Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SAU KHI KẾT HÔN VỚI GIÁO SƯ TỪ Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Gió nhẹ thổi qua, lá cây xào xạc rung động, như đang tấu lên bản nhạc du dương. Còn trong lòng Từ Khôn Đình thì như bị lửa đốt đến sôi trào.

“Không phải năm nhất.” Lục Tiên Cầm cười: “Cũng không phải năm hai hay năm ba.”

Nam sinh do dự hỏi: “Chẳng lẽ là năm tư?"

“Cậu đoán sai rồi, chị là nghiên cứu sinh năm nhất.

Sắc mặt nam sinh lập tức xám như tro.

Lục Tiên Cầm còn cảm thấy chưa đủ đã kích, lại thêm một câu: “Còn nữa, chị hai mươi tám rồi, lớn hơn cậu mười tuổi. Năm nay cậu mười tám phải không?

Nam sinh thì thào: “Em năm hai.”

Lục Tiên Cầm cười tủm tỉm: “Ồ, vậy là hơn chín tuổi, vẫn tạm được.”

Thế giới quan của nam sinh như sụp đổ, ánh mắt trống rỗng, miệng lẩm bẩm một câu “xin lỗi học tỷ” rồi loạng choạng bước đi trên con đường rợp bóng cây.

Người anh em đang đợi ở cổng thấy cậu ta trông như bị rút hết sinh khí liền vội vàng đỡ lấy.

“Má ơi, hai người tiến triển nhanh vậy luôn hả? Mà sao nhanh dữ vậy trời?!”

Nam sinh vẻ mặt đưa đám đấm một cú vào ngực bạn thân, sau đó ngả vào lòng người kia bật khóc ầm ĩ, khiến đám sinh viên vây xem xung quanh đều dùng ánh mắt ái muội nhìn hai người họ.

Lục Tiên Cầm mím môi, lộ ra một nụ cười trêu đùa, nhún vai định rời khỏi con đường rợp bóng cây này.

Vừa định quay người đi, một cơn gió nhẹ mảnh như không chạm khẽ lướt qua gò má và eo cô, kế đó, đôi mắt cô bị che lại, eo bị ôm siết, cả người bị kéo vào một vòng tay rộng lớn, kiên định.

“Thầy chưa từng dạy em không được nói dối sao?”

Giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên bên tai, mang theo chút điện lưu khiến người tê dại. Lục Tiên Cầm ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người anh, môi mím nhẹ, hơi ủy khuất nói nhỏ:

“Thầy Từ trước giờ chưa từng dạy em đạo lý đó mà.”

Dưới những tình huống khác, cô vốn rất ngại gọi anh là thầy Từ, nhưng trong tình huống này lại là ngoại lệ. Khi làm nũng hay trêu chọc, cô rõ hơn ai hết cách khiến thầy Từ động lòng.

Từ Khôn Đình nhìn hàng mi dài của Lục Tiên Cầm, từng từ từng chữ đều chậm rãi, nặng nề mà rõ ràng: “Trên giường.”

Lục Tiên Cầm cụp mắt xuống, môi cong lên một chút: “Em không nhớ rõ nữa.”

Gương mặt xinh đẹp của cô phủ một tầng đỏ nhàn nhạt không thể che giấu, lông mày thanh tú và đôi môi đỏ hồng khiến cô như một điểm sáng đẹp đẽ nhất trong bức tranh phong cảnh, làm người khác không thể rời mắt.

Từ Khôn Đình đã quá quen với mùi hương trên người cô, là loại hương thiếu nữ cô thích nhất. Dường như cô đã dùng hết một chai. Anh cũng rất thích, mỗi lần ra ngoài công tác mà thấy loại nước hoa đó, anh sẽ lập tức mua về cho cô.

Mùi hương này quả thật danh xứng với thực, khiến người ta không thể không yêu mến.

“Vậy thì nghe cho kỹ lời thầy Từ nói.” Từng câu từng chữ Từ Khôn Đình thốt ra như đánh thẳng vào tâm can: “Mở miệng ra, đầu lưỡi đừng trốn, để thầy nếm thử"

Ảnh nắng xuyên qua kẽ lá, in lên mặt đất những đốm sáng như kim cương vụn, trong đó có vài tia rơi trên mái tóc đen của cả anh và cô....

