phải đang ngược đãi giống đực không!”
Ninh Yến đầu óc quay cuồng, mơ hồ đoán được những người xung quanh đang bàn tán về mình, nhưng cậu không hiểu họ đang nói gì.
Chưa chạy được bao xa, Ninh Yến bỗng cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, bị người ta ôm eo nhấc bổng lên.
Ninh Yến: ?
Tên bắt cóc này cao lớn đến mức có thể dễ dàng nhấc bổng một người đàn ông cao 1m8 như cậu sao?
“Thưa ngài, xin hãy thả lỏng, tôi sẽ không làm hại ngài đâu…”
Tiếng "tít tít" đều đặn của máy móc vang lên, xen lẫn là giọng nói thì thầm cố tình hạ thấp.
“Ngài ấy không có người giám hộ sao?”
“Ngài ấy đã trưởng thành rồi.”
“Vậy còn quân phu hoặc bạn đời của ngài ấy?”
“Hội Bảo Vệ Giống Đực nói ngài ấy vẫn chưa kết hôn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




