Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SAU KHI KẾT HÔN VỚI GIÁO SƯ TỪ Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Lục Tiên Cầm cũng không hiểu mình đã làm sai điều gì. Rõ ràng mỗi lần đều cố ý tránh xa Tiền Y Mẫn, có thể không chọc vào thì tuyệt đối không dám dây vào, thế mà cô ta vẫn cứ tìm đến gây chuyện, cứ như thể nếu một ngày không kiếm chuyện với cô thì sẽ sinh bệnh vậy.

“Lục Tiên Cầm, giỏi nhỉ, nhanh chóng thu phục được cả thầy Từ.”

Lục Tiên Cầm tim đập thình thịch, hơi chột dạ, giả vờ ngơ ngác hỏi: “Thu phục gì chứ? Cậu đang nói gì vậy, tớ không hiểu.”

Diệp Tú Tú lúc này phát huy triệt để tinh thần “bạn cùng phòng tốt của nhân dân Trung Quốc", lập tức bước ra che trước mặt Lục Tiên Cầm, thay cô đáp lại: “Cậu nói cho sạch sẽ chút đi, cái gì mà thu phục với không thu phục. Chính cậu không khiến thầy Từ có cảm tình, lại còn muốn trách Tiên Cầm sao?"

Tiền Y Mẫn kéo khóe môi cười nhạt, cũng không chịu thua: “Lục Tiên Cầm là hoa khôi học viện, đương nhiên biết cách khiến giảng viên yêu thích. Không chỉ giảng viên, mà đến cả viện trưởng cũng yêu thích, có đúng không?”

Ai nghe cũng hiểu được lời cô ta đang ám chỉ điều gì. Lục Tiên Cầm cắn môi, kéo tay Diệp Tú Tú định rời khỏi chỗ này.

Tiền Y Mẫn ở phía sau lại buông lời: “Lục Tiên Cầm, nếu thật sự muốn khiến tôi tâm phục khẩu phục, vậy thì dùng thực lực mà khiến tôi câm miệng. Tôi đợi xem cậu có dám đánh bại tôi trong kỳ kiểm tra giữa kỳ hay không. Bằng không, tôi thật sự sẽ điều tra thử xem vì sao viện trưởng lại chọn cậu làm học trò.”

Diệp Tú Tú nhíu mày: “Cậu thật sự định đánh bại cô ta trong kỳ khảo hạch giữa kỳ?”

Lục Tiên Cầm nhún vai cười: “Tuy tớ không phải người thông minh gì, nhưng nếu nói về nỗ lực, tớ chắc chắn không thua cô ta. Tớ biết cô ta không phục tớ, không chỉ mình cô ta, mà còn rất nhiều người cũng không phục, cảm thấy một đứa tốt nghiệp trường hạng hai như tớ dựa vào cái gì mà thi đậu nghiên cứu sinh, lại còn được viện trưởng ưu ái. Thật lòng mà nói, tớ cũng thấy kỳ lạ, cho nên tớ cũng muốn chứng minh cho chính mình xem, tớ có xứng đáng hay không.”

Diệp Tú Tú nheo mắt nhìn Lục Tiên Cầm thật lâu, cuối cùng mới lên tiếng: “Tiên Cầm à, ban đầu tớ tưởng cậu là nữ chính bạch liên hoa trong truyện ngôn tình. Ai ngờ đâu cậu lại là nữ chính kiểu dốc lòng quyết tâm cày cuốc đó nha.”

“Thầy Từ, hôm nay dạy học thấy thế nào?”

Từ Khôn Đình vừa tan lớp thì bị viện trưởng Trần gọi vào văn phòng.

“Cũng ổn, dạy nghiên cứu sinh nhẹ nhàng hơn so với dạy sinh viên chính quy nhiều.” Từ Khôn Đình khẽ cười, rồi ngược lại hỏi: “Viện trưởng có biết chuyện Lục Tiên Cầm là sinh viên hệ vừa học vừa làm không?”

Viện trưởng Trần gật đầu: “Biết chứ, hồ sơ của cô ấy ghi rõ mà. Sao tự dưng cậu hỏi chuyện này?”

“Chỉ là hơi tò mò thôi.”