“Cái gì? Chị ấy là nghiên cứu sinh năm nhất!!!"

Nam sinh sửng sốt kêu lên, rõ ràng không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.

Nam sinh bị thất tình u ám gật đầu, dáng vẻ như đã nhìn thấu hồng trần.

“Nhìn qua hoàn toàn giống sinh viên năm nhất, sao lại là nghiên cứu sinh năm nhất được chứ.”

“Hơn nữa chị ấy nói chị ấy hai mươi tám tuổi.” Nam sinh buồn bã: “Người ta nói gái lớn hơn ba tuổi thì như ôm cục vàng, nhưng cục vàng này cũng nặng quá rồi.”

“Chắc chắn là chị ấy lừa cậu." Bạn thân của cậu ta khẳng định chắc nịch.

Để xác nhận, bọn họ chỉ có thể đi tìm lớp trưởng, người có mối quan hệ rộng nhất trong lớp, mà vừa hay lớp trưởng lại là bạn cùng phòng của họ.

Lúc đó lớp trưởng đang làm tài liệu trong ký túc xá, hai người kia lập tức xông vào, ăn ý xoay ghế cậu ta lại đối diện.

“Gì thế?”

“Học viện Kinh tế có một chị gái xinh cực kỳ, cậu có biết không? Cỡ như hoa khôi viện ấy.”

Câu hỏi dứt khoát khiến lớp trưởng hơi bất ngờ, trả lời: “Hai cậu hỏi chuyện đó làm gì?"

“Bọn tớ để ý chị gái ấy, nhìn thì rõ là sinh viên năm nhất, vậy mà chị ấy bảo là nghiên cứu sinh năm nhất. Bọn tớ cảm giác bị lừa.

“Vậy thì chứng tỏ người ta không muốn quen các cậu, bịa đại lý do để từ chối thôi, còn đi tra làm gì cho khổ.” Lớp trưởng trợn mắt, định tiếp,tục làm tài liệu.

“Tối nay bọn tớ sẽ kéo cậu chơi bốn trận PUBG thắng gà.” Nam sinh ra đòn sát thủ.

Lớp trưởng nhanh chóng gập máy tính lại, trầm tư nói: “Học viện Kinh tế năm nay có nhiều nữ sinh xinh, tớ nghe nói hệ bọn họ vẫn chưa chọn hoa khôi.”

“Vậy sinh viên năm hai, năm ba thì sao?"

“Năm hai, năm ba mấy cậu đều biết rồi, ai cũng có người yêu hết rồi. Còn mấy chị năm tư thì đều đang đi thực tập, giờ vẫn chưa quay lại truong."

“Vậy là giống như mò kim đáy biển rồi.” Nam sinh thở dài, giọng uể oải.

Lớp trưởng gật đầu. Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn sáng lên, là cô hàng xóm nhắn gọi lên mạng chơi PUBG.

Cậu ta đang định đứng dậy thu dọn đồ thì chợt nhớ ra điều gì.

“Nếu là hoa khôi, tớ nhớ ra, nghiên cứu sinh năm nhất có một chị vừa được bầu làm hoa khôi."

So với nghiên cứu sinh năm hai thì năm nhất ít người hơn, ánh mắt nam sinh lập tức sáng rỡ.

“Nhưng chị ấy kết hôn rồi.” Lớp trưởng bình thản bổ sung thêm.

“Trời xanh ơi! Chẳng lẽ số phận của tớ là độc thân sao!"

Lớp trưởng bỗng dưng nhớ ra gì đó, liền nhắn tin cho “chị hàng xóm”: “Chị Cầm ơi, gần đây có nam sinh nào tỏ tình với chị không?”

Bên kia gửi lại một tẩm meme “Âm thầm quan sát.jpg", kèm theo một câu: “Sao em biết?”

Nhìn thấy bạn cùng phòng bị tình cảm làm cho sa sút, lớp trưởng biết: đại nạn giáng xuống với bạn mình rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc