Ôn Thập Nhất ở bên cạnh cô ấy một tiếng đồng hồ. Sau khi biết cô ấy sắp được xuất viện, Ôn Thập Nhất liền nhắc đến chuyện lễ kỷ niệm thành lập trường.
Mộ Nhuyễn Nhuyễn mỉm cười nói: "Nghe có vẻ thú vị thật đấy, nếu đến lúc đó chân tớ lành rồi thì tớ sẽ đi đăng ký."
Ôn Thập Nhất gật đầu, sau đó vờ như vô tình hỏi: "Hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu có biết là ai đã đẩy cậu xuống lầu không?"
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Mộ Nhuyễn Nhuyễn lập tức tái nhợt đi.
Đồng tử cô ấy co rút lại vì sợ hãi: "Hôm ấy, tớ muốn bảo Tề Cận Dã đi giải thích rõ ràng với Long Hân Nguyệt rằng giữa tớ và anh ta thực sự chẳng có gì cả. Nhưng anh ta lại bỗng nhiên như phát điên, rút ra một khẩu súng lục giảm thanh chĩa thẳng vào đầu tớ."
"Kết quả viên đạn bị lệch bắn vào cửa sổ, sắc mặt anh ta liền càng khó coi hơn, trực tiếp xông tới bóp cổ tớ rồi đẩy tớ xuống lầu."
Mộ Nhuyễn Nhuyễn sợ hãi ôm lấy cổ mình, cả người không kìm được run rẩy kịch liệt.
Ôn Thập Nhất cụp mắt trầm tư, quả nhiên đúng như những gì cô suy đoán.
Chính vì thân phận nữ chính truyện tranh của Mộ Nhuyễn Nhuyễn nên Tề Cận Dã mới không thể tự tay giết chết cô ấy, thế nên anh mới bắt cô phải tiêm thuốc cho Mộ Nhuyễn Nhuyễn.
Làm rõ được điểm này, Ôn Thập Nhất mới hoàn toàn yên tâm.
Cô thật sự sợ kế hoạch của mình còn chưa kịp triển khai thì nữ chính đã bị xử đẹp rồi.
...
"Mày chính là Ôn Thập Nhất? Hôm qua anh Ngạo mời mày lên xe của anh ấy đúng không?"
Còn chưa bước chân vào trường, Ôn Thập Nhất đã bị người ta chặn ngay ở cổng.
Nữ sinh mặc đồng phục của Ketaman, ánh mắt oán độc đảo qua đảo lại đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Đây chính là nữ phụ si tình thầm thích Lý Ngạo trong truyện tranh, thủ đoạn độc ác tàn nhẫn, ngày thường không ít lần ức hiếp các học sinh diện đặc cách; xuất thân quý tộc, cha là Chánh án Tòa án Tối cao.
"Tôi vào trước đây."
Một giọng nữ thanh lãnh vang lên. Ôn Thập Nhất quay đầu lại liền thấy được nhân vật nữ phụ được khắc họa vô cùng sắc nét trong truyện tranh - vị hôn thê của Tề Mục Chi, Nhật Sâm Điệp Tử.
Nhật Sâm Điệp Tử với tư cách là Trưởng ban Văn nghệ của Hội học sinh, không chỉ là nữ thần trong mộng của toàn thể nam sinh Trường Công lập Ketaman, mà còn là hình mẫu được các nữ sinh điên cuồng bắt chước và sùng bái.
Truyện tranh nhắc tới cô ấy không nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta phải khắc sâu ấn tượng.
Ánh mắt Nhật Sâm Điệp Tử chẳng hề dừng lại trên người Ôn Thập Nhất, buông lại câu nói đó xong liền rảo bước đi thẳng vào trong trường.
Cùng lúc đó, quanh người cô ấy còn vây kín một đám nam thanh nữ tú mê muội, muốn tiến lên bắt chuyện nhưng lại bị khí thế cao quý toát ra từ người cô ấy dọa sợ, căn bản không dám đến gần.
Bộ đồng phục tông màu trầm của Ketaman mặc trên người cô ấy phô bày trọn vẹn vóc dáng thiếu nữ, eo thon hông nở, mái tóc dài chấm thắt lưng, toát lên phong vị thiếu nữ vô cùng rõ nét.
"Này, mày nhìn cái gì đấy? Một con nô lệ thấp hèn mà cũng dám phớt lờ bổn tiểu thư à?"
Vinh Tuyết Nhi bỗng nhiên đẩy mạnh cô một cái.
Ngay sau lưng Ôn Thập Nhất chính là đài phun nước, vì cú đẩy bất thình lình này mà cô ngã ngồi bệt xuống mép bể. Cô vội vàng đứng dậy, cau mày nhìn về phía đối phương.
"Phản ứng cũng nhanh đấy."
Vinh Tuyết Nhi nhướng mày, rõ ràng là cố ý muốn làm cô ngã tõm vào bể nước để bẽ mặt.
"Lý thiếu chỉ muốn bảo tôi giúp một việc mà thôi, mời tôi lên xe chẳng qua là phép lịch sự xã giao."
Ôn Thập Nhất nén cơn giận, giọng điệu bình tĩnh mở lời.
Đôi mắt đẹp của Vinh Tuyết Nhi quét một lượt từ trên xuống dưới người cô, khinh bỉ nói: "Mày có được cái tự biết mình biết ta này là tốt."
Có lẽ do vẻ ngoài của Ôn Thập Nhất thực sự chẳng có chút tính uy hiếp nào, nên sau khi trút giận một hồi, Vinh Tuyết Nhi cũng không tiếp tục dây dưa với cô nữa.
"Sau này cút xa anh ấy ra một chút, đừng để cái mùi nghèo hèn bần tiện trên người mày dính vào anh Ngạo nhà tao, nghe rõ chưa?"
Ôn Thập Nhất cứng đờ gật đầu, hai bàn tay lại siết chặt lại.
Cái thân phận nô lệ chết tiệt này khiến cô căn bản chẳng có lấy nửa phần đường sống để phản kháng.
Lòng đầy mệt mỏi, cô nhắm mắt đứng im tại chỗ bình tĩnh lại một lát rồi mới bước tiếp vào trường.
Lúc này, trên sân thể dục của trường đang có một nhóm người chơi bóng rổ, xung quanh các thiếu nữ đang cuồng nhiệt reo hò tên của ai đó.
"A a a là Hàn thiếu kìa! Hôm nay Hàn thiếu thế mà lại đi học, lâu lắm rồi không gặp anh ấy, sao lại đẹp trai hơn thế này rồi!!!"
"Nghe nói lần này anh ấy đại diện cho Sirius giành giải nhất cuộc thi dương cầm quốc tế đấy, quả thực quá đỗi vẻ vang luôn!"
"Hoàng tử dương cầm của chúng ta lúc vung mồ hôi trên sân bóng cũng quyến rũ chết đi được, a a a em sắp ngất vì độ đẹp trai này rồi!"
Nghe những lời bình phẩm khoa trương ấy, Ôn Thập Nhất hướng mắt nhìn về phía sân bóng. Chỉ thấy trên sân bóng rổ rộng lớn, một nam sinh mặc áo đấu màu đen đang cản phá đường ném bóng của đối thủ.
Hàn Chính Dương - người thuần lương nhất trong số năm nam chính, ngũ quan tuấn mỹ, sở hữu mái tóc vàng hoe đậm chất truyện tranh, bên tai phải còn đeo một chiếc khuyên tai hình chữ thập lấp lánh.
Ngoại hình của cậu thiên về kiểu "tiểu nãi cẩu" đáng yêu, lúc cười sẽ để lộ hai chiếc răng khểnh, mắt hơi tròn, khi nheo mắt cười trông vừa trong sáng lại vừa vô tội.
Tính cách của Hàn Chính Dương rất dễ hòa đồng, cậu không chỉ quẩy tới bến với những kẻ có tam quan vặn vẹo như Lý Ngạo và Tề Cận Dã, mà đồng thời còn qua lại vô cùng thân thiết với một Tề Mục Chi bề ngoài dịu dàng như ngọc nhưng thực chất tâm cơ thâm sâu như biển.
Ánh mắt Ôn Thập Nhất hướng về phía đỉnh đầu cậu.
Quả nhiên, giá trị hắc hóa của cậu là thấp nhất trong số những người cô từng gặp từ trước đến nay, chỉ có 40.
Tiểu nãi cẩu trời sinh tính tình cởi mở, quả nhiên tâm lý vững vàng đến bùng nổ.
Cô thu hồi tầm mắt, đang định rời đi thì bất thình lình âm thanh của hệ thống vang lên.
[Sửa lỗi bug của Hệ thống 09 đã hoàn tất.]
[Hệ thống 09 đang kết nối lại……]
"Hệ thống? Mày quay lại rồi đấy à?"
Ôn Thập Nhất nghe thấy âm thanh máy móc kia vang lên lần nữa, cả người tức thì tỉnh táo hẳn.
[Xin lỗi nha, trước đó hệ thống đột nhiên gặp sự cố nên mới tạm thời mất phương thức liên lạc với ký chủ.]
"Mày đúng là chẳng đáng tin chút nào."
Khóe miệng Ôn Thập Nhất khẽ giật giật.
[Hì hì, người ta cũng đâu có muốn thế đâu, tại các nam chính lần lượt thức tỉnh nên từ trường của thời không này tự nhiên cũng xuất hiện dị thường thôi mà, vậy nên tình trạng đột ngột mất liên lạc thế này sau này khả năng vẫn còn tái diễn đó nha.]
Nghe xong liều thuốc tiêm phòng này, cô hoàn toàn cạn lời.
Tiết đầu tiên của buổi sáng là môn chuyên ngành, Ôn Thập Nhất không rảnh dây dưa nhiều lời với hệ thống nữa. Cô bước vào cầu thang tòa nhà giảng đường chính, vừa leo lên đến tầng ba, nhìn thấy hai bóng người đang dán chặt vào nhau đầy thân mật ở góc tường phía trên, bước chân cô lập tức khựng lại.
"A Dã, rốt cuộc em đã làm sai chỗ nào chứ? Vì anh mà em đã đá cả người bạn trai thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ cùng em rồi, thế mà giờ anh ngay cả tin nhắn của em cũng không buồn trả lời, sao anh có thể đối xử nhẫn tâm với em như thế!"
Cô gái với vóc dáng bốc lửa vòng tay ôm lấy cổ Tề Cận Dã vừa khóc vừa kể lể, còn anh thì lười biếng đút hai tay vào túi quần tựa lưng vào tường, trong ánh mắt toát ra vẻ lạnh lùng bạc bẽo.
"Hay là... thật sự giống như lời đám người Long Hạo nói, anh đã có con mồi mới rồi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