Sắc mặt viện trưởng Trần bỗng trở nên nghiêm túc, giọng điệu cũng giống như đang khuyên một thanh niên sắp bước nhầm đường: “Thầy Từ à, tuy Lục Tiên Cầm là hoa khôi của viện, có thể ở một vài phương diện khiến cậu để mắt, nhưng dù sao cô ấy cũng là học trò của cậu. Hơn nữa, không giấu gì cậu, cô ấy đã kết hôn rồi. Vậy nên tôi mong cậu đừng suy nghĩ lung tung hay làm chuyện gì trái với đạo đức nghề giáo.”

Hôm nay đến tìm viện trưởng đúng là một sai lầm. Sở dĩ viện trưởng Trần thích Lục Tiên Cầm như vậy, tám phần là vì ông và Lục Tiên Cầm là cùng một kiểu người, kiểu người chỉ cần nghe người khác nói một câu là có thể tưởng tượng ra nguyên một bộ phim truyền hình.

Hơn nữa, việc giấu kín tình trạng hôn nhân giữa anh và Lục Tiên Cầm quả thật là một quyết định sáng suốt.

“Nếu viện trưởng không còn việc gì thì tôi xin phép đi trước, tạm biệt.”

Viện trưởng Trần sau lưng vẫn chưa từ bỏ ý định, còn khuyên anh đừng nảy sinh suy nghĩ vớ vẩn.

Này sinh cái gì mà suy nghĩ vớ vẩn, Lục Tiên Cầm trên người chỗ nào chưa bị anh chạm qua, còn phải phí công nghĩ ngợi? Trực tiếp ra tay là được rồi.

Anh đang chuẩn bị quay về khoa Báo chí trả lời tin nhắn, buổi chiều còn phải đối phó với một đám sinh viên khoa chính quy phiền toái, kết quả vừa đi đến con đường rợp bóng cây giữa học viện Quản lý và học viện Thông tin thì nhìn thấy Lục Tiên Cầm.

Môi trường trong Thanh Đại rất tốt, cây xanh được trồng dày đặc, dọc đường đi có rất nhiều mảng xanh, đặc biệt là những con đường nhỏ rợp bóng như thế này, quả thực chính là nơi tốt nhất để các cặp tình nhân vụng trộm yêu đương. Từ Khôn Đình sớm đã cảm thấy những con đường không đàng hoàng như thế này nên bị dẹp bỏ, tốt nhất là đổi thành đại lộ không có một chút gì che chắn.

Lục Tiên Cầm đang đứng đối diện một nam sinh, đưa lưng về phía anh. Nam sinh kia thì lại bị Từ Khôn Đình nhìn thấy rất rõ, gương mặt đỏ bừng, lúng túng không giấu được. Hơn nữa, Từ Khôn Đình nhận ra nam sinh này, là sinh viên năm hai học viện Thông tin, từng học qua một tiết của anh.

“Bạn học, thật sự xin lỗi vì hẹn cậu ra đây.”

Lục Tiên Cầm chớp mắt: “Không sao, có chuyện gì thì cậu cứ nói.”

Bộ dạng của một thiếu niên mười tám tuổi mới biết yêu nhìn qua đúng là khiến người ta thấy đáng yêu, nhưng Từ Khôn Đình đứng trong bụi cây lại như bị lửa đốt trong lòng, sẵn sàng rút vũ khí ra xử lý nếu có chuyện gì khiến anh không vui.

“Thật ra, tớ rất có cảm tình với cậu.” Nam sinh dùng chất giọng trong trẻo mà dễ nghe đặc trưng của tuổi trẻ, mang theo giọng điệu lắp bắp nói ra lời tỏ tình với nữ sinh mà cậu ấy thích.

Lục Tiên Cầm ngẩn người, nam sinh giống như đang lấy hết can đảm, dồn sức mà nói tiếp: “Tớ chỉ biết cậu là sinh viên của học viện Quản lý, nhưng tuần trước tớ đã đến nghe toàn bộ tiết học chuyên ngành của học viện, cũng không thấy cậu đâu. Tớ đoán chắc cậu không phải năm nhất, cho nên hôm nay tình cờ gặp cậu trên đường mới muốn thuận tiện hỏi một chút. Xin hỏi cậu học lớp nào? Tớ... tớ có thể theo đuổi cậu không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc