Cô gái mở lời đầy ướm hỏi, trong đáy mắt tràn ngập nỗi hoảng loạn vì sợ mất anh.
Tề Cận Dã có một sở thích quái đản, điều này những người bên cạnh anh đều biết rõ.
Đó chính là anh thích giành giật bạn gái của người khác.
Đầu tiên anh dùng thủ đoạn để tranh giành, theo đuổi, nâng họ lên tận mây xanh, dốc hết sức mình thỏa mãn hư vinh của những cô gái này, khiến họ không nhịn được mà mơ tưởng rằng mình là người đặc biệt nhất.
Thế nhưng sau khi anh có được tay, chưa đầy một tuần sẽ bắt đầu cảm thấy chán ngán, lúc này thứ chờ đợi các cô gái chính là sự lạnh lùng và xa cách.
Họ sẽ phải thấm thía nỗi đau đớn khi rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
Sự độc ác của Tề Cận Dã là bẩm sinh, nó đã ngấm vào tận xương tủy.
Anh tận hưởng việc nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của người khác, anh chà đạp lên tình yêu, coi thường lòng chân thành, cho rằng tất cả những kẻ có tình trên đời đều đáng chết.
Tất nhiên, kẻ đáng chết nhất chính là người anh trai song sinh của anh, Tề Mục Chi.
Khi đọc truyện tranh, Ôn Thập Nhất cảm thấy nam chính này tâm thần không bình thường, nhưng cũng từng đồng cảm và thương hại anh.
Dĩ nhiên, tất cả những điều đó dựa trên tiền đề cô chỉ là một độc giả đứng ngoài cuộc, không hề bị cuốn vào. Sau khi tận mắt chứng kiến sự tồi tệ của Tề Cận Dã, trong lòng cô chỉ còn lại sự dè chừng.
“Có phải là con bé Mộ Nhuyễn Nhuyễn kia không? Cô ta có gì tốt chứ, gầy nhom như cái giá đỗ ấy, có thể làm anh vui vẻ như em được không?”
Cô gái ưỡn bộ ngực đầy đặn đầy kiêu hãnh, ghé sát lại định hôn lên môi anh. Anh mất kiên nhẫn nghiêng đầu đi, tầm mắt chạm phải Ôn Thập Nhất đang đứng dưới lầu, ánh mắt chợt tối sầm lại.
Và lúc này, nụ hôn của cô gái cũng rơi xuống ngay khóe môi anh.
Đúng lúc cô ta định tiếp tục hôn sâu hơn, cả cơ thể đột ngột bị một luồng lực đẩy ra.
Cô ta thốt lên một tiếng kinh hãi, suýt chút nữa thì ngã nhào.
“Thích nhìn trộm người khác hôn nhau đến thế à, sao không lại gần mà xem cho rõ?”
Tề Cận Dã chỉnh lại cổ áo hỗn loạn, nhìn chằm chằm Ôn Thập Nhất với vẻ mặt giễu cợt, trong đôi đồng tử đen kịt lộ ra vài phần ngạo mạn.
Cô gái nhìn theo ánh mắt của anh, bực tức lườm Ôn Thập Nhất một cái, như thể trách cô đã làm hỏng chuyện tốt của mình.
“Đồ xấu xí ở đâu ra thế này!”
Trong cơn thẹn quá hóa giận, cô ta đi xuống định giơ tay tát cô một cái, khí thế vô cùng hung hăng.
Ôn Thập Nhất phản ứng rất nhanh, ngay lập tức tóm chặt lấy cổ tay cô ta.
“Tôi chỉ vô tình đi ngang qua, không có ý định làm phiền hai người.”
“Cô rốt cuộc là ai hả!”
Cô gái giận dữ dậm chân, vùng vẫy rút tay ra. Sau khi thấy cổ tay bị siết đến đỏ ửng, cô ta càng thêm tức giận.
“Cô có phải con gái không vậy? Sao sức lại lớn thế!”
Ánh mắt Ôn Thập Nhất khẽ động, vừa rồi đúng là cô không kiểm soát tốt lực tay.
“Xin lỗi, hay là... hai người cứ tiếp tục?”
Cô cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, né tránh ánh mắt của hai người họ, đành bấm bụng đi tiếp về phía trước.
Tề Cận Dã đột nhiên vươn chân ra, chắn ngang trước mặt cô.
Anh gác chân lên tay vịn cầu thang, nghiêng đầu dò xét cô: “Tôi đã cho phép cô đi chưa?”
Câu nói này mang theo áp lực nặng nề.
Ôn Thập Nhất âm thầm siết chặt lòng bàn tay, kiềm chế thôi thúc muốn đánh gãy chân anh, cúi đầu ra vẻ vâng lời: “Dã thiếu còn gì căn dặn không ạ?”
Tề Cận Dã nhìn cô, chẳng hiểu sao lại cảm thấy khuôn mặt này thật chướng mắt hết chỗ nói.
Người xấu hơn cô không phải là không có, nhưng riêng khuôn mặt này, mỗi khi bày ra vẻ giả bộ phục tùng đều khiến lồng ngực anh bốc hỏa.
Anh còn định nói thêm gì đó, nhưng dưới lầu vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Tề Cận Dã theo bản năng hạ chân xuống, Ôn Thập Nhất thừa cơ hội đó nhanh chóng chuồn mất.
Nhìn bóng lưng chạy trốn của cô, Tề Cận Dã cau mày, nhưng cũng không có ý định tiếp tục đuổi theo để tính sổ.
...
[Hiện tại, chỉ số hắc hóa của Tề Cận Dã là cao nhất, Thập Nhất, cô phải nhanh chóng hành động thôi!]
Trong giờ học, Ôn Thập Nhất đang tập trung nghe bài tập nghe hiểu. Cô theo học chuyên ngành ngôn ngữ Na Sa, đây là một ngành học ít người chọn ở Ketaman, nhưng triển vọng việc làm khá tốt.
Kết quả bài kiểm tra tháng trước của cô đứng đầu chuyên ngành. Nhờ có học bổng, Ôn Thập Nhất mới có thể trụ vững tại học viện này.
“Phía Tần Du tôi mới chỉ vừa làm quen, đợi tôi thiết lập quan hệ tốt với anh ta rồi tính tiếp.”
Cô có phần e dè Tề Cận Dã, trước khi tìm được cách tiếp cận anh tốt nhất, cô không muốn hành động thiếu suy nghĩ.
Ba ngày tiếp theo, sau khi tan học, Ôn Thập Nhất đều đến nhà họ Tần nấu cơm đúng giờ.
Tần Du lúc đầu còn về ăn một miếng cơm, hai ngày sau đó, anh hoàn toàn yên tâm giao bà nội và em trai cho cô.
Vì không đợi được anh về nhà, Ôn Thập Nhất không khỏi cảm thấy hơi nóng nảy.
Mãi cho đến ngày thứ tư, cuối cùng Tần Du cũng về nhà đúng giờ.
Dáng người cao ráo của anh đứng sau lưng cô từ lúc nào không hay, nhàn nhạt hỏi: “Có cần giúp gì không?”
Lúc này Ôn Thập Nhất đang xào thức ăn trong bếp, nghe thấy tiếng anh liền quay người lại, phát hiện trên má anh có thêm một vết trầy xước. Nhưng nhìn tình trạng lành lại của vết thương, chắc hẳn không phải do hôm nay gây ra.
“Anh... lại đánh nhau với người ta à?”
Tần Du hơi mất tự nhiên né tránh ánh mắt của cô: “Không có.”
“Cơm canh xong rồi, nhưng vết thương của anh tốt nhất vẫn nên xử lý một chút, nếu không một khuôn mặt đẹp thế này mà để lại sẹo thì không hay đâu.”
Ôn Thập Nhất có ý tốt nhắc nhở.
Vẻ mặt Tần Du bỗng sững lại, thầm nghĩ lời ám chỉ này của cô chẳng phải quá rõ ràng rồi sao.
Anh có để lại sẹo hay không, chắc cũng chỉ ảnh hưởng đến bạn gái tương lai của anh thôi chứ?
Hơn nữa, anh biết mình đẹp trai, nhưng cô có cần phải diễn đạt trực tiếp như vậy không?
Theo cô biết, Mộ Nhuyễn Nhuyễn là một người rất coi trọng ngoại hình.
Lý do ngày đầu tiên khai giảng cô ấy nhìn chằm chằm Tề Cận Dã đến ngẩn người cũng là vì bị khuôn mặt đó thu hút.
Nếu mặt Tần Du thực sự để lại sẹo, e là không có lợi cho sự phát triển của cuộc chiến giành vợ sau này đâu.
Tần Du đang thong thả và miếng cơm trong bát, phải công nhận rằng tài nấu nướng của Ôn Thập Nhất thực sự rất tốt, những đầu bếp mà nhà họ Tần từng thuê trước đây nấu ăn đều không ngon bằng cô.
Vừa ăn xong miếng cuối cùng, Ôn Thập Nhất đột nhiên đứng dậy nắm lấy cánh tay anh kéo vào trong phòng.
“Làm gì vậy?”
Giọng điệu Tần Du mang theo chút cảnh giác.
Ôn Thập Nhất trực tiếp ấn anh ngồi xuống chiếc ghế trong phòng ngủ, sau đó lấy hộp y tế từ trong ngăn tủ mà lần trước anh từng lục lọi ra.
“Vết thương trên mặt anh vẫn nên xử lý một chút đi.”
Nghe vậy, cơ thể Tần Du lười biếng tựa vào bàn học, khuỷu tay đè lên mép bàn, ánh mắt tỉnh táo nhìn vào khuôn mặt trắng trẻo của cô.
Hôm nay rõ ràng cô đã ăn diện một cách có ý đồ, trên người mặc bộ váy hoa nhí màu vàng, tóc mái cũng được dùng kẹp tăm ghim sang một bên.
Nhìn kỹ lại như thế này, thực ra cô trông cũng khá ổn, tuy không đến mức kinh diễm nhưng cũng rất ưa nhìn.
Đôi mắt ấy vừa sáng vừa động lòng người, hàng mi dài và dày. Nếu có thể tháo bỏ chiếc kính gọng đen quê mùa kia ra, chắc hẳn cô sẽ còn xinh đẹp hơn nữa.
Ôn Thập Nhất thấy anh ngồi đó không động đậy, bèn dứt khoát lấy thuốc mỡ và tăm bông tiến lên nói: “Để tôi giúp anh.”
Hừ, bề ngoài thì ra vẻ bình tĩnh tự nhiên, thực ra tim chắc sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực rồi chứ gì?
Cô ấy thích mình đến thế sao?
Tần Du cứ thế nhìn chằm chằm vào cô, thầm suy đoán tâm tư của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

